Nàng nàng nàng chạy đến đó từ lúc nào thế???
Đám kiếm khí kia đâu, đều không biết bảo vệ đại ca của chúng sao?
Kiếm thế giận dữ nhìn trái nhìn phải, sau đó ngây người.
Đám đàn em đến cứu giá của nó đều bị mấy cái lò đan lớn úp xuống từng cái một như kiểu anh em Hồ Lô cứu ông nội vậy.
Một tên đan tu khác từ đầu đến cuối không được nó để vào mắt đang đứng bên cạnh cười rạng rỡ: "Hi ~ ngươi cũng muốn tới chơi chút không?"
"Vui lắm đó nha, ngươi xem bọn chúng vui chưa kìa."
Kiếm thế có vui hay không Phong Lạc Thành không biết, hắn chỉ biết là mình đang vui nổ trời rồi.
Vốn dĩ quần áo của hắn sắp bị kiếm khí tỉa cho không còn ra hình thù gì nữa, không còn cách nào khác, tốc độ né tránh của hắn đúng là không thể so được với hai cái tên kiếm tu kia.
Để đảm bảo trước khi thịt được kiếm thế thì hắn đừng có tèo trước, Cố Hạ nghĩ nửa ngày, cuối cùng từ trong túi càn khôn của mình lôi ra một cái lò đan trông rách rách nát nát.
"Trước đây đã từng úp bướm chưa?" Cố Hạ hỏi hắn.
Phong Lạc Thành: "?" Cái gì cơ?
Thấy hắn vẻ mặt mờ mịt, Cố Hạ chê bai bĩu môi, vẫn là làm mẫu cho hắn xem: "Ngươi nhìn cho kỹ, ta chỉ dạy một lần thôi."
Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh, giữa lúc điện quang hỏa thạch, Cố Hạ nhấc cái lò đan vốn không hề tương xứng với vóc dáng mảnh khảnh của nàng lên, nhắm chuẩn mấy đạo kiếm khí vừa đi ngang qua mà úp xuống một cách nhanh, chuẩn, hiểm.
Tốc độ đó, động tác đó, quả thực là ngầu bá cháy!!!
Chất liệu lò đan của giới tu chân đúng là khá tốt, cái trong tay Cố Hạ tuy chỉ là đồ cũ mua ở sạp vỉa hè dưới núi.
Nhưng vẫn phát huy được tác dụng vốn có của nó.
Mặc cho kiếm khí đâm sầm va chạm hay nhảy nhót lung tung, nó vẫn bất động như núi.
"!!!!!!"
Phong Lạc Thành chậm rãi tự mình khép cái cằm lại.
Mẹ kiếp ơi, lò đan còn có thể dùng như thế này, hắn đúng là mở mang tầm mắt rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, trong túi hắn còn mấy cái lò đan thượng phẩm nữa cơ...
Thế là hắn quỷ mê tâm khiếu à nhầm, ngứa ngáy tay chân mà xông lên, úp một cái là được một đứa em nhỏ, úp đến mức đám kiếm khí kia có giận cũng chẳng có chỗ mà xả.
Kiếm thế mà phát hiện muộn chừng một khắc nữa thôi, là hắn có thể úp nó thành một tên tướng trọc quân luôn rồi.
Lần này kiếm thế thực sự sắp bị tức thành hư ảnh luôn rồi, toàn bộ cơ thể run rẩy dữ dội, đều có chút hư ảo.
Hứa Tinh Mộ ở phía sau cầm kiếm đuổi theo nện nó, kiếm thế muốn chạy, phía trước lại bị Cố Hạ chặn đường.
Đây đúng là trước có sói sau có hổ rồi.
Kiếm thế loạn tâm thần, trong đầu chỉ toàn là tránh xa hai cái tên tiểu biến thái này ra, tuy nhiên sau mấy chục hiệp qua lại, cuối cùng nó vẫn rơi vào tay Cố Hạ.
—— Nói chính xác hơn là bị nàng một tát vỗ thẳng vào cái lò đan rách nát của nàng.
"Ha, ha, ha! Muốn đi đâu hả nhóc con?" Cố Hạ cười một vẻ mặt vô hại.
"Chậc." Hứa Tinh Mộ sờ sờ cánh tay, cảm thấy không thích ứng lắm, uyển chuyển nói: "Tiểu sư muội, muội bình thường chút đi."
Lông tơ trên người hắn sắp dựng đứng hết cả lên rồi.
Cố Hạ ngồi xổm bên ngoài thỉnh thoảng dùng linh kiếm chọc chọc vào đạo kiếm thế đang đâm sầm vào bên trong như cái đầu sắt.
"Chạy đi, ngươi giỏi thì chạy tiếp đi, chẳng phải ngươi lợi hại lắm sao?"
Cố Hạ cười âm hiểm: "Còn dùng kiếm trận nhốt chúng ta bên trong, còn gọt tóc ta, ngươi có giỏi thì tiếp tục nhảy nhót đi?"
