Bước ra khỏi ga tàu hỏa, Tam Nha nhìn ra bên ngoài mắt mở to hết cỡ, nói: "Chị cả, ở đây nhiều xe quá!"
Tam Khôi như phát hiện ra lục địa mới, chỉ vào hai chiếc xe Volga cách đó không xa nói: "Chị, đằng kia còn có hai chiếc xe con nữa kìa?"
Điền Thiều mỉm cười, nói: "Tứ Cửu Thành là thủ đô của chúng ta, xe con rất nhiều, sau này em sẽ thường xuyên thấy thôi."
Tam Khôi ngượng ngùng gãi gãi đầu.
Lần trước từ Cảng Thành trở về, vì tình hình đặc biệt nên Bùi Việt đã đánh điện báo cho người đến đón, lần này thì không. Vì vậy bốn người ngồi xe buýt đến ngõ Tam Nhãn Tỉnh.
Đi đến cửa, Tam Nha nhìn cánh cửa lớn màu đỏ thẫm không nhịn được có chút lo lắng. Căn nhà này cũng lớn quá, phải tốn bao nhiêu tiền thuê nhà chứ! Đợi đi vào bên trong nhìn sân vườn rộng lớn như vậy cùng với rất nhiều gian phòng, cô cầm túi quay người nói với Điền Thiều: "Chị, ở căn nhà lớn thế này tốn bao nhiêu tiền thuê, lãng phí quá, thuê hai gian phòng nhỏ là được rồi."
Điền Thiều bật cười nói: "Không lãng phí, đây là nhà chị và Bùi Việt mua, không tốn tiền thuê."
Chuyện cô mua nhà ở Tứ Cửu Thành, cũng chỉ có Lý Đại Cữu và Điền Đại Lâm biết, những người khác bao gồm Lý Quế Hoa và Đại cữu mẫu đều không biết. Không phải cố ý giấu giếm, mà là biết hai người không giữ được bí mật. Điền Thiều cảm thấy mình đã đủ gây chú ý rồi, không muốn chuốc thêm sóng gió nữa.
Căn nhà lớn như vậy là của chị cả cô, Tam Nha cảm thấy mình đang gặp ảo giác.
Tam Khôi cũng không thể tin được, quay đầu nhìn Bùi Việt hỏi: "Anh rể, căn nhà này thực sự là anh và chị em cùng mua sao?"
Vốn dĩ tưởng nhà mới của cô út đã rất lớn rồi, không ngờ căn nhà này không chỉ lớn mà còn bề thế. Ừm, cậu nói sai rồi, hai căn nhà căn bản không có khả năng so sánh.
Nghĩ đến đây, Tam Khôi không nhịn được hỏi: "Chị, căn nhà này tốn bao nhiêu tiền?"
Điền Thiều nói: "Bao gồm cả trang trí tốn khoảng gần bảy ngàn. Nhưng căn nhà này phải ở cả đời, tiêu nhiều một chút cũng xứng đáng."
Căn nhà này của cô bây giờ tốn bảy ngàn đồng, nhưng hơn ba mươi năm sau sẽ tăng giá gấp vạn lần. Căn nhà ở quê từ xây dựng đến trang trí và nội thất tốn một ngàn chín, hơn ba mươi năm sau lại không đáng tiền. Nhưng xây nhà ở quê là chấp niệm của thế hệ trước, đây cũng là lý do Điền Thiều sẵn sàng đưa tiền xây nhà.
Tam Khôi bị dọa đến mức bủn rủn chân tay. Bảy ngàn đồng, cả nhà cậu làm lụng hai mươi năm cũng không để dành được nhiều tiền như vậy!
Tam Nha cũng có chút thẫn thờ. Vì những khoản chi tiêu lớn trong nhà đều do Điền Thiều gánh vác, điều này khiến Tam Nha thấy rất có lỗi, nên cô luôn muốn may nhiều quần áo kiếm nhiều tiền hơn để giúp san sẻ một phần. Nhưng bây giờ cô mới biết số tiền chị cô kiếm được, còn nhiều hơn nhiều so với những gì cô biết.
Ngập ngừng một lát, Tam Nha vẫn nói: "Chị, chị làm gì mà kiếm được nhiều tiền thế?"
Điền Thiều cười nói: "Gần đây chị viết hai cuốn sách, bán rất chạy, kiếm được không ít tiền. Tam Nha, đợi hết rằm em đến chỗ Dương sư phụ học nghề cho tốt, những chuyện khác không cần lo lắng."
Vu Tiểu Xuân và Triệu đại gia cũng giúp tìm được hai người, chỉ là Điền Thiều xem tác phẩm của họ không hài lòng. Vị Dương sư phụ này là do Từ Côn giúp tìm được, sau khi xem một chiếc quạt tròn bà thêu, Điền Thiều liền đến bái phỏng.
Giống như Điền Thiều nói với Lý Quế Hoa, vị Dương sư phụ này là một đại sư thêu thùa, cô tổ của bà từng là tú nương của Nội vụ phủ triều Thanh.
Vị Dương sư phụ này vốn không muốn nhận đồ đệ, nhưng Điền Thiều nói chỉ cần bà sẵn sàng dạy, một năm trả sáu trăm đồng tiền học phí và thanh toán một lần. Đúng lúc vị Dương sư phụ này đang đau đầu vì tiền sính lễ cho con trai út, thực sự không có cách nào từ chối nên đã đồng ý dạy một năm, nhưng tiền đề là Tam Nha thực sự có thiên phú. Nếu không bà cũng sẽ không dạy.
