Tam Khôi nhìn bộ dạng phiền muộn không thôi của Nhị Nha, sờ sờ đầu. Ngay cả tiền chữa bệnh cứu mạng của mình cũng có thể lấy ra cho cháu trai cưới vợ, đem sườn xào chua ngọt gì đó cho cháu trai ăn cũng không bất ngờ. Cho nên muốn để mẹ Quý thay đổi là không thể nào, chỉ có thể nghĩ cách khác.
Nghĩ một chút, Tam Khôi nói: "Em nếu cảm thấy không thoải mái, đồ mang qua rồi bảo Quý Nguyên Sinh ăn hết ngay trước mặt em là được."
Đây là cách duy nhất cậu ấy có thể nghĩ ra. Đợi sáng mai hỏi chị họ, xem chị ấy có cách gì không.
Tâm trạng Nhị Nha càng thêm không tốt: "Trong nhà làm đồ ngon, em gọi Nguyên Sinh đến nhà ăn, nhưng anh ấy không yên lòng bác gái Quý không chịu đến."
Tam Khôi cảm thấy người này thật không biết điều, không vui nói: "Đã anh ta không muốn thì thôi. Nhị Nha, em sau này cũng đừng đưa đồ đến nhà họ Quý nữa, mười mấy năm trước không có em người ta cũng sống tốt đấy thôi, em không đưa đồ qua mẹ con họ cũng không chết đói được."
Nhị Nha có chút do dự.
Tam Khôi đột nhiên hiểu ra tại sao Điền Thiều không muốn quản chuyện của cậu ấy và Quý Nguyên Sinh, ngay cả cậu ấy bây giờ nghe cũng mất kiên nhẫn rồi. Còn nói chị họ vội vàng, chị họ tuy nói mình ái mộ đồng chí Bùi nhưng ngoại trừ gửi hai lá thư cũng không làm gì khác, không giống Nhị Nha đưa tiền đưa đồ.
Triệu Khang nhìn thấy Bùi Việt trở về, hỏi: "Điền Thiều không khóc lóc thảm thiết chứ?"
"Cô ấy không khóc."
Triệu Khang cảm thấy Điền Thiều cũng khá kiên cường, bị từ chối như vậy mà không khóc. Thấy Bùi Việt không có thần sắc gì, cảm thấy người anh em này quá nhẫn tâm. Chỉ là chuyện riêng tư này cũng không tiện nói quá nhiều, cho nên anh ấy không tiếp tục hỏi.
Buổi tối Điền Thiều tắm xong, lúc đang giặt quần áo trong sân Nhị Nha đi tới hỏi: "Chị, chị chắc chắn anh ấy ở Tứ Cửu Thành không có đối tượng?"
"Tại sao lại nói như vậy?"
Nguyên nhân Nhị Nha nghi ngờ Bùi Việt rất đơn giản, dáng dấp đẹp trai như vậy sao có thể không tìm được đối tượng. Thực ra lần đầu nhìn thấy Bùi Việt đã có nghi ngờ này, nhưng lúc đó hai người lại chưa xác định quan hệ cô bé sợ nói ra Điền Thiều sẽ tức giận. Bây giờ, cô bé cảm thấy cần thiết phải nói.
Điền Thiều cười, nói: "Anh ấy không phải không tìm được đối tượng, mà là không tìm được người vừa ý cho nên cứ lỡ dở đến bây giờ."
Thấy cô bé còn muốn nói nữa, Điền Thiều nói: "Em quản tốt chuyện của mình là được, chuyện của chị không cần em lo lắng."
Nhị Nha vừa nghe, cũng cảm thấy mình nghĩ nhiều rồi.
Điền Thiều tắm xong về phòng lại tiếp tục bận rộn. Cô phải làm xong bảy cuốn sách bài tập trong tháng mười. Bận rộn một hồi lại đến hơn mười một giờ, vẫn là Nhị Nha dậy đi vệ sinh thấy đèn còn sáng gõ cửa mới đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tam Khôi vừa nấu cháo vừa học thuộc lòng. Sách thuộc rồi, lại chép đi chép lại đoạn này, chữ này cũng nhận biết được. Phương pháp tuy ngốc, nhưng đối với Tam Khôi hiệu quả rất tốt.
Điền Thiều tập thể dục buổi sáng xong, Tam Khôi qua kể chuyện Nhị Nha gặp phải hôm qua cho cô nghe: "Chị, trước kia em cảm thấy mẹ anh ta sức khỏe không tốt là gánh nặng, nhưng anh ta cần cù chịu khó cũng khá tốt. Nhưng bây giờ, em cảm thấy người này không được."
"Tại sao lại nói như vậy?"
Tam Khôi không nói ra được nguyên cớ, cậu ấy nói: "Dù sao nếu đổi lại là em, số tiền đó em sẽ ép bọn họ đòi về, sau đó còn bắt bọn họ mỗi tháng đưa tiền đưa lương thực. Nếu không đưa em sẽ đánh bọn họ, mẹ ruột đều không nuôi có mặt mũi gì mà sống."
Điền Thiều rất vui mừng. Cô nói Tam Khôi ngố chứ không ngốc, là vì Tam Khôi có nguyên tắc hành sự của mình, cũng có suy nghĩ độc lập, sẽ không bị người ta chi phối. Còn Nhị Nha, quá dễ dàng bị người ta bài bố rồi.
"Chị, chị cảm thấy em nói không đúng sao?"
Điền Thiều nói: "Không có, em nói rất đúng. Chuyện này em đừng quản, Nhị Nha nếu lại vay tiền em cũng đừng cho vay."
Lần trước cậu ấy là cảm thấy người một nhà, cho nên không hỏi đã cho vay tiền rồi. Nhưng bây giờ một đồng tiền cậu ấy cũng sẽ không đưa cho Nhị Nha.
Ngay trong lúc hai người nói chuyện, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Tam Khôi mở cửa nhìn thấy là Bùi Việt, suýt chút nữa gọi anh rể, cũng may kịp thời đổi miệng: "Anh, sao anh đến sớm thế?"
Bùi Việt xách cái túi trong tay lên, nói: "Tôi mua bánh bao thịt cho mọi người, cái này ăn với cháo khoai lang là vừa."
Tam Khôi nhận lấy cái túi, hớn hở nói: "Anh, anh sau này muốn ăn bánh bao thịt bảo chị em làm. Chị ấy làm bánh bao thịt còn ngon hơn mua ở tiệm cơm quốc doanh."
Lần đầu ăn bánh bao thịt ở tiệm cơm quốc doanh, cậu ấy cảm thấy đây là thứ ngon nhất trên đời. Sau này ăn bánh bao thịt và thức ăn Điền Thiều làm, cậu ấy cảm thấy đầu bếp tiệm cơm còn không bằng chị cậu ấy.
Bùi Việt nói: "Chị cậu bận rộn như vậy, sao còn có thể để cô ấy làm bánh bao?"
Đi làm tự học chương trình cấp ba, còn vẽ tranh biên soạn sách bài tập. Rất nhiều người có thể làm tốt một trong số đó đã rất lợi hại rồi, cô lại đồng thời làm bốn việc, hơn nữa đều làm rất tốt. Ngoại trừ thông minh, còn phải quy hoạch thời gian hợp lý.
Nghe lời này Tam Khôi cảm thấy Điền Thiều mắt nhìn tốt, là người biết thương người. Không giống Quý Nguyên Sinh, đối với Nhị Nha lạnh nha lạnh nhạt.
Ăn cơm xong, Bùi Việt liền đưa Điền Thiều đến nhà máy, vì cách khá gần cộng thêm cũng không đi xe đạp. Hai người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã đến cổng xưởng dệt.
Bùi Việt đưa người đến dưới một gốc cây bên cạnh cổng lớn.
Hoàng Hân đi cùng một chị gái trong phòng ban nửa đường gặp nhau, cùng đi làm. Đi đến cổng, chị gái kia đột nhiên ồ một tiếng nói: "Cô nhìn kìa, kia không phải là Điền Thiều sao?"
Hoàng Hân theo phản xạ nhìn sang, liền thấy Điền Thiều và một người đàn ông tướng mạo tuấn tú đứng dưới gốc cây to. Hai người đứng khá gần, người nam cúi đầu nói chuyện với Điền Thiều, bộ dạng đó có vẻ rất thân mật.
Chị gái kia nói: "Nhìn thế này, người đàn ông này hẳn là đối tượng của Điền Thiều rồi. Đừng nói, mắt nhìn của Điền Thiều thật đúng là tốt, người đàn ông này dáng dấp thật tuấn tú. Hoàng Hân, cô từng gặp người đàn ông này chưa?"
Hoàng Hân lắc đầu, tướng mạo này nếu từng gặp chắc chắn sẽ nhớ: "Anh ta chắc không phải người huyện chúng ta đâu nhỉ!"
Điền Thiều phát hiện rất nhiều người đều đứng ở cổng nhìn bọn họ, cười nói: "Buổi trưa, anh đến tiệm cơm quốc doanh gọi món trước rồi hãy đến đón tôi."
Bùi Việt phát hiện yêu cầu của cô còn khá nhiều, có điều vẫn gật đầu đồng ý: "Được."
Đã là diễn kịch thì tự nhiên là phải để mọi người tin tưởng rồi, anh cũng không hiểu yêu đương thế nào, cứ làm theo các bước của Điền Thiều là được.
Nhìn gò má tuấn tú của anh, Điền Thiều thật sự có xúc động đưa tay sờ một cái. Có điều hai người bây giờ là tình nhân giả, hơn nữa bây giờ tư tưởng mọi người bảo thủ ở bên ngoài không thể làm chuyện này: "Vậy anh đi làm việc đi!"
Sau khi Bùi Việt đi, một chị gái cùng văn phòng với Hoàng Hân rảo bước tới kéo Điền Thiều hỏi: "Kế toán Điền, kế toán Điền, người trẻ tuổi vừa nãy là ai vậy?"
Chị ta sống đến từng tuổi này, còn chưa từng gặp hậu sinh trẻ tuổi tuấn tú như vậy.
Điền Thiều cười tươi như hoa, nói: "Đối tượng của tôi."
Đáp án này nằm trong dự liệu của chị gái: "Đối tượng của cô là người ở đâu, sao trước kia chưa từng nghe cô nói qua a?"
Có tướng mạo này, công việc gia thế gì cũng không cần cân nhắc nữa. Phải nói là, ở thời đại nào cũng không thiếu người tam quan đi theo ngũ quan.
Điền Thiều thẹn thùng nói: "Anh ấy làm việc ở Tứ Cửu Thành, lần này nghỉ phép thăm người thân nên qua thăm tôi."
Trang web không có quảng cáo bật lên
Đề xuất Bí Ẩn: Đô Thị Truyền Thuyết Quản Lý Cục