Trần Hồng Liên vốn nghĩ nể mặt bà ngoại Lý thì Điền Thiều sẽ bỏ qua chuyện này, lại không ngờ cô dầu muối không ăn. Nhưng nghĩ đến anh cả thời gian này âm thầm kiếm được nhiều tiền như vậy trong lòng rất không cam tâm.
Đúng lúc này, vợ chồng Điền Đại Lâm và Lý Quế Hoa đã trở về.
Muốn nói đời này Điền Đại Lâm căm hận ai nhất, không ai khác ngoài Trần Hồng Liên. Ông biết vợ chồng cậu hai Lý keo kiệt, nhưng năm đó Lý Quế Hoa đợi tiền cứu mạng, không còn cách nào kiên trì tới cửa vay, kết quả tiền không vay được còn sỉ nhục ông một trận thậm tệ.
Ông sa sầm mặt hỏi: "Các người tới làm gì?"
Điền Thiều bảo Tam Nha đi đóng cửa lại, sau đó kể chi tiết chuyện vừa rồi, ngay cả lời bà ngoại Lý nói cô ác độc cũng không bỏ sót.
Sắc mặt bà ngoại Lý khẽ biến, trước đây nguyên thân chịu bao nhiêu uất ức đều nhịn sợ Điền Đại Lâm và Lý Quế Hoa biết sẽ khó chịu. Cũng là vì tiếp xúc ít, cho nên bà cũng không biết Điền Thiều hành xử thay đổi lớn, kéo theo Điền Đại Lâm cũng chịu ảnh hưởng.
Cậu hai Lý nhìn sắc mặt Điền Đại Lâm càng ngày càng khó coi, trong lòng dâng lên một nỗi bất an.
Điền Đại Lâm nghe xong lời Điền Thiều, cao giọng nói: "Lý lão nhị, bắt đầu từ hôm nay nhà chúng tôi không có người thân này nữa."
Cậu hai Lý vừa nghe lời này lại có chút giận: "Điền Đại Lâm, ông nói lời này là có ý gì? Ông bây giờ cuộc sống tốt hơn rồi, liền không cần những người họ hàng nghèo chúng tôi nữa?"
Bà ngoại Lý cũng bị dọa sợ, bà khóc nói: "Đại Lâm, Đại Lâm, không thể làm như vậy a! Quế Hoa và Thiết Tử là anh em ruột, các con muốn đoạn tuyệt quan hệ sau này còn không bị người mười dặm tám hương chê cười."
Điền Đại Lâm trước đây rất kính trọng bà ngoại Lý, nhưng bà lại dám nói Đại Nha ác độc, cái này ông không thể nhịn được: "Bảy năm trước con đã không muốn qua lại với bọn họ nữa rồi, là nể mặt mẹ và cha vợ con mới nuốt cục tức đó. Lại không ngờ, bọn họ lại chạy tới cửa ép bức Đại Nha. Nếu còn qua lại, chẳng phải là trèo lên đầu con ỉa đái."
Bà ngoại Lý thấy sự thái không thể kiểm soát, nước mắt chảy ròng ròng: "Quế Hoa, Quế Hoa con mau khuyên Đại Lâm, khuyên Đại Lâm đi! Không thể đoạn tuyệt quan hệ, không thể đoạn tuyệt quan hệ a!"
Điền Thiều nhìn về phía Lý Quế Hoa, muốn biết bà sẽ làm thế nào.
Lý Quế Hoa lau nước mắt, nói: "Mẹ, Đại Nha từ nhỏ đã hiểu chuyện lại hiếu thuận, chẳng qua là chuyện này không thuận theo ý mẹ mà mẹ lại có thể chỉ trích nó như vậy? Mẹ, mẹ thật sự thương Đại Nha sao?"
Nếu thật lòng thương cháu gái ngoại thì sao có thể nói những lời như vậy, nếu truyền ra ngoài còn thật sự tưởng Đại Nha nhà bà thật sự ác độc máu lạnh đấy!
Điền Đại Lâm thấy vợ tỏ rõ thái độ, cũng không muốn nhìn thấy hai thứ ghê tởm này nữa, chỉ vào cậu hai Lý và Trần Hồng Liên nói: "Cút, không cút đừng trách tôi không khách khí."
Thấy hai người còn không động đậy, Điền Đại Lâm cầm lấy cái gậy gánh củi đánh tới.
Lưng cậu hai Lý bị trúng một cú thật mạnh, đau đến hít vào một hơi khí lạnh, ông ta thấy một gậy lại quất tới chỉ đành chạy, Trần Hồng Liên biết chuyện đã không thể vãn hồi cũng chạy theo ra ngoài.
Hai người chạy rồi, vứt bà ngoại Lý ở lại nhà họ Điền mặc kệ. Lý Quế Hoa cũng hết cách, chỉ đành đỡ bà vào trong phòng trước, đợi có người vào núi nhắn tin cho bác cả Lý.
Điền Thiều gọi Lý Quế Hoa qua, nói: "Mẹ, bọn họ hôm nay diễn vở này là biết bác cả kiếm tiền rồi."
Sắc mặt Lý Quế Hoa biến đổi, nhưng rất nhanh lại lắc đầu nói: "Không thể nào, bác cả con miệng rất kín, người trong nhà cũng sẽ không đem chuyện lớn như vậy nói cho ông ấy."
Điền Thiều cười một cái, nói: "Cậu hai tinh ranh như vậy, chỉ cần vào núi là sẽ phát giác ra. Ông ấy lần này đón bà ngoại về nhà ở chắc chắn là để moi lời bà, chắc là thành công rồi, cho nên mới muốn lợi dụng bà ngoại ép con xuống nước."
Lý Quế Hoa vừa nghe lập tức đi tìm bà ngoại Lý, hồi lâu sau sắc mặt chán nản đi ra.
Điền Đại Lâm rất kính trọng anh vợ, ông lo lắng nói: "Cậu hai con có khi nào thẹn quá hóa giận tố cáo bác cả con không?"
Điền Thiều lắc đầu nói: "Cậu hai là người không có lợi không dậy sớm, tố cáo bác cả lại không có lợi lộc gì sẽ không đi làm đâu. Có điều chuyện này phải nói cho bác cả, bảo bác ấy đừng thừa nhận đồng thời phòng ngừa chu đáo."
Điền Đại Lâm quan tâm nhất là chuyện này có liên lụy đến Điền Thiều hay không.
Điền Thiều ngược lại không lo lắng những cái này, nói: "Chỉ cần bác cả và Tam Khôi không nói là con dắt mối bắc cầu, chuyện này sẽ không liên lụy đến con."
Cô tin bác cả Lý và Tam Khôi sẽ không bán đứng cô.
Ngừng một chút, Điền Thiều lại nói: "Cha, cha nói với bác cả, nhớ kỹ những lời hôm đó con nói với bác ấy. Bác ấy chỉ là bán nông sản nhà mình sản xuất, thật sự bị bắt nhất định phải cắn chết điểm này, như vậy đối phương sẽ không thể định tội bọn họ."
Điền Đại Lâm chần chừ một chút nói: "Cha nghe nói vào nơi đó thì không có ai không khai nhận."
Điền Thiều nói: "Con bây giờ cũng quen biết mấy người, đến lúc đó thật sự hết cách thì cầu xin bọn họ. Có điều tiền đề là tự bọn họ có thể gánh được, nếu nhận tội rồi tìm ai cũng vô dụng."
Thật sự đến bước đó cô đi cầu xin Triệu Hiểu Nhu, cô gái này thần thông quảng đại chắc là có thể cứu người. Đương nhiên, đây là dự tính xấu nhất.
Điền Đại Lâm gật đầu đồng ý.
Điền Thiều lại nói với ông chuyện tuần sau muốn đi tỉnh thành khám bệnh: "Cha, bệnh này nếu không chữa khỏi, sau này có thể không sinh được con. Cho nên chuyện này nên làm sớm không nên để muộn."
Điền Đại Lâm bị dọa đến mặt trắng bệch, hỏi: "Sao lại nghiêm trọng như thế?"
Điền Thiều đoán chừng là do bị lạnh cộng thêm suy dinh dưỡng cho nên mới đau dữ dội như vậy. Chỉ là cô sợ Điền Đại Lâm áy náy, nên chỉ nói khí lạnh trong người quá nặng: "Cha không cần lo lắng, nghe ngóng được vị thầy thuốc già này y thuật cao minh lại chuyên trị bệnh về phương diện này, điều dưỡng một thời gian sẽ khỏi thôi. Có điều cha, sau này mùa đông đừng để Tam Nha bọn nó ra bờ sông giặt quần áo nữa."
Đợi sau này cô dư dả, lại dẫn Nhị Nha và Tam Nha đi tỉnh thành xem thử, còn Tứ Nha và Ngũ Nha dù sao còn nhỏ không vội.
Điền Đại Lâm nhận lời chuyện này, nhưng đối với việc cô đi tỉnh thành vẫn không yên tâm: "Chỗ đó lạ nước lạ cái, con một mình đi quá nguy hiểm, đến lúc đó cha đi cùng con."
Điền Thiều chỉ một câu đã khuyên được Điền Đại Lâm: "Cha, đi một chuyến tỉnh thành tốn kém không ít."
Điền Đại Lâm có chút rối rắm.
"Cha yên tâm đi! Con cũng không chạy lung tung, khám vị thầy thuốc đông y già kia xong con liền về, sẽ không có chuyện gì đâu." Bây giờ trị an khá tốt, chỉ cần buổi tối không chạy lung tung cũng không đi vào ngóc ngách hẻo lánh thì sẽ không xảy ra chuyện.
Cảm thấy mất mặt trước cháu gái ngoại, cơm trưa bà ngoại Lý không ra ngoài mà ăn ở trong phòng.
Điền Thiều cũng không chiều bà, ăn cơm xong thu dọn đồ đạc chuẩn bị về huyện thành.
Điền Đại Lâm gọi Lý Quế Hoa ra ngoài, hạ thấp giọng hỏi: "Trong nhà bây giờ còn bao nhiêu tiền?"
"Ông hỏi cái này làm gì?"
Điền Đại Lâm nói nguyên nhân một chút, nói xong lại bảo: "Đại Nha nói bệnh này nếu không điều dưỡng tốt sau này có thể không sinh được con. Con bé những ngày này mua cho trong nhà nhiều đồ như vậy trong tay chắc không còn tiền nữa, bà đưa hết tiền trong nhà cho tôi."
Lý Quế Hoa tuy keo kiệt, nhưng nghe thấy sẽ ảnh hưởng đến sinh nở không nói hai lời liền đồng ý. Giao tiền cho Điền Đại Lâm, bà còn nói: "Ông nói với nó, nhất định phải chữa khỏi bệnh này, bao nhiêu tiền cũng phải chữa."
Đề xuất Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Trọng Sinh: Livestream Xem Quẻ Khiến Cả Nhà Khóc Thảm