Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 8: Ta chỉ là mù mặt không có nghĩa là ta mù

Lúc Thẩm Vị Hữu vừa trở về ngày hôm nay đã bắt gặp hai người này đang lén lút tìm tới.

Cố Hạ nói năng hùng hồn đòi lấy đi một số thứ mà hắn tùy tiện chất đống lại, sau đó cả hai biến mất dạng cả ngày trời.

Lúc này hắn mới nảy sinh nghi ngờ, kết quả biết được hai vị sư đệ khác cũng rơi vào tình cảnh y hệt mình.

Ba người ăn ý vô cùng, đã sớm đến cổng tông môn để tóm người.

Cố Hạ khua tay múa chân vùng vẫy một hồi, phát hiện hoàn toàn không thoát ra được, nàng dứt khoát đứng yên luôn.

"Đại sư huynh, không phải huynh bị mù mặt sao???"

Cố Hạ thực sự thắc mắc hỏi, nàng mới vào tông môn chưa bao lâu mà, tại sao Thẩm Vị Hữu lại tóm nàng phát nào trúng phát nấy thế?

Chẳng lẽ lại gặp được "ánh sáng" của huynh ấy rồi???

Thẩm Vị Hữu: "..."

Thẩm Vị Hữu: "Ta chỉ là mù mặt, không có nghĩa là ta mù."

Chỉ có mình nàng là nữ đệ tử, lại còn đi cùng với Hứa Tinh Mộ, hắn chẳng lẽ lại không thấy?

Vị đại sư huynh bị chọc trúng nỗi đau biểu thị không muốn nói chuyện nữa.

"Này này này, đừng có đánh trống lảng nha tiểu sư muội." Diệp Tùy An ăn mặc bảnh bao kéo theo Giang Triều Tự cùng đi tới.

"Thành thật khai báo đi, hai người các người rốt cuộc đã làm cái gì?" Diệp Tùy An nheo mắt, "Thành thật thì được khoan hồng, chống đối thì bị xử nghiêm."

Cố Hạ vẻ mặt vô tội, "Có làm gì đâu ạ? Muội và nhị sư huynh chỉ dùng đồ của các huynh đổi lấy chút linh thạch xài thôi."

"Giang hồ cứu cấp mà ba vị sư huynh!!!"

Thực ra ban đầu nàng cũng không định "vặt lông" hai vị sư huynh còn lại đâu.

Nhưng ai bảo hai người bọn họ cứ lù lù trước mặt nàng làm chi?

Lông cừu này không vặt thì uổng quá mà.

"???"

Ba người cạn lời, tiểu sư muội của bọn họ đã nghèo đến mức này rồi sao?

Giang Triều Tự không khỏi ném cho nàng một cái nhìn đầy thương cảm.

A, sư huynh sư muội của hắn thật đáng thương quá đi!

Thẩm Vị Hữu giật giật khóe miệng, thả hai người xuống.

Hắn chân thành nhận xét: "Nghĩ ra được cách này thì các người cũng đúng là nhân tài đấy."

Ít nhất là làm thân truyền bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy chuyện này.

Kiếp trước chắc tạo nghiệt dữ lắm nên kiếp này mới vớ phải một đám như thế này!!!

"Chuyện nhỏ thôi mà." Cố Hạ chẳng thèm khiêm tốn, nhận hết lời khen.

"Tiểu sư muội." Giang Triều Tự đưa cho nàng một cái túi trữ vật mới, vẻ mặt nghiêm túc, "Chỗ này muội cứ cầm dùng trước đi, nếu không đủ thì cứ đến tìm sư huynh lấy."

Cố Hạ phóng thần thức vào kiểm tra, suýt chút nữa bị đống linh thạch chất thành núi bên trong làm lóa cả mắt.

"Đù!" Nàng chấn kinh nói, "Hóa ra tứ sư huynh huynh là đại gia ngầm à?"

Giang Triều Tự khẽ hếch cằm, nhận hết lời tán thưởng của tiểu sư muội.

Hắn xuất thân từ tộc Giao Nhân, thứ khác không nhiều chứ linh thạch thì tuyệt đối không thiếu.

Linh thạch, trân châu và những viên dạ minh châu lớn nhỏ mà gia đình gửi tới mỗi lần đều chất đống không hết.

Có thể nói là giàu nứt đố đổ vách.

Chỉ là Cố Hạ còn chưa kịp cảm động bao lâu, đã nghe thấy Giang Triều Tự cười nói, "Tiểu sư muội, muội còn nhớ không, hôm nay đến lượt ta và muội đối luyện rồi."

Cố Hạ: "..."

Nàng lẳng lặng rụt tay lại.

Đồ khốn! Trả lại sự cảm động vừa nãy cho bà đây ngay!!!

Cố Hạ dạo này rất bận, sư phụ già của nàng đã sắp xếp cho nàng một combo trọn gói, bốn vị sư huynh thay phiên nhau làm bạn tập hành hạ nàng, sau đó đến lượt Chung Ngật trưởng lão đích thân ra trận, quyết tâm không bỏ rơi bất kỳ một đệ tử thân truyền nào.

Điều này khiến Cố Hạ khổ sở vô cùng, suốt năm ngày liền bị đánh như bao cát, sống dở chết dở.

Hơn nữa không biết tứ sư huynh bị làm sao, ngoài việc nghiên cứu luyện đan ra thì chỉ thích làm đối tượng đối luyện của nàng.

Nói là đối luyện, nhưng thực chất chỉ có mình nàng bị luyện mà thôi.

Đừng hỏi tại sao, hỏi thì là vì đánh không lại!!!

Vốn tưởng hôm nay trốn thoát được rồi, không ngờ Giang Triều Tự lại chơi chiêu "bẫy ngọt ngào" này đỉnh thật.

Giang Triều Tự mỉm cười: "Đi thôi, tiểu sư muội."

Cứ thế, Cố Hạ không cam lòng không tình nguyện bị Giang Triều Tự xách tới đỉnh Thử Luyện.

Trước khi đi, nàng nhận thấy các sư huynh đang chuẩn bị ai về viện nấy, liền theo bản năng đưa tay ra kiểu Nhĩ Khang, cố gắng đánh thức chút lương tâm ít ỏi của mấy vị sư huynh khác: "Đại sư huynh, các huynh thực sự nỡ để tiểu sư muội đáng yêu yếu đuối của mình đi ăn đòn sao?"

Thẩm Vị Hữu nhướng mày, "Tất nhiên rồi."

Hứa Tinh Mộ tiếp lời ngay, "Yên tâm đi, bọn huynh sẽ không ngăn cản muội trở nên mạnh mẽ đâu."

Diệp Tùy An: "Cộng một."

Ba người bọn họ, kẻ sau còn lạnh lùng vô tình hơn kẻ trước.

Chỉ còn lại Cố Hạ bị xách đi đang rơi những giọt nước mắt đau khổ.

Mẹ kiếp.

Mấy người này còn chút tình đồng môn nào không hả!

Vô lý hơn nữa là, Diệp Tùy An cảm thấy nhìn nàng bay qua bay lại rất thú vị, thế là kéo thêm hai người kia, mỗi người bưng một nắm hạt dưa ngồi một bên xem.

Thỉnh thoảng còn bình phẩm vài câu: "Tiểu sư muội động tác chậm quá."

"Cố Hạ, muội đừng có chỉ biết chạy thế chứ."

"Phía sau kìa phía sau kìa! Dùng kiếm đỡ hắn đi!!!"

Cố Hạ: "..."

Đm.

Cái kiếm rách này nàng không thèm luyện thêm một ngày nào nữa đâu!!!

Đến khi Cố Hạ bị Giang Triều Tự đè xuống đất, nàng trông giống hệt một con cá mặn mất hết ước mơ, đôi mắt đờ đẫn, ánh nhìn vô hồn.

Thẩm Vị Hữu tốt bụng kéo nàng dậy, "Quen là được thôi, bọn huynh cũng đều trải qua như vậy cả."

Truyền thống của Thái Nhất Tông chính là, kẻ vào tông sau sẽ bị các sư huynh vào trước đè xuống đất ma sát.

Hứa Tinh Mộ nói: "Người một nhà thì phải bị ăn đòn đều đặn mới đúng chứ."

Thẩm Vị Hữu: "..."

Diệp Tùy An: "..."

Giang Triều Tự: "..."

Không, thực ra lúc trước bọn họ không hề muốn thế.

Cố Hạ: "..."

Cảm ơn, huynh có thể ngậm mồm vào được rồi.

Đề xuất Trọng Sinh: Dùng Xác Ta Mà Leo Lên Địa Vị Cao Sang Ư? Ta Sẽ Nhổ Tận Gốc Rễ Nhà Ngươi!
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện