Tam Nha biết có thể theo chị dâu Thủy Liên học may quần áo thì vui đến đỏ cả hốc mắt, ôm lấy Điền Thiều nghẹn ngào nói: "Chị, cảm ơn chị, cảm ơn chị."
Ai mà chẳng biết học được nghề thì cuộc sống sẽ dễ chịu hơn. Không nói ai khác, cứ nhìn chị dâu Thủy Liên vì may quần áo đẹp có thể kiếm tiền phụ giúp gia đình, ở nhà chồng lưng cũng thẳng hơn, mẹ chồng cũng không dám tỏ thái độ.
Điền Thiều vỗ tay cô bé, cười nói: "Đã thích thì học cho giỏi, tranh thủ trong vòng hai tháng học được bản lĩnh của chị dâu Thủy Tiên, sau đó tự mình từ từ nghiền ngẫm thêm."
Tay nghề của Bành Thủy Liên cũng chỉ có thể làm thầy vỡ lòng, nhiều hơn nữa thì không được. Bây giờ điều kiện gia đình có hạn chỉ có thể để cô ấy dạy căn bản trước, đợi sau này sẽ giúp tìm thầy có tay nghề giỏi hơn để học.
"Em sẽ cố gắng."
"Có điều việc học văn hóa không được bỏ bê, nhất định phải kiên trì, không hiểu có thể hỏi chị."
Điền Thiều vốn còn lo lắng Nhị Nha sẽ có suy nghĩ, lại không ngờ cô nàng này còn vui hơn cả Tam Nha.
Theo suy nghĩ của Nhị Nha, Điền Thiều đã hứa tìm việc cho cô thì sau này cuộc sống chắc chắn sẽ tốt hơn Tam Nha. Thôi được rồi, theo tư duy của mọi người bây giờ thì suy nghĩ này cũng không tính là sai.
Tránh mặt mấy người Nhị Nha, Lý Quế Hoa tìm Điền Thiều nói với cô: "Đại Nha, bây giờ thời tiết càng ngày càng lạnh, con có thể kiếm ít vải và bông về không! Tứ Nha và Ngũ Nha phải đi học, không có áo bông quần bông và giày bông thì không được."
Trước đây vào mùa đông đều ru rú trong nhà, không có quần áo dày chống rét cũng có thể chịu đựng qua ngày.
Sau khi Điền Thiều nhận lời, lại đem chuyện này nói cho Nhị Nha và Tam Nha biết: "Bây giờ vải và bông đều khó kiếm, chị làm cho Tứ Nha Ngũ Nha trước. Nếu tìm được nhiều vải và bông, đến lúc đó sẽ làm cho các em sau."
Không sợ thiếu chỉ sợ không công bằng, trực tiếp làm quần áo mới cho Tứ Nha Ngũ Nha mà không nói với các cô một tiếng thì trong lòng chắc chắn sẽ không thoải mái.
Nhị Nha có chút không vui, nhưng không lên tiếng.
Tam Nha lại nói: "Chị cả, chị phải đi làm hay là làm cho mình trước đi, sau đó hãy làm cho Tứ Nha Ngũ Nha. Bọn em dù sao mùa đông cũng không đi ra ngoài, mặc đồ cũ là được rồi."
Thứ hai Triệu Hiểu Nhu không đi làm, hỏi ra mới biết cô ấy xin nghỉ ba ngày. Đương nhiên, với lãnh đạo chắc chắn không thể nói là đi thăm người thân, mà nói là gần đây ngực cứ thấy tức tối khó chịu nên đi tỉnh thành kiểm tra.
Điền Thiều thầm nghĩ, đợi cô có tiền thật sự đi tỉnh thành khám bệnh cũng không biết nói như vậy lãnh đạo có cho nghỉ không. Dù sao chuyện kinh nguyệt không bình thường này, không thể viết lên giấy xin phép nghỉ, nếu không sẽ bị người ta dị nghị. Hết cách rồi, bây giờ là thời kỳ đặc biệt mà hai vợ chồng đi trên đường lớn cũng không thể nắm tay.
Buổi trưa ăn cơm xong, Điền Thiều kéo Lý Ái Hoa đến một nơi vắng vẻ hỏi: "Em nghe nói trong xưởng chúng ta có vải lỗi, chị nói xem làm sao kiếm được vải lỗi hả?"
Bông thì hết cách chắc chắn phải đi chợ đen mua, nhưng xưởng dệt là nơi sản xuất vải, nghĩ cách chắc cũng kiếm được một ít. Chủ yếu là cô không chỉ muốn làm áo bông quần bông mới, mà còn muốn làm chăn bông mới.
Lý Ái Hoa dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy nói: "Trong xưởng đúng là có vải lỗi, nhưng đó đều là phúc lợi cho lãnh đạo, chúng ta không có đâu. Em cần bao nhiêu vải, chị giúp em gom một ít."
Điền Thiều không muốn lại chiếm hời của nhà họ Lý, cô nói dự định của mình: "Thôi bỏ đi, không kiếm được thì em đi chợ đen mua, cũng không thể để bị lạnh khi đi làm đi học được!"
Lý Ái Hoa đều thấy đau lòng thay cho cô, nói: "A Thiều, em cũng vất vả quá rồi."
Cô ở nhà chuyện gì cũng không cần lo, Điền Thiều lại hoàn toàn ngược lại, trong nhà có chuyện gì đều trông cậy vào cô ấy. Là bạn bè thấy cô ấy vất vả như vậy thật sự rất đau lòng, chỉ là bây giờ con cả trong các gia đình đều như vậy cô cũng không tiện nói gì. Cũng không thể bảo cô ấy vứt bỏ cả gia đình lớn như vậy mặc kệ được!
Điền Thiều suy tính một chút, sau đó liên tiếp hai ngày đi làm đều ủ rũ mặt mày. Mạnh Dương thấy cô như vậy đã hỏi thăm mấy lần, nhưng Điền Thiều đều không nói.
Hà Quốc Khánh gọi cô vào văn phòng riêng, quan tâm hỏi: "Đồng chí Điền Thiều, tôi thấy hai ngày nay cô cứ nặng trĩu tâm sự, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì rồi không? Có khó khăn cô cứ nói, trong xưởng cũng sẽ nghĩ cách giúp cô giải quyết."
Công nhân thời đại này vẫn rất hạnh phúc, vì trong xưởng lo chuyện ăn uống ngủ nghỉ, có khó khăn xưởng cũng sẽ giúp đỡ giải quyết.
Điền Thiều lắc đầu nói: "Trong nhà không xảy ra chuyện gì, chỉ là sắp vào đông rồi, tôi muốn làm cho mình và hai đứa em gái đang đi học hai bộ quần áo bông. Nhưng không mua được vải và bông, cho nên có chút rầu rĩ."
Hà Quốc Khánh có chút ngạc nhiên hỏi: "Quần áo trước đây của các cô đâu?"
Điền Thiều có chút ngại ngùng nói: "Chị em chúng tôi chỉ có hai cái áo bông dày, trời trở lạnh thường đều ru rú trên giường không xuống đất. Nhưng bây giờ tôi phải đi làm, hai đứa em tôi phải đi học, không có quần áo dày không được."
Hà Quốc Khánh biết nhà họ Điền nghèo, lại không ngờ nhà các cô lại nghèo thành như vậy. Thật ra không chỉ nhà họ Điền, quá nửa dân làng thôn Điền Gia đều giống như họ. Nói ra thì Điền Đại Lâm còn coi là khá, dù sao còn có ông anh vợ giàu có giúp đỡ.
Điền Thiều thấy ông ấy không nói gì, giả vờ làm ra vẻ tay chân luống cuống nói: "Lãnh đạo, chuyện này tôi sẽ nghĩ cách giải quyết."
Hà Quốc Khánh thấy dáng vẻ lo lắng bất an của cô, càng cảm thấy nên giúp cô một chút: "Chuyện vải tôi giúp cô nghĩ cách, bông thì tôi xem thử có thể kiếm cho cô không."
Ông ấy có ấn tượng cực tốt với Điền Thiều, không chỉ thông minh mà còn luôn cầu tiến, đã đi làm rồi còn muốn tự học lấy bằng cấp ba. Cho nên trong phạm vi khả năng cho phép, có thể giúp thì giúp một tay.
Thứ năm Triệu Hiểu Nhu đi làm. Khá lắm, lại là một thân đồ mới từ đầu đến chân. Điền Thiều cảm thấy cần thiết phải nhắc nhở cô ấy, hai năm nay vẫn nên khiêm tốn một chút thì tốt hơn, nếu không đợi hai năm nữa hỗn loạn thì cho dù cậu của cô ấy cũng chưa chắc bảo vệ được cô ấy.
Triệu Hiểu Nhu thấy Điền Thiều vẫn luôn cúi đầu chăm chỉ làm việc, đánh giá về cô lại cao thêm vài phần. Đổi lại là cô ấy cũng chưa chắc có thể kiềm chế được, nhưng Điền Thiều lại có thể kìm nén được.
Mãi đến buổi trưa Mạnh Dương đi lấy cơm, Triệu Hiểu Nhu nhìn bên ngoài không có động tĩnh gì bèn lấy hai phong bì dày cộm đưa cho Điền Thiều nói: "Sáu bản thiết kế đều bán giúp cô rồi, đối phương ban đầu chỉ chịu trả sáu trăm, tôi đàm phán cho cô lên đến một ngàn hai."
Một ngàn hai chính là tiền lương hơn ba năm của cô rồi, số tiền này đủ để giải quyết cảnh túng quẫn trước mắt.
Điền Thiều nhanh chóng nhét hai phong bì vào ngăn kéo, vẻ mặt đầy cảm kích nói: "Chị Hiểu Nhu, cảm ơn chị nhé!"
Triệu Hiểu Nhu lắc đầu nói: "Thật ra tôi cảm thấy cái giá này rất thiệt, nhưng ngoài anh ta ra người khác đều không muốn mua. Cô bây giờ đang cần tiền gấp, chỉ đành chịu thiệt thòi này thôi."
Nếu theo giá trị của bản thiết kế thì đúng là cô chịu thiệt, nhưng cũng phải xem tình hình gì. Thời kỳ này, có thể bán được đã là thắp nhang cảm tạ rồi. Dù sao người bây giờ đều bảo thủ không ai muốn thay đổi, người mua bản thiết kế của cô chắc chắn là một người rất có khí phách và gan dạ.
Điền Thiều cười một cái nói: "Không thiệt, số tiền này có thể giải quyết được nhu cầu cấp bách của tôi."
Có số tiền này, cộng thêm mỗi tháng đều có tiền lương, trong thời gian ngắn cô đều không cần lo lắng vì tiền nữa. Vậy thì cô cũng có thể chuyên tâm làm truyện tranh liên hoàn rồi.
Triệu Hiểu Nhu nghĩ một chút rồi nói: "Điền Thiều, nếu những bộ quần áo này đến lúc đó bán chạy, cô ấy lại tìm tôi thì tôi sẽ tăng giá cho cô."
Điền Thiều cười đáp ứng, bây giờ đang lúc túng thiếu không chê tiền nhiều: "Chị Hiểu Nhu, chị có muốn cái gì không, em tặng chị."
Triệu Hiểu Nhu khinh bỉ cô: "Cô đeo theo cái gánh nặng lớn như vậy, số tiền này còn không biết có thể dùng được mấy ngày đâu!"
"Điền Thiều, nói câu khó nghe, cô tận tâm tận lực với họ như vậy, sau này họ chưa chắc sẽ báo đáp cô."
Điền Thiều trước tiên là ngẩn ra, chuyển sang cười nói: "Chị cảm thấy em sau này cần sự báo đáp của họ sao?"
Triệu Hiểu Nhu cười, quả thật là cô ấy lo xa rồi, dựa vào năng lực của Điền Thiều tương lai chắc chắn có thể sống rất tốt.
Đề xuất Hiện Đại: Trùng Sinh Mang Theo Con Yêu, Tôi Đá Phăng Kẻ Phản Bội Để Gả Cho Người Khác