Trương Kiến Hòa đi Tứ Cửu Thành tìm Quách Hưng vào thời gian đã hẹn. Anh ta cũng đã lo lót xong, cho nên cả hai lần trước sau đều lấy danh nghĩa đi công tác đến Tứ Cửu Thành.
Nhiệt độ nam bắc chênh lệch quá lớn. Cho dù Trương Kiến Hòa đã chuẩn bị sẵn sàng, mặc khá dày, lúc xuống tàu hỏa vẫn lạnh đến mức rùng mình. Cơ thể thực sự không chịu nổi, anh ta chạy đến cửa hàng bách hóa mua một bộ quần áo dày trước.
Quách Hưng vừa nhìn thấy cách ăn mặc của anh ta liền cười lên, sau đó kéo anh ta vào nhà: "Bây giờ mới tháng mười một, đến tháng chạp đó mới gọi là lạnh."
Trương Kiến Hòa thầm nghĩ, đông giá tháng chạp tôi ngốc mới đến Tứ Cửu Thành, không đông thành que kem mới lạ. Anh ta cởi áo khoác, tò mò hỏi: "Lạnh như vậy, mùa đông các anh trải qua thế nào?"
Quách Hưng cười nói: "Nhà tôi lắp hệ thống sưởi, đợi đến tháng chạp đốt sưởi lên, ấm áp lắm."
"Vậy những người khác không lắp nổi hệ thống sưởi, bọn họ làm sao qua được mùa đông này?"
Quách Hưng cười nói: "Vậy buổi tối chắc chắn phải đốt lò rồi. Vùng nông thôn có giường lò, đốt giường lò ấm áp chăn cũng không cần dày. Được rồi, chúng ta nói chính sự đi! Tiền hàng còn lại giao cho cậu thế nào?"
Chuyện này Điền Thiều đã sớm dặn dò bọn họ, Trương Kiến Hòa lấy ra một tờ giấy nói: "Nếu có thể đổi thành vàng là tốt nhất, không đổi được nhiều vàng như vậy, thì ngày mai các anh đưa tiền đến chỗ này."
"Đúng rồi, các anh đừng dùng bao tải đựng tiền nữa, dùng túi dứa mà đựng."
Quách Hưng nhận lấy tờ giấy liếc qua, lại là một ngôi làng ở ngoại ô phía nam. Hắn cười nói: "Vậy được, ngày mai tôi đưa tiền qua đó. Nhưng vàng bây giờ quản lý rất nghiêm ngặt không dễ đổi, lần thanh toán này đều đưa tiền mặt."
Nếu đều đưa tiền mặt thì nhiều quá.
Nghĩ đến lời dặn của Điền Thiều, Trương Kiến Hòa nói: "Hưng ca, không cứ là cá vàng, gạch vàng, thỏi vàng, chỉ cần là vàng đều được. Chúng tôi có thể trả 10% phí thủ tục."
Quách Hưng khá động lòng, nhưng chuyện lớn như vậy hắn không làm chủ được: "Đổi cá vàng cần thời gian, ngày mai không thể thanh toán hết số dư."
Đây là điều Trương Kiến Hòa không lường trước được, anh ta nghĩ một chút nói: "Tôi ngày kia phải quay về tỉnh Giang, không thể ở lại đây quá lâu. Chiều ngày kia, các anh đưa số tiền còn lại tới. Còn về vàng, có bao nhiêu thì đổi bấy nhiêu vậy!"
"Được."
Bàn xong chuyện này, Trương Kiến Hòa cười nói: "Hưng ca, lão đại nhà chúng tôi nói lần này hợp tác rất vui vẻ, lần sau có làm ăn nữa vẫn sẽ tìm Bối gia hợp tác."
Quách Hưng nghe xong liền hăng hái, hỏi: "Làm ăn gì?"
Phải biết vụ làm ăn này đã khiến bọn họ kiếm được một khoản lớn. Người bên trên ăn thịt, bọn đàn em như hắn cũng húp được canh. Hơn nữa người đứng sau Trương Kiến Hòa không chỉ có tin tức quan hệ, còn dám nghĩ những điều người thường không dám nghĩ, làm những việc người thường không dám làm.
Như chuyện thi đại học lần này, thực ra Bối gia cũng đã sớm nhận được tin nhưng lại không nghĩ đến chuyện sách bài tập. Theo lời Bối gia nói, cái này đáng đời người ta kiếm tiền lớn, ai bảo chúng ta không có đầu óc đó chứ!
Trương Kiến Hòa lắc đầu nói: "Lão đại chúng tôi không nói, nhưng cô ấy muốn ra tay thì chắc chắn không phải chuyện nhỏ lẻ rồi."
Lời này Quách Hưng tin, đối phương bây giờ tích cóp được khoản tiền lớn như vậy, làm ăn nhỏ lẻ cô ấy cũng sẽ không làm: "Được, lời này tôi sẽ giúp cậu chuyển đến cho Bối gia."
Cũng là lời này có tác dụng, đến thời gian đã hẹn Quách Hưng đưa số tiền còn lại đến, trong đó một phần tư là vàng, có cá vàng, thỏi vàng, gạch vàng còn có hạt đậu vàng v.v.
Trương Kiến Hòa nhìn mà thầm tặc lưỡi, cũng không biết Bối gia này năng lực lớn thế nào trong hai ngày đổi được nhiều vàng như vậy.
Quách Hưng trở về, nói với Bối gia: "Có cần phái vài người canh chừng bên ngoài thôn không, như vậy cũng có thể tra ra người đứng sau cậu ta."
Bối gia nhìn hắn một cái, nói: "Chúng ta chỉ cần có tiền kiếm là được, người đứng sau cậu ta là ai có gì quan trọng? Nếu vì vậy mà chọc giận đối phương, đối phương sau này không làm ăn với chúng ta nữa, tổn thất ngược lại càng lớn hơn."
Đối với loại người có quan hệ có khí phách tính cách có ý tưởng lại quyết đoán như vậy, ông ta chỉ muốn giao hảo sẽ không đi đắc tội. Cứ nói vụ làm ăn lần này, không chỉ khiến ông ta kiếm đầy bồn đầy bát, còn an toàn không sợ bị điều tra.
Trương Kiến Hòa lo lắng bị Quách Hưng để mắt tới, ngày hôm sau liền ngồi tàu hỏa về tỉnh Giang. Còn về số tiền đó, để ở chỗ một ông già sống một mình trong thôn là lão Triệu. Người này là Bùi Việt sắp xếp, anh ta cũng không sợ đối phương nuốt mất tiền.
Đến ngày đã hẹn, Bùi Việt cầm tiền đến văn phòng đường phố. Vị đồng chí lão Nhâm kia đang đợi tiền dùng, nếu không cũng sẽ không giảm giá. Một người muốn mua, một người vội bán, cho nên rất nhanh đạt được thỏa thuận.
Lúc làm thủ tục, vị đồng chí lão Nhâm này nói: "Đồng chí Bùi, căn nhà này cậu mua tuyệt đối sẽ không hối hận. Nếu không phải vợ tôi bị bệnh nợ rất nhiều nợ, tôi cũng sẽ không bán căn nhà này."
Bùi Việt vẻ mặt lạnh nhạt nói: "Căn nhà này của ông nếu bảo quản nguyên vẹn, sáu ngàn mua không lỗ. Nhưng không bảo dưỡng tốt chỗ nào cũng rách nát, trong sân cỏ mọc đầy, tôi mua về còn phải tốn mấy ngàn tu sửa. Nếu không phải đối tượng của tôi muốn mua nhà có sân và hậu viện, tôi tuyệt đối sẽ không mua."
Cũng là Điền Thiều mua tài liệu kiếm được tiền lớn, nếu không anh cũng không đồng ý mua căn nhà này, quá lỗ rồi.
Đồng chí lão Nhâm không những không xấu hổ, ngược lại cười ha hả nói: "Đồng chí Bùi, đàn ông thương vợ đều là đàn ông tốt."
Giao dịch xong, đồng chí lão Nhâm liền cầm tiền đi.
Bùi Việt nhìn khế ước nhà phát hiện tên chủ hộ là mình, anh nói với nhân viên công tác: "Căn nhà này tôi muốn ghi tên đối tượng của tôi, các cô đổi tên cho tôi đi!"
Nhân viên công tác cười nói: "Ghi tên cậu, với ghi tên đối tượng cậu chẳng phải giống nhau sao."
Bùi Việt không giải thích, cũng không cách nào giải thích, chỉ nói: "Vẫn xin cô giúp tôi đổi thành tên đối tượng của tôi."
Nhân viên công tác thấy thái độ anh kiên quyết cũng không khuyên nữa, chỉ cười nói: "Có thể ghi căn nhà này dưới tên đối tượng cậu, nhưng cậu phải cung cấp hồ sơ hộ khẩu của đối tượng cậu."
Ách, những cái này Bùi Việt đều không có: "Lấy hồ sơ hộ khẩu là được, không cần người đích thân đến sao? Cô ấy phải tham gia thi đại học tháng sau, tạm thời không có thời gian qua đây."
Nhân viên công tác lắc đầu nói: "Chỉ hồ sơ hộ khẩu không được, phải đích thân người đến. Chuyện này cũng không vội, đợi đối tượng cậu thi xong rồi đến không phải được rồi sao?"
"Cuối năm công việc bận, không dành ra được thời gian, chắc phải khai giảng năm sau mới có thể đến."
Nhân viên công tác khá ngạc nhiên hỏi: "Đây còn chưa thi, cậu đã chắc chắn đối tượng cậu thi đỗ?"
"Cô ấy vừa khéo năm nay tốt nghiệp cấp ba, thành tích học tập cũng rất tốt, nhất định có thể thi đỗ." Bùi Việt nói. Với thành tích của Điền Thiều chỉ cần không xảy ra sự cố, không phải Kinh Đại thì là Hoa Đại rồi. Đợi Điền Thiều đến, bọn họ cũng có thể thường xuyên gặp mặt rồi.
Nhân viên công tác buột miệng nói: "Đối tượng cậu bao nhiêu tuổi a?"
"Mười chín tuổi rồi."
Nhân viên công tác nhìn khuôn mặt Bùi Việt thế nào cũng phải hai lăm trở lên. Nhưng kém sáu bảy tuổi cũng còn được, cô ấy chân thành nói: "Đồng chí Bùi, đối tượng cậu thật tốt."
"Cô ấy rất tốt."
(Hết chương này)
Đề xuất Hiện Đại: Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Chồng Thực Vật