Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 99: Sơn nhân tự hữu diệu kế

Lúc đó vốn dĩ chỉ là chuyện của ba tông môn, kết quả Khúc Ý Miên không biết làm sao lại thuyết phục được đám đệ tử Thanh Vân Tông cũng nhúng tay vào một chân.

Nàng ta treo cao ngọn cờ chính nghĩa vì không nỡ nhìn mọi người bị thương, vừa chỉ tay năm ngón vừa cố gắng tìm kiếm nguồn gốc Điệp Ma. Kết quả gặp phải điện hạ Ma tộc, người ta tùy tiện dùng bí pháp che giấu ma khí đã lừa được Khúc Ý Miên, nàng ta lại không nghe lời khuyên của người khác, cứ nhất quyết đòi đưa một kẻ lai lịch bất minh về nơi tập trung đệ tử chính đạo.

Kết quả cuối cùng là một đám người ngồi đó thảo luận nửa ngày cách đối phó Ma tộc, mà đại ca của người ta thì nghe không sót một chữ nào.

Sau đó tương kế tựu kế tính kế ngược lại bọn họ một vố, những tán tu không có tông môn che chở và đệ tử thực lực thấp kém thương vong nặng nề.

Hoàn toàn dựa vào hào quang nhân vật chính của nữ chính cuối cùng mới tìm được đại bản doanh Điệp Ma, sau đó nàng ta một hơi chém chết hai tên Ma tộc Kim Đan trung kỳ, nhanh chóng trở thành thiếu nữ thiên tài nổi đình nổi đám trong giới tu chân.

Sẵn tiện nhờ vào mị lực nhân cách đơn thuần lương thiện, người đẹp tâm tốt của mình mà thu hút sự chú ý của đại điện hạ Ma tộc, thế nên lần sau khi bị thương được nàng ta nhặt về, hắn đã không ra tay sát hại ngay lập tức.

Ngược lại là trong lúc sớm tối ở bên nhau đã yêu nữ chính sâu đậm.

Cố Hạ: "..."

Oẹ ——

Cái thiết lập cẩu huyết này xin lỗi Cố Hạ nói thẳng, nó khiến nàng ngượng ngùng đến mức ngón chân có thể bấm ra một tòa lâu đài búp bê Barbie mộng mơ.

Một đan tu lấy đan nhập đạo, cho dù có học được chút kiếm thuật ở Thanh Vân Tông, thì xin hỏi làm thế nào để xử đẹp hai tên Ma tộc Kim Đan trung kỳ???

Dựa vào cái lò luyện đan trong tay đập vỡ đầu bọn họ à???

Hay là giống như nàng chế ra mấy viên độc đan? Nữ chính lương thiện như vậy chắc là không thể nào đâu nhỉ?!

Nàng không hiểu, và cảm thấy cực kỳ chấn động.

Quay lại chuyện chính.

Đợi Cố Hạ quay đầu nhìn thấy ánh mắt mong đợi tha thiết của sư phụ nhà mình, nàng im lặng.

Cố Hạ: "... Có thể thì có thể, nhưng trưởng lão à, đó là Ma tộc đấy, có phải người quá coi trọng con của hiện tại rồi không?"

Chung Ngật lườm nàng một cái: "Điệp Ma không có sát thương gì quá lớn, thủ đoạn chủ yếu là mê hoặc lòng người điều khiển đối phương, cho nên ta sẽ để mấy sư huynh của con đi cùng con."

"Đặc biệt là con, Diệp Tùy An, nghe rõ chưa!"

Lão nhìn chằm chằm Diệp Tùy An đang thả hồn treo ngược cành cây ở góc phòng: "Đừng có mà nghĩ đến chuyện lười biếng."

Điệp Ma giỏi khống chế lòng người, Tiểu Hạ hiện giờ thực lực không đủ, mấy đứa thân truyền này thật sự là những ứng cử viên làm thuê thích hợp nhất rồi.

Bị gọi tên, Diệp Tùy An giật nảy mình, ngoáy ngoáy lỗ tai: "Nghe thấy rồi nghe thấy rồi, trưởng lão người đừng có nói to thế chứ."

Phương Tận Hành chắp tay sau lưng, suốt quá trình nhìn vẻ mặt khổ sở của bọn họ thì thấy vui vẻ: "Các con là những nụ hoa của giới tu chân, lúc này không rèn luyện mài giũa tính tình, sau này thực sự đối mặt với đại địch thì biết làm sao?"

