Cố Hạ: "..."
Không phải chứ, sao người đầu tiên bị nhắm vào lại luôn là nàng vậy?
Nàng đơ mặt nghiêng người né tránh, sau đó không khách khí chút nào mà vung một kiếm chém tới, con Nhân Diện Độc Chu kia hoàn toàn không ngờ một kẻ Trúc Cơ nhỏ bé lại có can đảm đánh trả.
Không kịp đề phòng, nó bị nàng chém một kiếm làm mất thăng bằng, tám cái chân dài quờ quạng loạn xạ, đám Nhân Diện Độc Chu xung quanh thấy tình cảnh này, đồng loạt khóa chặt mục tiêu vào Cố Hạ, há to cái mồm định nuốt chửng nàng trong một ngụm.
"Ê ê ê, thế này là không công bằng nha." Cố Hạ dùng một chuỗi ba bước nhảy liên tiếp nhanh chóng kéo giãn khoảng cách an toàn, giọng điệu bất mãn: "Nhiều đứa như vậy mà cứ nhìn chằm chằm một đứa yếu đuối nhất như ta để nện, đám yêu thú các ngươi cũng chơi trò bắt nạt kẻ yếu à?"
Nàng chỉ tay về phía hai người bên cạnh rõ ràng đang đối phó với số lượng ít hơn hẳn, lớn tiếng lải nhải: "Dựa vào cái gì mà không đánh bọn họ?"
"Các ngươi làm ta thấy buồn nôn quá đấy."
Hai người vô tội bị kéo xuống nước: "..."
"A a a a Cố Hạ ngươi im miệng đi! Đừng có chọc giận chúng nó nữa!!" Phong Lạc Thành tức thì cảm thấy áp lực tăng vọt, hận không thể xông lên bịt cái miệng không ngừng gây chuyện của nàng lại.
Hắn còn trẻ, hắn không muốn chết đâu.
Càng không muốn làm lương khô cho cái thứ xấu xí này.
Lực tấn công của Phong Lạc Thành tuy không bằng hai kiếm tu, nhưng đám đan tu bọn họ đa phần đều là hỏa linh căn, mấy cái Linh Hỏa Quyết cơ bản thì ít nhiều cũng biết một chút.
Nếu không thì đúng là nhu nhược đến mức không thể tự lo liệu được thật.
Nhưng thế này cũng không chống đỡ nổi nhiều yêu thú Kim Đan kỳ như vậy, huống chi cái thứ này cứ há mồm là phun nọc độc thẳng vào mặt người ta, tiếng xèo xèo nghe mà nổi da gà.
Đúng là thất đức hết chỗ nói.
"À. Vất vả rồi." Cố Hạ không chút áy náy: "Người tài làm nhiều mà, ta chỉ là một Trúc Cơ nhỏ bé, ngươi không vất vả thì ai vất vả."
Phong Lạc Thành: "..." Mẹ kiếp!
Hắn chưa từng thấy ai mặt dày vô liêm sỉ đến mức này!
Có lẽ bị thái độ nói nói cười cười của mấy người này chọc điên, mấy con Nhân Diện Độc Chu đi đầu đồng tử lóe lên mấy cái, giây tiếp theo lại phun ra mấy đoàn vật thể lạ.
Phần lớn đòn tấn công vẫn dồn lên người Cố Hạ, nàng liên tục né tránh, nếu không ổn thì tung luôn một combo đóng băng, nếu không để nọc độc đục cho một lỗ thì nàng có khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc.
Sau khi Cố Hạ né ra mới phát hiện, cái đoàn vật thể lạ dính lẹo vào nhau kia hóa ra là mạng nhện, trông còn dính hơn cả keo dán.
Dính vào ai là người đó xác định luôn.
Nàng hô lên một tiếng, nhắc nhở hai người kia: "Nó đổi chiêu rồi, cái thứ mới nhổ ra là mạng nhện đấy, đừng có để dính vào nha."
"Dính một chút thôi là nó trói các ngươi thành bánh chưng luôn đấy."
Ngay giây tiếp theo, một tấm thiên la địa võng khổng lồ ụp thẳng xuống đầu nàng.
"Đậu xanh!" Cố Hạ giật nảy mình, "Chơi không lại thì chơi bẩn đúng không?" Mẹ nó chứ, không có tinh thần võ đức gì cả.
"Ngươi cuống rồi, ngươi cuống rồi kìa."
"..."
"Tiểu sư muội đưa tay cho huynh." Hứa Tinh Mộ thấy nàng né tránh chật vật, lớn tiếng gọi.
Nghe vậy, Cố Hạ không chút do dự đưa tay ra, Hứa Tinh Mộ dùng sức kéo nàng lên, nàng mượn lực nhảy liên tiếp hai cái trên không trung, xoay người né tránh một tấm mạng nhện lớn từ phía sau xéo tới.
Một luồng hỏa diễm rực nóng đột nhiên bùng lên phía trước, nhiệt độ không khí tăng cao, ép mấy con độc chu đang giết đỏ cả mắt phía trước phải lùi lại mấy bước.
Ngọn lửa của cực phẩm hỏa linh căn, đương nhiên không thể coi thường.
Cố Hạ nương theo lực đó nhảy ra sau lưng Hứa Tinh Mộ, hoành kiếm trước mặt, băng linh căn trong cơ thể điên cuồng điều động linh lực, kiếm khí quấn lấy năm cây băng lăng sắc nhọn mượn dư uy của linh hỏa cắm phập vào mắt con độc chu.
"Gào gào——"
Con Nhân Diện Độc Chu kia đau đớn không nhịn nổi, điên cuồng phun ra những lớp mạng nhện dày đặc một cách loạn xạ, Phong Lạc Thành đứng phía sau vội vàng ngưng tụ linh hỏa ném tới.
Dù sao hắn cũng là một Kim Đan kỳ chính hiệu, linh hỏa bùng cháy thiêu đốt hàng chục con độc chu phía trước còn đang nhả tơ, từng con một hoảng loạn đâm sầm vào nhau, bò loạn xạ.
Trông cứ như đang chơi trò xếp hình người vậy.
"Oh yeah." Cố Hạ thu kiếm lại, ăn ý đập tay với Hứa Tinh Mộ một cái.
Nàng nhìn về phía Phong Lạc Thành vẫn còn đang ngơ ngác, nhướng mày: "Được đấy chứ."
"Ta còn tưởng ngươi sắp sợ đến phát khóc rồi cơ."
Phong Lạc Thành theo bản năng cãi chày cãi cối: "Ai, ai sợ chứ."
"Đó gọi là rút lui chiến thuật, ngươi hiểu không?"
Cố Hạ dùng giọng điệu khoa trương: "Oa oắc~"
Hứa Tinh Mộ cũng kéo dài giọng phụ họa: "Oa oắc~"
Tuy hắn không hiểu lắm, nhưng cứ làm theo tiểu sư muội là đúng rồi.
"..." Mẹ kiếp.
Làm người đi chứ.
Mà phải nói, đúng là Kim Đan kