"Hả?"
Hứa Tinh Mộ gãi gãi đầu, có chút không theo kịp mạch não của nàng.
Cố Hạ vỗ vỗ vai hắn, thâm thúy nói: "Nhị sư huynh, không biết huynh đã từng nghe qua một món ăn nổi tiếng, gọi là——"
"Đầu sư tử nướng than chưa!"
Mắt Hứa Tinh Mộ sáng lên: "Ngon không?"
"Tất nhiên rồi!"
Ánh mắt nàng không có ý tốt đảo qua đảo lại trên người con hỏa sư, "Cho nên, dùng lửa của các huynh, đốt nó cho ta."
Dám cả gan muốn nuốt chửng nàng, đúng là tâm địa độc ác.
Nữ chính tạm thời chưa động vào được, thì khế ước thú của ả vẫn có thể bắt nạt được mà.
Ba người xoa tay hầm hè, rục rịch tiến về phía hỏa sư, ác ý tràn đầy trong mắt khiến nó sợ hãi cụp đuôi lại, rên rỉ một tiếng.
Cứu mạng sư tử với!!
Thế là khi Khúc Ý Miên với khuôn mặt đầu heo từ từ tỉnh lại, thứ hiện ra trước mặt ả chính là một con sư tử trọc lóc.
Bộ bờm đỏ rực như lửa vốn là niềm kiêu hãnh của Xích Diệm Hỏa Sư đã bị thiêu sạch sành sanh, chỉ còn thê thê thảm thảm thu mình dưới gốc cây.
Cố gắng che chắn lấy bộ phận trọng yếu của mình.
Cái mặt sư tử đời này coi như mất sạch rồi.
Hu hu, cái con nhóc kia cũng ác quá đi, không để lại cho nó lấy một cọng lông che thân.
"A——" Khúc Ý Miên kinh hô một tiếng, định ngất tiếp.
Cố Hạ không cho ả cơ hội đó, túm cổ áo ả trực tiếp ngắt quãng quá trình: "Đừng giả vờ nữa, còn giả vờ nữa thì lần sau thứ bị đốt chính là lông của ngươi đấy."
Khúc Ý Miên kinh hãi trợn tròn mắt, theo bản năng ôm lấy mái tóc đen mượt của mình.
Trong ánh mắt đầy vẻ hận thù xen lẫn một tia sợ hãi, chỉ sợ Cố Hạ một lúc không vui sẽ đốt ả thành đầu trọc.
Cố Hạ chẳng thèm quan tâm ả nghĩ gì, ném ả xuống chân Hứa Tinh Mộ, phủi phủi tay: "Nói đi, sư muội ngươi chỉ thị khế ước thú mưu hại ta, món nợ này tính thế nào?"
Khúc Ý Miên lập tức biện minh: "Muội không có!"
"Ai thèm quản ngươi chứ." Cố Hạ lườm ả một cái.
Nàng cười như không cười nhìn chằm chằm Cố Lạn Ý: "Sao? Sư muội ngươi không hiểu chuyện, ngươi cũng không hiểu chuyện sao?"
"Không phải chứ không phải chứ, đường đường là thủ tịch đại đệ tử Thanh Vân Tông mà lại không biết khế ước thú nếu không có chỉ thị của chủ nhân thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng tấn công người khác sao?"
Mặt Cố Lạn Ý đen xì, hắn đương nhiên biết.
Chỉ là hắn không ngờ, Khúc Ý Miên lại có thể ngu đến mức đó, dám ra tay công khai ngay trước mặt bao nhiêu người.
Ngươi nói xem ngươi tìm chỗ nào vắng vẻ một chút không được à?
"Vậy ngươi muốn thế nào?" Cố Lạn Ý hít sâu một hơi, cảm thấy hơi mệt mỏi.
Cố Hạ khoác vai Hứa Tinh Mộ, hai sư huynh muội gian xảo nhìn nhau một cái, đồng thanh nói: "Đưa tiền!"
"Chuyện này không có một triệu linh thạch là không xong đâu!!"
Cố Lạn Ý: "???"
Một triệu?
Mẹ nó sao ngươi không đi cướp luôn đi?
Hắn khẽ "hừ" một tiếng, dường như bị chọc cười: "Thế thì mạng của ngươi cũng đáng giá thật đấy?"
Cố Hạ đương nhiên gật đầu: "Chứ còn gì nữa, đây đều là thứ ta xứng đáng được nhận."
Cố Lạn Ý: "..."
Ngươi còn tự hào gớm nhỉ?
Hắn trừng mắt nhìn đứa hay gây chuyện dưới đất, giọng điệu cứng nhắc thốt ra hai chữ: "Không tiền."
Dừng lại một chút, hắn bổ sung thêm một câu: "Ai muốn giết ngươi thì ngươi tìm người đó mà đòi."
Dù sao thì hắn cũng không quản, hắn không có tiền, có tiền cũng không muốn đứng ra làm cái thằng đần này.
Cố Hạ sờ cằm, gợi ý: "Có lẽ các người muốn thấy cảnh ta xách sư muội ngươi ra khỏi bí cảnh, sau đó tuyên truyền hành vi của cô ta trước mặt tất cả mọi người bên ngoài?"
"..." Không, hắn không muốn.
Hứa Tinh Mộ cũng thông minh đột xuất: "Thế thì về ta sẽ báo với sư phụ, người của Thanh Vân Tông các người muốn mưu hại tiểu sư muội nhà ta!"
Cố Lạn Ý mặt không cảm xúc.
Cái này càng không được, vạn nhất truyền ra ngoài thì đó sẽ là chuyện đại sự thăng cấp lên giữa hai tông môn.
Hắn không gánh nổi trách nhiệm đó.
Ngoại trừ Cố Hạ ra, sắc mặt của mọi người đều không mấy tốt đẹp.
Nghĩ đến việc sau này cứ gặp một người là lại bị người ta chỉ trỏ, hoặc là về bị trưởng lão mắng cho một trận té tát.
Thế thì thà chết còn hơn.
Cố Lạn Ý nghiến răng nghiến lợi nặn ra một câu: "Một triệu quá nhiều rồi, chúng ta không lấy ra được!"
Thanh Vân Tông bọn họ được coi là giàu có trong giới kiếm tu, hắn cũng không thiếu linh thạch.
Nhưng một triệu.
Mẹ nó ai mà mang theo nhiều linh thạch như vậy bên người chứ?
Cố Hạ thản nhiên nói: "Không sao, ta không chê các người ít tiền, các người viết cho ta một tờ giấy nợ."
"Dù sao Thanh Vân Tông gia đại nghiệp đại, chạy trời không khỏi nắng."
"..."
Cuối cùng dưới ánh mắt đầy vẻ nể phục của Phong Lạc Thành và sự kinh ngạc nhẹ của Tạ Bạch Y ở bên cạnh.
Cố Lạn Ý tùy tiện ném ra mười vạn linh thạch, rồi đen mặt đứng tựa phía sau không nói lời nào.
Trái lại Bạch Tụng và Trình Cảnh gom góp được bốn mươi vạn, đây đã là toàn bộ gia sản của bọn họ rồi.
Lúc Cố Hạ thu tiền tâm trạng rất tốt, không nhịn được cảm thán một tiếng.
Ôi, tình huynh muội cảm động trời đất!!
Còn Khúc Ý Miên thì không tình không nguyện viết một tờ giấy nợ, còn nợ Cố Hạ ba mươi vạn linh thạch.
Màn giao đấu này, Thanh Vân Tông VS Cố Hạ, người của Thanh Vân Tông thua đến mức cái quần đùi cũng chẳng còn.
Cố Hạ thu linh thạch, trong lòng vui hớn hở, hoàn toàn phớt lờ oán niệm của những kẻ xui xẻo khác.
Lúc nàng cúi đầu lục lọi đồ trong túi trữ vật, tiện tay lôi ra một lọ đan dược.
"Ơ?" Cố Hạ mở ra ngửi ngửi, hương đan thoang thoảng, ngửi rất dễ chịu.
Đan dược nàng luyện trước đây đều chui tọt vào bụng tiểu hắc long rồi, cái này chắc là do tứ sư huynh nhét cho nàng lúc trước.
Còn chưa kịp cất đi, "vèo" một cái, một tia tàn ảnh đỏ rực lướt qua trước mặt nàng.
Cùng lúc đó, tay nàng nhẹ bẫng, lọ sứ biến mất.
"Thứ quỷ gì vừa lướt qua thế?"
Ở đây bao nhiêu thân truyền mà vậy mà không một ai nhìn rõ.
Mắt Hứa Tinh Mộ trợn tròn xoe, chỉ về phía sau Cố Hạ: "Tiểu sư muội muội mau nhìn kìa!"
Cố Hạ thuận theo lời hắn nghiêng đầu nhìn sang, hơi khựng lại.
Đề xuất Trọng Sinh: Cả Nhà Bị Nông Dược Độc Chết, Trọng Sinh Tôi Chọn Gắn Bó Với Ruộng Đồng