"Được rồi được rồi, mau cút về thu dọn đi?"

Lão khựng lại một chút, dường như lại nhớ ra điều gì: "Tiểu Hạ, hiện giờ tu vi con thấp nhất, nhớ đừng rời xa mấy đứa nó quá."

Giang Triều Tự nhớ đến mớ đồ đạc của nàng, âm thầm giơ tay: "Yên tâm đi ạ, thực sự đến lúc đó cần lo lắng là ai thì còn chưa biết đâu?"

Phương Tận Hành: "?"

Đợi sau khi mấy người hăng hái thu dọn xong xuôi, con mắt Cố Hạ đảo liên tục, nhắm vào vị đại sư huynh đang cô đơn lẻ bóng ở lại tông môn.

Giọng nàng mang theo vẻ dụ dỗ: "Đại sư huynh, huynh có muốn đi cùng không?"

Thẩm Vị Huân ngơ ngác: "Hả?"

Cố Hạ nghiêm túc nói dối không chớp mắt: "Mặc dù loại boss nhỏ này chắc là không cần đến đại sư huynh ngài ra tay, nhưng sư muội thật lòng cảm thấy người một nhà chúng ta thì phải đông đủ mới vui."

"Vậy thì sao?"

"Vậy nên huynh có đi không???"

Thẩm Vị Huân: "Nhưng huynh không thích hợp rời khỏi tông môn lắm đúng không?"

Hắn vẫn biết rõ tình trạng của mình, trừ khi cần thiết thường thì chỉ ở lì trong tông môn.

Hứa Tinh Mộ cũng ghé sát lại, hắn thắc mắc: "Nhưng đại sư huynh bị mù mặt mà, vạn nhất bị Ma tộc lừa thì sao?!"

Đại sư huynh của bọn họ mù mặt cũng không phải ngày một ngày hai rồi, một mình thì còn đỡ, vạn nhất tụ tập đông người thì khó mà nói sẽ xảy ra chuyện gì.

Biết đâu chừng quay lại đâm cho đồng môn một nhát cũng là chuyện có thể làm ra được.

Cho nên thông thường mà nói, sư phụ và trưởng lão đều không để huynh ấy xuống núi.

Thẩm Vị Huân cũng biết tình trạng của mình, tỏ ý thấu hiểu lời của sư đệ: "Mấy đứa đi đi, có nhị sư đệ ở đó chắc không có vấn đề gì."

Cố Hạ chớp chớp mắt, có thể thấy đại sư huynh tuy sắc mặt thản nhiên, nhưng tâm trạng có chút lạc lõng.

Nàng trong lòng mắng chửi cái thiết lập này dữ dội.

Mẹ nó.

Bao nhiêu năm rồi chưa thấy ai thiết lập cho nhân vật cái chứng mù mặt cả.

Ta nói tác giả ngươi đừng có quá đáng quá nha!!!

Nàng cười một cách thâm sâu khó lường: "Cái này mọi người không cần lo lắng."

"Sơn nhân tự hữu diệu kế!"

Giang Triều Tự cũng hơi phấn chấn lên: "Hay là cứ mang theo đại sư huynh đi?"

Hắn còn chưa từng đi làm nhiệm vụ cùng đại sư huynh bao giờ, nghĩ đến thôi đã thấy hơi kích động rồi.

Cuối cùng.

Dưới sự cổ vũ của nàng, cộng thêm sự xúi giục của ba vị sư đệ khác, Thẩm Vị Huân cuối cùng cũng gật đầu.

Thế là huynh ấy dẫn theo mấy đứa sư đệ sư muội không để ai yên tâm này xuất phát.

Đại sư huynh được sư muội mời gia nhập đại gia đình yêu thương nhau rất vui vẻ.

Mà nhị sư huynh thành công thoát khỏi trọng trách dẫn đội cũng rất vui vẻ.

Tam sư huynh và tứ sư huynh lần đầu tiên đi cùng đại sư huynh cũng rất vui vẻ.

Cố Hạ... Cố Hạ bản thân nàng cũng rất hài lòng.

Pha thao tác này có thể gọi là cả nhà cùng vui.

Cứ như vậy nhóm năm người hớn hở chuồn xuống núi.

Đến ngày hôm sau khi trưởng lão Chung Ngật chuẩn bị lên lớp cho mầm non mà lão coi trọng nhất thì phát hiện ra.

Đề xuất Cổ Đại: Kiếm Thị
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện