Du Dũng thấy Điền Thiều không truy hỏi thầm thở phào nhẹ nhõm, chị dâu nếu hỏi tới cậu ta cũng không biết lấp liếm thế nào.
Điền Thiều không muốn không khí lạnh lẽo, cười hỏi chuyện hồi nhỏ của Bùi Việt. Nghe nói Bùi Việt hồi nhỏ nghịch ngợm phá phách, thường xuyên chọc giận mấy bà thím bà bác ở nhà máy phụ tùng ô tô mắng, Điền Thiều đều khó mà tưởng tượng nổi. Cái này, hồi nhỏ và khi lớn lên khác biệt cũng quá lớn rồi.
Du Dũng nói: "Anh Việt trước đây cứ nói anh ấy lớn lên muốn chế tạo ô tô, chế tạo ra chiếc ô tô chạy nhanh nhất thế giới. Tiếc là bác gái đi sớm, người phụ nữ sau đó tâm địa xấu xa, ép anh ấy mười lăm tuổi đã đi lính rồi."
Con đường bây giờ đang đi, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến ước mơ hồi nhỏ của Bùi Việt.
Điền Thiều nghe xong có chút đau lòng, cũng không biết đã trải qua bao nhiêu chuyện mới tạo nên tính cách bây giờ.
Rất nhanh, bò kho tương được bưng lên. Món bò kho tương này làm rất ngon, màu sắc đỏ nâu, bóng loáng, nhìn là thấy thèm ăn.
Điền Thiều chưa bao giờ là người để bản thân chịu thiệt, cô gắp một miếng, cắn một miếng gật đầu. Món bò kho tương này mặn ngọt vừa phải, mùi tương nồng đậm, là một món ngon hiếm có.
Du Dũng cười nói: "Bò kho tương là món đặc sắc của quán cơm này, chỉ là thịt bò không dễ kiếm, có ăn được hay không phải xem vận may. Vận may của chị dâu cũng tốt thật đấy."
Sau khi món cuối cùng được bưng lên, Điền Thiều hỏi: "Du Dũng, nhà máy giày các anh có sản xuất giày bông không?"
"Chị dâu chị muốn mua giày bông à? Cỡ bao nhiêu, ngày mai tôi mang đến cho chị."
Điền Thiều nghe vậy lắc đầu nói: "Nhà tôi có. Tôi muốn mua một ít giày bông trẻ em, cần khá nhiều chắc phải khoảng một trăm đôi. Chỉ cần anh có thể kiếm được, giá đắt hơn chút cũng được."
Mua giày bông còn cần phiếu giày, tự mình làm mua vải và bông cũng cần phiếu như thường. Có tiền không mua được đồ, có lúc cũng khá khiến người ta phát điên.
Du Dũng ngạc nhiên hỏi: "Chị dâu, chị cần nhiều giày như vậy làm gì?"
Điền Thiều giải thích: "Em gái tôi cuối năm ngoái nói với tôi, chân của trẻ con trong trường đều bị lạnh cóng hỏng hết rồi, tôi muốn mua ít giày bông để ở trường. Trước đó muốn mua, nhưng không có phiếu giày bông, cho nên muốn hỏi anh có thể trực tiếp lấy hàng từ nhà máy giày không."
Du Dũng biết rõ gốc gác của cô, tán thán: "Chị dâu thật là lương thiện, cách đây không lâu mới quyên góp một nghìn đồng, bây giờ lại muốn quyên góp giày bông cho trường tiểu học các chị. Nhưng chị dâu, chị vẫn nên tém tém lại chút, nếu không người khác thấy chị ra tay hào phóng như vậy sẽ để mắt đến chị đấy."
Cậu ta lăn lộn dưới đáy xã hội, hiểu quá rõ tâm tư của những người đó rồi.
Điền Thiều gật đầu nói: "Chính vì bị người ta để mắt đến, tôi mới càng phải quyên góp hết tiền đi. Như vậy, bọn họ cũng chẳng còn gì để nhớ thương."
Du Dũng thấy vậy an ủi: "Chị dâu cũng không cần sợ bọn họ, có chuyện gì chị gọi điện thoại cho anh Việt, anh ấy sẽ bảo vệ chị."
"Có việc tôi chắc chắn sẽ tìm anh ấy."
Lượng thức ăn của quán cơm cũng khá nhiều, hai người ăn xong thịt hấp bột vẫn còn hơn nửa. Du Dũng bảo cô gói mang về, có thể tối làm bữa khuya hoặc để sáng mai ăn.
Điền Thiều cười lắc đầu, nói: "Bây giờ trời lạnh, thức ăn để một lúc là nguội. Ở nhà khách cũng không tiện nhờ người hâm nóng giúp, mà bụng dạ tôi không tốt không ăn được đồ nguội. Chỗ thịt này, vẫn là anh mang về đi!"
Du Dũng thấy cô thật sự không cần, cũng liền xách theo.
Đưa Điền Thiều đến nhà khách, đợi cô làm xong thủ tục đưa đến cửa phòng, Du Dũng nói: "Chị dâu, hôm nay chị nghỉ ngơi cho khỏe, sáng mai tôi lại đến tìm chị."
"Hai ngày nay phải làm phiền anh rồi."
Du Dũng rời khỏi nhà khách cũng không về nhà, mà chuyển hai chuyến xe buýt đến một khu tập thể. Cậu ta lên tầng bốn, gõ cửa một nhà, sau đó có một người đàn ông đeo kính mở cửa.
Đi vào trong, Du Dũng liền giơ cái hộp trong tay lên nói: "Anh Hòa, anh ăn tối chưa? Em gói thịt hấp bột về, anh có muốn ăn không."
Lý Kiến Hòa cũng không chê, mang thức ăn vào đặt lên bếp than hâm nóng.
Quay trở lại phòng khách, Lý Kiến Hòa ngồi xuống rồi hỏi: "Cậu nói với cô ta anh Hạng cần bảy phần tiền đặt cọc, cô ta nói thế nào?"
Du Dũng nói: "Chị ấy nghe xong cũng không lộ vẻ khó xử, chỉ hỏi có đáng tin không? Hiển nhiên là có thể bỏ ra số tiền này. Đúng rồi, hôm nay em đưa chị ấy đi ăn cơm, lúc trả tiền thì tiền và phiếu cơm đều không thấy đâu, là chị ấy trả tiền."
Buổi trưa phiếu cơm và tiền của cậu ta vẫn còn, cũng không biết rơi đâu mất rồi.
"Lúc cô ta trả tiền thần sắc thế nào?"
Du Dũng nói: "Không có thần sắc gì, rất tự nhiên trả tiền và phiếu lương thực, nhìn ra được trong tay chị ấy không thiếu tiền và phiếu lương thực. Anh Hòa, anh nói xem chị ấy đã quyên góp hết tiền nhuận bút rồi, lấy đâu ra nhiều tiền thế ạ?"
Lúc gọi món cậu ta đều muốn ngăn lại rồi, quả thực là quá nhiều. Phải biết rằng, năm đồng tiền chính là tiền thức ăn hai tuần của nhà cậu ta rồi.
Lý Kiến Hòa liếc nhìn cậu ta một cái, nói: "Cậu nếu có đầu óc như cô ta, cậu cũng không lo tiền dùng đâu. Ngoài hai chuyện này, cô ta còn nói gì với cậu nữa?"
Du Dũng lại kể chuyện Điền Thiều muốn mua giày bông quyên góp cho học sinh, kể xong nói: "Anh Hòa, cái khác em không dám nói, nhưng chị dâu thật sự lương thiện. Lúc chị ấy nhắc đến những học sinh đó, trên mặt có vẻ thương xót."
Lý Kiến Hòa sở dĩ không gặp Điền Thiều ngay, thật ra là không yên tâm về cô. Một là Bùi Việt mà anh ta quen biết xưa nay luôn bình tĩnh tự chủ, lại vì cô mà phá lệ tìm đến mình, chứng tỏ cô gái này không đơn giản; hai là anh ta cảm thấy Điền Thiều tâm quá lớn, mở miệng là muốn đặt một vạn bộ sách bài tập, hiển nhiên muốn nhân cơ hội kiếm một khoản lớn.
Thành công còn đỡ, thất bại thì số tiền lớn như vậy coi như đổ xuống sông xuống biển. Nếu là tiền của bản thân Điền Thiều, tổn thất cũng là chuyện của cô, nhưng anh ta không ngờ Bùi Việt lại lấy cả vốn liếng ra. Anh ta nghi ngờ trong tay Điền Thiều không có tiền, muốn lấy Bùi Việt làm bàn đạp mượn gà đẻ trứng.
Tuy nói Bùi Việt và Điền Thiều bây giờ là đối tượng. Nhưng đừng nói đối tượng, cho dù là vợ chồng cũng ly hôn như thường. Cho nên, anh ta muốn Điền Thiều đưa ra tiền đặt cọc trước, nếu không đưa ra được tiền thì chuyện này coi như bỏ đi.
Lý Kiến Hòa nói: "Là la hay là ngựa ngày mai dắt ra đi dạo là biết ngay."
"Anh Hòa, vậy giày bông này, anh xem em có nên kiếm cho chị dâu không ạ?"
Lý Kiến Hòa mắng: "Có chút chuyện này còn phải hỏi tôi? Lát nữa cầm một cây thuốc lá Đại Tiền Môn đi tìm trưởng khoa tiêu thụ của các cậu, đảm bảo kiếm cho cậu trăm đôi giày bông cỡ nhỏ."
Một trăm đôi giày bông cỡ nhỏ, lãnh đạo nâng tay là có, đâu cần gì giấy phê duyệt với phiếu.
Trong bếp truyền đến mùi thịt thơm, Lý Kiến Hòa bưng cơm canh đã hâm nóng ra ăn. Ăn được hai miếng, anh ta đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Điền Thiều đó thật sự xinh đẹp như cậu nói? Hai ngày nay tôi nghe ngóng được, nói cô gái này trông rất bình thường."
Du Dũng cười hì hì hai tiếng nói: "Anh Hòa, không phải em khen đâu, hoa khôi của nhà máy phụ tùng ô tô và nhà máy giày chúng ta đều không sánh bằng chị dâu."
Lý Kiến Hòa bán tín bán nghi nói: "Thật sao?"
Quả thực là Du Dũng có tiền án. Trước đây có một cô gái được cậu ta khen như hoa, kết quả cô gái đó trông rất bình thường chỉ được cái ngực to mông to, cho nên Trương Kiến Hòa không tin mắt nhìn của cậu ta.
"Anh Hòa, anh nếu không tin ngày mai gặp chị dâu là biết ngay. Nói thế nào nhỉ? Chị dâu không chỉ trông xinh đẹp, trên người còn có một loại, một loại cảm giác không nói ra được."
Lý Kiến Hòa thấy vậy không khỏi mắng: "Bảo cậu đọc nhiều sách chút không chịu, kết quả bây giờ ngay cả một câu cũng không biết nói."
Đề xuất Hiện Đại: Sự Cứu Rỗi Của Lòng Tốt