Tam Nha trọng trọng gật đầu, nói: "Chị cả yên tâm, em nhất định sẽ học thật tốt, không phụ sự kỳ vọng của chị."
Cô biết mình có thể theo Dương sư phụ học thêu, Điền Thiều chắc chắn đã tốn không ít tiền rồi. Nếu không học tốt thì thật có lỗi với số tiền học phí đã bỏ ra.
Tam Khôi nghe vậy vội hỏi: "Chị họ, còn em thì sao, em làm gì?"
"Em hả, đi thu nhặt đồng nát đi."
Tam Khôi tưởng cô nói đùa, nói: "Được, chị bảo em nhặt đồng nát thì em nhặt đồng nát."
Điền Thiều thực sự định để Tam Khôi đi theo Từ Côn thu nhặt đồng nát. Đừng coi thường ngành này, không chỉ rèn luyện được nhãn lực và khả năng giao tiếp, mà còn có thể nhanh chóng làm quen với Tứ Cửu Thành. Tam Khôi ở huyện Vĩnh Ninh quá an nhàn rồi, Điền Thiều hy vọng cậu có thể tiếp xúc với nhiều người và nhiều việc hơn, tăng thêm kiến thức và mở rộng tầm mắt. Đợi cậu trưởng thành hơn, cũng có thể trở thành cánh tay đắc lực của mình.
Bùi Việt xách đồ của Điền Thiều vào phòng cô, thấy ba người vẫn đang nói chuyện ở sân không khỏi cười nói: "Vào phòng nghỉ ngơi một lát đi, có chuyện gì lát nữa hãy nói."
Điền Thiều gật đầu rồi nói với hai người: "Gian chính là chị ở, gian thứ hai bên trái là của Bùi Việt, các phòng khác hai em tùy ý chọn."
Bùi Việt thỉnh thoảng cũng ở đây, nhưng đều là lúc Điền Thiều ở nội trú mới qua. Nếu Điền Thiều ở đây, muộn đến mấy anh cũng phải về khu tập thể, đến mức có người trêu chọc anh có nhà lớn không ở lại đi ở cái lồng chim.
Điền Thiều yêu sạch sẽ, đặt đồ xuống liền đi vào bếp đun nước, sau đó tắm rửa từ đầu đến chân. Tắm xong vào phòng lấy máy sấy tóc sấy tóc, chiếc máy sấy này là cô mang từ Cảng Thành về, giải quyết được nỗi lo gội đầu buổi tối tóc không khô được.
Tam Nha sờ mái tóc đã khô của Điền Thiều, không thể tin được hỏi: "Chị, đây là cái gì thế, sao sấy một lát tóc đã khô rồi?"
Nguyên lý của máy sấy tóc rất đơn giản, Điền Thiều giải thích kỹ cho cô bé.
Tam Nha nghe mà mắt sáng rỡ: "Chị, cái này đắt lắm phải không?"
Điền Thiều bất lực, đứa trẻ này sao câu nào cũng nhắc đến tiền thế. Nghĩ đến những ngày tháng trước kia, cô cũng hiểu được: "Một chiếc máy sấy như thế này có thể dùng được mười năm, rất kinh tế."
Dù có thể dùng mười năm Tam Nha vẫn thấy quá lãng phí, nhưng cái này không phải cô mua nên cũng không có tư cách can thiệp.
Tam Nha giặt xong quần áo, định phơi quần áo lên sào dài dưới hiên.
Vì mặt trời vẫn còn treo trên cao nên Điền Thiều cũng không ngăn cản, chỉ nhắc nhở: "Tam Nha, trước khi trời tối phải mang quần áo vào trong phòng, nhất định phải nhớ đấy, nếu không quần áo để qua đêm sẽ bị đóng băng."
Buổi tối nhiệt độ rất thấp, đồ để bên ngoài dễ bị kết băng.
"Vâng ạ."
Triệu đại gia đã về làng rồi, mấy người ngồi tàu hỏa mấy ngày cũng mệt đến mức không muốn nấu cơm. Nghỉ ngơi xong, Điền Thiều và Bùi Việt liền đưa Tam Khôi và Tam Nha đi ăn lẩu cừu.
Trên đường đi, Điền Thiều hỏi: "Trước đây anh chẳng phải nói đầu bếp ở Ngọc Hoa Đài và Túy Hoa Lâu đều là hàng đầu trong nước sao, khi nào chúng ta đến hai nơi đó ăn."
Bùi Việt cười nói: "Cái này phải hỏi em chứ, khi nào em có thời gian cùng anh đến Ngọc Hoa Đài hoặc Túy Hoa Lâu ăn cơm?"
Điền Thiều thầm lẩm bẩm, nói như thể anh rảnh lắm không bằng: "Rằm tháng Giêng họ có đóng cửa không? Nếu không đóng cửa thì chúng ta đến đó ăn tối."
"Anh nhớ Tết Nguyên Tiêu buổi chiều Ngọc Hoa Đài hình như sẽ nghỉ. Buổi trưa đi, buổi trưa chúng ta đến đó ăn."
"Được, vậy trưa Nguyên Tiêu đi."
Ăn tối xong, Điền Thiều lại cùng Bùi Việt đưa Tam Nha và Tam Khôi đến Đại Sạn Lan và phố Tiền Môn dạo chơi. Hai người vừa đi vừa xem, cảm thấy nhìn không xuể.
Đề xuất Điền Văn: Cửa Hàng Kinh Doanh Ở Dị Giới