Mẹ Du Dũng cưới vợ cho Du Dũng tốn hơn một ngàn đồng, sau khi vợ Du Dũng mang thai lại mua thêm hai gian nhà nhỏ bên cạnh.
Những năm qua vì mẹ Du Dũng không có việc làm, cha Du Dũng đã mất hơn mười năm trước, trong nhà chỉ dựa vào lương của Du Dũng nên cả nhà sống rất túng quẫn. Cũng vì thế mẹ Du Dũng hận không thể một xu bẻ đôi mà tiêu. Đột nhiên vung tay quá trán như vậy đã sớm gây ra sự nghi ngờ cho những người có tâm. Hết tháng Giêng, đã có người tố cáo gia đình Du Dũng có tiền lai lịch bất chính.
Mẹ Du Dũng và Du Dũng vì đã được Trương Kiến Hòa cảnh báo, hai người cũng đã sớm khớp khẩu cung. Khi thẩm vấn, cả hai mẹ con đều nói là tìm thấy vài món đồ trang sức bằng vàng và một số đồng bạc trong chiếc tủ quần áo cũ ở nhà.
Cả hai nói có sách mách có chứng, còn đưa những đồng bạc giấu trong ngăn kéo tủ quần áo cho công an xem. Tiền tài do tổ tiên để lại thì tự nhiên là không có vấn đề gì, nên cửa ải này đã vượt qua một cách bình an vô sự.
Chỉ là người theo dõi họ không cam tâm, tìm mọi cách dò hỏi nguyên nhân được thả tự do không tội trạng. Rất không may, đối phương vừa vặn biết rõ gốc gác nhà họ Du. Nhà họ Du ba đời trước đều nghèo rớt mồng tơi, làm sao có thể để lại vàng bạc đồng bạc gì được. Tuy nhiên ông ta cũng không có bằng chứng chứng minh tiền của Du Dũng là thu nhập phi pháp. Kết quả, người này nghĩ ra một chủ ý rất thâm độc, đem chuyện này tiết lộ cho bác và chú của Du Dũng.
Chiếc tủ quần áo này là của ông bà nội Du Dũng dùng trước đây, bác và chú của Du Dũng cảm thấy số tiền tài này nhà mình cũng có phần, nên đã đến cửa đòi chia.
Mẹ Du Dũng coi tiền hơn mạng sống, đừng nói số tiền này là do Du Dũng kiếm được, cho dù thực sự là tìm thấy trong tủ quần áo, bà cũng sẽ không chia một xu cho anh chồng và em chồng.
Người vì tiền mà chết chim vì mồi mà vong, bác và chú của Du Dũng tự nhiên không cam tâm bỏ qua, sau đó mấy nhà ngày nào cũng cãi vã náo loạn. Sau Tết Đoan Ngọ không lâu hai nhà lại đến đòi tiền, mẹ Du Dũng nổi trận lôi đình đánh nhau với họ. Hai tay khó địch bốn tay, mẹ Du Dũng bị đánh đến mức phải nhập viện, mà hai nhà bác và chú của Du Dũng lại không chịu bồi thường tiền.
Sau khi xuất viện, em gái Du Dũng vì chăm sóc mẹ Du Dũng nên đã xin nghỉ học ở nhà. Khi cho uống thuốc, cô bé không nhịn được cằn nhằn với mẹ Du Dũng rằng số tiền này rõ ràng là do anh cả kiếm được, cứ phải nói là tìm thấy trong tủ quần áo kết quả rước lấy rắc rối lớn thế này. Lời này rất không may, đã bị vợ Du Dũng nghe thấy.
Vợ Du Dũng nhà ngoại nghèo, lúc đầu cô gả qua đây đòi nhiều sính lễ như vậy cũng là để xây nhà cho gia đình và cưới vợ cho anh trai cô. Bây giờ nghe thấy gia đình giàu xổi không phải nhờ tài sản tổ truyền mà là do chồng kiếm được, buổi tối liền hỏi về chuyện này. Du Dũng hiện tại lại không say rượu tự nhiên không thể nói cho cô biết, còn nói cô chắc chắn nghe nhầm rồi.
Quay đầu lại, anh liền nhắc nhở mẹ Du Dũng và em gái: "Mẹ, tiểu muội, nhà chúng ta hiện tại đã bị theo dõi rồi, mọi người ngày thường nói chuyện chú ý một chút."
Mẹ Du Dũng sau khi biết con dâu nghe lén, đã dặn dò cô đừng nói lung tung ra ngoài, nếu không sẽ mang lại tai họa cho gia đình. Vợ Du Dũng ngoài miệng đồng ý rất tốt nhưng khi về nhà ngoại liền đem chuyện này nói với mẹ cô, sau đó còn phàn nàn Du Dũng đề phòng cô. Chuyện mẹ chồng và em chồng đều biết, lại không nói cho cô biết.
Vì là ở nhà, vợ Du Dũng nói chuyện không hề kiêng dè, sau đó bị chị dâu và em trai cô nghe thấy. Bí mật có từ ba người trở lên biết thì không còn là bí mật nữa.
Người theo dõi gia đình Du Dũng, sau khi nghe thấy tiền của nhà họ Du đều là do Du Dũng kiếm được, lại đi báo án lần nữa.
Du Dũng và mẹ Du Dũng cắn răng nói tiền đều là do tổ tông để lại, nhưng em gái Du Dũng tuổi còn nhỏ không chịu nổi sự đe dọa, nhanh chóng khai ra tiền trong nhà là do Du Dũng kiếm được. Còn về việc kiếm như thế nào thì cô bé không rõ, nhưng cô bé khai ra Du Dũng và Trương Kiến Hòa đi lại rất gần, mà Trương Kiến Hòa dường như đang âm thầm làm ăn đầu cơ trục lợi.
Em gái Du Dũng vừa khai ra, mẹ Du Dũng và Du Dũng có kháng cự tiếp cũng vô ích, hai người cũng đã khai nhận. Mẹ Du Dũng nói là Trương Kiến Hòa dẫn con trai bà làm việc bán lậu sách tài liệu, kiếm được một vạn năm ngàn đồng.
Sau khi biết Trương Kiến Hòa gặp chuyện, hai mẹ con đã thông đồng với nhau, một khi thực sự bị bắt lộ tẩy thì nói kiếm được năm ngàn đồng.
Vì lúc đầu Du Dũng chỉ nói với mẹ Du Dũng rằng tiền là kiếm được nhờ bán lậu sách tài liệu với Trương Kiến Hòa, không hề nói sách tài liệu là do Điền Thiều biên soạn. Còn về Bùi Việt, Du Dũng luôn tưởng chuyện này là làm sau lưng anh, nên không hề nhắc đến anh.
Biết không giấu được nữa, Du Dũng lần này rất hợp tác, nói: "Bộ sách tài liệu đó là do Kiến Hòa ca kiếm về, tôi chỉ giúp chạy việc vặt. Những việc như vận chuyển đồ đạc và thuê nhà cất giữ sách tài liệu đều là tôi làm. Còn về việc những tài liệu này lấy từ đâu ra, Hòa ca không nói tôi không rõ. Tuy nhiên những cuốn sách tài liệu này được bán xuống các khu bên dưới, cụ thể bán cho ai tôi không rõ, chỉ biết những người đó đã giao du với Hòa ca nhiều năm."
Du Dũng chỉ thừa nhận bán lậu sách tài liệu lịch sử, anh nói: "Chúng tôi bán bộ tài liệu đó, sang tay một bộ kiếm được khoảng bốn đồng, bán được hơn bốn ngàn bộ. Hòa ca chia cho tôi năm ngàn đồng, cưới vợ mua nhà và các khoản chi tiêu khác hết hai ngàn ba trăm đồng, còn lại hai ngàn bảy trăm đồng."
Anh thực sự hối hận rồi, sớm biết ngày đó không nói cho mẹ anh biết, cho dù bị đánh chết cũng không được nói. Kết quả chỉ vì anh miệng không kín, không chỉ hại chính gia đình mình, còn liên lụy đến mức Hòa ca phải giả chết trốn đi.
"Một bộ sách tài liệu hoàn chỉnh? Cái này tôi và Hòa ca cũng không biết từ đâu lòi ra. Một bộ sách tài liệu đó bán hơn một trăm đồng, giá vốn cũng chỉ có vài đồng, tôi và Hòa ca lúc đó ngưỡng mộ không thôi. Hòa ca còn nói, người ta một bộ sách kiếm được cả trăm đồng, chúng tôi chỉ như chơi đồ hàng thôi."
Vì anh nói có tình có lý logic cũng thông, nên nhận định anh không hề nói dối. Chỉ là khi chuẩn bị triệu tập Trương Kiến Hòa, họ mới phát hiện Trương Kiến Hòa đã gặp chuyện vào đầu năm.
Tháng Giêng Trương Kiến Hòa đi công tác ở Hồ Kiến, đến đó ngày thứ hai thì người không thấy đâu nữa. Qua hơn một tuần lễ thấy một chiếc cặp công văn màu đen trong một con hẻm nhỏ, bên trong có thẻ công tác và giấy giới thiệu của Trương Kiến Hòa cùng một số tài liệu, còn tiền lương thực đều không cánh mà bay. Công an địa phương phán đoán, Trương Kiến Hòa chắc là đã bị kẻ xấu giết người cướp của rồi.
Tin tức truyền về mẹ Trương ngất xỉu mấy lần, sau đó bảo cha Trương xin nghỉ phép ở xưởng, hai người đi Hồ Kiến tìm con trai. Tìm nửa tháng cũng không thấy, hai ông bà về đến nhà liền đổ bệnh.
Nhà họ Trương chỉ có một trai một gái, chị gái anh gả đi nơi khác. Bây giờ đứa con trai duy nhất không còn, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh khiến hai ông bà đau buồn khôn xiết.
Đúng lúc hai ông bà nản lòng thoái chí cảm thấy sống không còn ý nghĩa gì nữa, bạn của Trương Kiến Hòa qua báo cho họ biết, nói con gái Trương Kiến Hòa bị bắt nạt ở nhà cha dượng. Thật trùng hợp, khi hai ông bà qua đó đúng lúc thấy cháu nội bị bà nội kế đánh. Mẹ Trương đã đánh cho bà nội kế đó một trận tơi bời, sau đó đón cháu nội về nhà.
Có đứa trẻ bên cạnh hai ông bà cũng dần bước ra khỏi nỗi đau. Kết quả đúng lúc này, công an đến cửa lại nói con trai ông bà bị tình nghi bán lậu sách tài liệu muốn khám xét nhà ông bà.
Trương Kiến Hòa cũng không ngốc, tự nhiên sẽ không để tiền tài ở chỗ cha mẹ, một khi bị lộ cha mẹ anh đều bị liên lụy. Cho nên công an đã lục soát mọi ngóc ngách, nhưng không thu hoạch được gì.
Đề xuất Ngược Tâm: Thử Thách Của Người Tình Giả Nghèo