Kiếm thế tức nổ phổi: "Có giỏi thì ngươi thả ta ra, chúng ta đơn đả độc đấu!"
"Nhổ vào!"
Hứa Tinh Mộ là người đầu tiên bày tỏ sự khinh bỉ: "Chỉ ngươi? Vừa nãy là ai gọi ra một đám đàn em đánh hội đồng chúng ta mà không thành công ta không nói đâu nhé."
Kiếm thế: "..."
Nó cắn răng tiếp tục va chạm vào lò đan, cũng không biết cái đồ rách nát này là ai nghiên cứu ra, rảnh rỗi làm cứng thế làm gì?
Cố Hạ ung dung lên tiếng: "Đừng vùng vẫy nữa, bỏ cuộc đi, ngươi không thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu."
Ảo cảnh ta còn dọn dẹp được, còn sợ không đánh phục được cái đầu sắt như ngươi sao?
Hứa Tinh Mộ ở bên cạnh chống nạnh, phối hợp phát ra hai tiếng cười của nhân vật phản diện.
Phong Lạc Thành vừa kéo mấy cái lò đan lớn quay lại nghe mà đầy vạch đen trên mặt: "..."
Sao hả? Hắn mới không ở đây một lát là lại điên thêm một đứa nữa à?
Thấy kẻ tội đồ dùng kiếm tỉa quần áo mình héo rũ ra, Phong Lạc Thành quăng mấy cái lò đan khác sang một bên, chạy lại xem kịch.
Ba người ngồi thành hàng chống cằm, ngươi chọc một cái ta lại chọc một cái, làm cho đạo kiếm thế vốn đã xoay mòng mòng bên trong càng thêm chóng mặt nhức đầu.
Nó sắp nôn rồi.
Sao lại có những kẻ ác liệt như vậy chứ?!
Hứa Tinh Mộ: "Tiểu sư muội, muội định xử lý cái thứ này thế nào?"
Thật ra hắn cũng khá không ưa cái thứ này, dù sao vừa nãy nó đuổi hắn chật vật như vậy.
"À." Cố Hạ lơ đãng đưa tay chọc lò đan: "Không biết nữa, muội không có kinh nghiệm với thứ này."
"Hay là, huynh thả ít lửa vào trong thử xem?" Nàng đưa ra một gợi ý trông có vẻ rất chân thành.
"Không được đâu Cố Hạ." Phong Lạc Thành cũng ghé đầu lại.
Hắn nhắc nhở: "Đừng quên, cái thứ này vốn thuộc tính hỏa mà."
Cố Hạ bừng tỉnh đại ngộ: "Vậy muội đóng băng nó một lát thử xem?"
"Thuộc tính hỏa gặp thuộc tính băng, chắc là sẽ vỡ vụn ra nhỉ?"
"Không biết nha." Cố Hạ hỏi gì cũng không biết.
Nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của bọn họ, kiếm thế: "..."
Mẹ kiếp.
Làm ơn làm người đi mà!
Đặc biệt là cái đứa thất đức nhất là Cố Hạ kia!!!
Chạy cũng không chạy thoát được, kiếm thế dứt khoát nằm ườn ra giả chết.
Thay vì nghe bọn họ bàn cách hành hạ mình, chi bằng cứ thành thật giảm bớt sự hiện diện đi cho xong.
Nhưng Cố Hạ không định buông tha cho nó.
Tốn bao nhiêu công sức, có một số thứ nàng cần kiểm chứng suy đoán của mình.
"Này!" Cố Hạ lại chọc lò đan một cái: "Hỏi ngươi một câu."
"Ngươi bày ra cái kiếm trận này, có phải dùng để sàng lọc thiên tài mà mình hài lòng không."
Nếu không sẽ không phức tạp như vậy.
Kiếm thế hừ hừ hai tiếng: "Ngươi bảo ta nói là ta nói chắc?" Nó không cần mặt mũi chắc?
Cố Hạ mỉm cười, trong tay chậm rãi ngưng tụ ra băng lăng, định đâm vào trong.
"Ấy đợi đã đợi đã ——"
Kiếm thế lập tức rén ngay: "Ta nói không phải là được rồi sao?"
Nó buồn bực vô cùng: "Trong động phủ không chỉ có một phần cơ duyên, còn có không ít bảo vật, chỉ có người vượt qua thử thách mới có thể nhận được."
"Chỉ khi ta hài lòng mới dẫn người đó đi tìm cơ duyên, những người khác nếu phẩm hạnh thiên phú tốt thì có thể mang đi một món bảo vật vừa ý."
Kiếm thế rất không vui, vốn dĩ nó không định để những người này vượt qua thử thách, bởi vì một khi có người vượt qua, đồng nghĩa với việc ——
Nó sẽ biến mất.
Đề xuất Xuyên Không: Nữ Phụ Không Lẫn Vào (Khoái Xuyên)