Khu tập thể xưởng phụ tùng ô tô không có bí mật, chân trước Trương Kiến Hòa nói với thím Hồ kia Bùi Việt có đối tượng, chân sau Vương Hồng Phân đã biết rồi.
Vương Hồng Phân nói với Bùi Học Hải: "Lão Bùi, dù sao ông cũng nuôi nó lớn. Chuyện yêu đương lớn như vậy lại chẳng hé răng với ông nửa lời, nó đây là căn bản không để người cha là ông vào mắt a!"
Trong lòng Bùi Học Hải cũng không thoải mái, tuy nhiên vẫn nói: "Nó vốn dĩ đã lắm chủ ý, đã không muốn nói chúng ta đừng quản nữa."
Vương Hồng Phân sẽ không để mặc kệ. Bà ta còn muốn Bùi Việt sau này nâng đỡ ba đứa con trai của mình. Nếu Bùi Việt cưới một người dễ nói chuyện, bà ta và con dâu tương lai quan hệ tốt, có gió bên gối thổi tổng có một ngày có thể hàn gắn quan hệ; nhưng nếu cưới một người ghê gớm, không được, không thể để Bùi Việt cưới người quá ghê gớm, cưới người quá ghê gớm tương lai e là bọn họ ngay cả cửa cũng không vào được.
Không thuyết phục được Bùi Học Hải, Vương Hồng Phân tự mình xách đồ đến nhà Trương Kiến Hòa.
Mẹ Trương và mẹ Bùi quan hệ tốt, cho nên đặc biệt ghét Bùi Học Hải và Vương Hồng Phân. Hai đứa trẻ quan hệ tốt chơi với nhau như anh em, nhưng bà và Bùi Học Hải cùng Vương Hồng Phân lại không qua lại, gặp mặt ngay cả chào hỏi cũng không.
Mở cửa nhìn thấy là Vương Hồng Phân, mẹ Trương liền đứng ở cửa rất không khách khí nói: "Có việc mau nói có rắm mau thả, tôi đang bận không rảnh tán gẫu với bà."
Trước kia lúc Bùi Học Hải còn đương chức, mẹ Trương đã không cho vợ chồng họ một sắc mặt tốt, bây giờ càng không thể nể mặt rồi.
Vương Hồng Phân gượng cười nói: "Chị dâu, Kiến Hòa hôm qua không phải đã gặp đối tượng của Tiểu Việt sao? Tôi muốn đến hỏi xem, cô gái này làm công việc gì, trong nhà lại là tình hình thế nào?"
Mẹ Trương cười khẩy nói: "Bà muốn làm gì? Chia rẽ Bùi Việt và cô gái đó sau đó cưới con gái nhà họ Vương các người? Nằm mơ giữa ban ngày đi! Bùi Việt cho dù ế vợ cả đời, cũng không để mắt đến mấy thứ dưa vẹo táo nứt nhà họ Vương các người đâu."
Lúc đầu Vương Hồng Phân có thể gả cho Bùi Học Hải, một trong những nguyên nhân chính là bà ta xinh đẹp. Nhưng ba đứa cháu gái của bà ta tướng mạo bình thường lại đều muốn trèo cao, trong xưởng đều thành trò cười rồi, ba đứa đến giờ vẫn chưa đứa nào gả đi được. Đương nhiên, không có công việc cũng là một nguyên nhân chính.
Nụ cười trên mặt Vương Hồng Phân sắp không duy trì được nữa: "Chị dâu, đây đều là tin đồn, tôi chưa bao giờ có suy nghĩ như vậy."
Mẹ Trương khinh thường nói: "Với những chuyện thất đức bà làm ra, bà có suy nghĩ cũng uổng công, Bùi Việt bây giờ ngay cả cửa cũng không muốn bước vào. Tuy nhiên đổi lại là tôi cũng không dám, nếu không lại bị hắt một thân nước bẩn."
Trong lòng Vương Hồng Phân hận không chịu được, nhưng vẫn gượng cười nói: "Chị dâu, lúc đầu là hiểu lầm, tôi cũng không biết sẽ ầm ĩ thành như vậy. Chị dâu, tôi chỉ cảm thấy Bùi Việt đã yêu đương với con gái người ta, cũng nên để bố nó đến nhà cô gái đi một chuyến. Nếu không, cha mẹ đối phương sẽ cảm thấy nhà chúng tôi không có thành ý không đồng ý mối hôn sự này."
Mẹ Trương một chữ cũng không tin bà ta, cũng không hề kiêng dè nói: "Bùi Việt không nói chuyện này, chính là sợ các người đi phá hoại. Cho nên bà đừng phí tâm tư nữa, tình hình cô gái đó tôi không thể nào nói cho bà biết đâu."
Vương Hồng Phân thất bại ra về. Tuy nhiên nếu cứ thế dừng tay thì không phải là Vương Hồng Phân rồi, bà ta lại nghĩ ra một cách, nhờ người tìm mẹ Trương moi tin. Trên đời này thứ không thiếu nhất, chính là người hám lợi.
Chập tối hôm đó có một người phụ nữ họ Thang gọi mấy người đến nhà họ Trương chơi, bọn họ đều không kiêng dè, trực tiếp hỏi chuyện đối tượng của Bùi Việt, đáng tiếc chẳng hỏi được gì. Vì vừa hỏi, mẹ Trương liền nói không biết.
