Tiêu Vân Đình hỏi tôi ngày hôm đó đã đi đâu. Tôi không thể nói ra sự thật, đành phải nói dối:
"Xin lỗi thiếu gia, lúc đó tôi ở nhà."
Anh siết chặt chiếc thắt lưng, thần sắc thẫn thờ, hồi lâu sau mới cất nó vào ngăn kéo.
"Cái đuôi nhỏ, anh có thể cảm nhận được em đang ở ngay bên cạnh."
Anh đột ngột lên tiếng khiến tim tôi run rẩy. Nhưng ngay sau đó, tôi nhận ra mình giờ chỉ là một linh hồn hư ảo, anh chẳng thể nào nhìn thấy sự hiện diện của tôi.
"Trước đây em từng nói sẽ như hình với bóng, mãi mãi bảo vệ anh. Em xem, cái bóng vẫn còn đây, chắc chắn em cũng vẫn còn ở đây, đúng không?"
Anh nhìn...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 5 giờ 11 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 500 linh thạch
Đề xuất Ngược Tâm: Xuân Phong Hữu Tín Hoa Vô Kỳ