Thím Thang không vui nói: "Mẹ Kiến Hòa, bà thế này là không tử tế rồi, trước kia có chuyện gì tôi đều nói với bà. Bây giờ chẳng qua là hỏi chuyện Bùi Việt bà lại giấu giấu giếm giếm. Sau này có chuyện gì bà cũng đừng hỏi tôi, hỏi cũng không biết."
Mẹ Trương bất lực nói: "Tôi mà biết, tôi chắc chắn nói cho các bà, nhưng tôi thật sự không biết a!"
"Sao bà có thể không biết chứ? Kiến Hòa nhà bà đã gặp cô gái đó mấy lần, sao có thể không biết lai lịch cô gái này?"
Nhắc đến chuyện này, mẹ Trương cũng thấy lạ: "Là cô gái đó không cho Kiến Hòa nói ra ngoài, bất kể tôi ép nó thế nào cũng không chịu nhả ra. Hơn nữa lúc nhắc đến cô gái này, thằng Kiến Hòa nhà tôi trong lời nói tỏ ra vô cùng tôn trọng. Thằng nhóc nhà tôi các bà cũng rõ, nếu không có bản lĩnh thật sự thì không thể khiến nó như vậy đâu."
Lời này có ý là, đối tượng này của Bùi Việt là một nhân vật lợi hại, ngay cả con trai mình cũng kính trọng. Buổi sáng bà tra hỏi mấy lần, đáng tiếc thằng nhóc đó miệng quá chặt chẳng hỏi ra được gì.
"Bản lĩnh thật sự? Một cô gái thì có thể có bản lĩnh lớn gì?"
Đúng lúc này bác cả của Trương Kiến Hòa đến, tình cờ nghe thấy lời này: "Mọi người đang nói gì thế?"
Mẹ Trương và bác cả Trương quan hệ cũng khá tốt, cười kể lại đơn giản lời vừa rồi.
Thím Thang đợi bà nói xong bổ sung một câu: "Tôi thấy cô gái này chắc chắn có vấn đề, nếu không tại sao không cho Kiến Hòa nói tình hình của cô ta ra? Cô ta sau này muốn gả cho Bùi Việt, luôn phải vào cửa nhà họ Bùi."
Bác cả Trương cười nói: "Nhà tôi hôm qua gặp cô gái đó ở bến xe buýt, xinh đẹp lại rất có khí chất. Đúng rồi, người ta còn thi đỗ đại học."
Lời này vừa dứt, tập thể mất tiếng. Xưởng phụ tùng ô tô năm ngoái cũng có rất nhiều con em công nhân viên chức tham gia thi đại học, nhưng chỉ có một người đỗ cao đẳng, hai người đỗ trung cấp, đại học chính quy một người cũng không có.
Mẹ Trương cười nói: "Ây da, tôi quên mất, Kiến Hòa quả thực có nói cô gái đó thi đỗ đại học."
Thím Thang giả vờ tò mò hỏi: "Thi đỗ đại học gì thế?"
Bác cả Trương cười nói: "Cái này Kiến Hòa và cô gái đó đều không nói. Tuy nhiên nhà tôi hỏi thăm một chút, tám giờ hơn tối qua có một chuyến tàu hỏa đi Tứ Cửu Thành. Tôi nếu đoán không sai, cô gái đó chắc là thi đến Tứ Cửu Thành."
Bùi Việt làm việc ở Tứ Cửu Thành, cô gái đó thi đến Tứ Cửu Thành sau này hai người không cần chia cách hai nơi, suy đoán này không có gì sai.
Mẹ Trương tán thán: "Bùi Việt đứa bé này mắt nhìn chính là tốt, tìm một đối tượng tùy tiện thi cái là đỗ đại học rồi. Kiến Hòa nhà tôi mà có mắt nhìn như nó, cũng không đến mức làm thành cái dạng này."
Khác với Du Dũng Bùi Việt, Trương Kiến Hòa đã từng kết hôn, chỉ là năm thứ hai sau khi kết hôn thì ly hôn. Còn về nguyên nhân ly hôn rất đơn giản, chính là vợ anh ta biết anh ta làm đầu cơ trục lợi thì sợ hãi, sống chết đòi ly hôn.
Sau đó chuyện cẩu huyết xảy ra, tháng thứ hai sau khi ly hôn vợ cũ của Trương Kiến Hòa phát hiện mình mang thai, còn là loại không thể phá thai. Hai nhà muốn họ tái hợp, nhưng Trương Kiến Hòa và vợ cũ đều không đồng ý, cuối cùng đứa bé để vợ cũ nuôi nhưng mọi chi tiêu đều do Trương Kiến Hòa bỏ ra.
Những lời này quay đi quay lại liền truyền đến chỗ Vương Hồng Phân. Bà ta biết những chuyện này có chút hoảng. Cô gái kia lợi hại như vậy, muốn thông qua cô ta hàn gắn quan hệ với Bùi Việt là không thể nào. Cho nên, không thể để hai người thành đôi. Chỉ là phải làm thế nào, chuyện này phải tính toán cho kỹ.
ps: Chương thứ tư gửi đến
(Hết chương này)
Trang web không hiển thị quảng cáo
Đề xuất Ngược Tâm: Hôn Lễ Đại Hỷ, Vị Hôn Phu Vì Tiểu Sư Muội Mà Tráo Đổi Quỳnh Tương Thành Trà Đắng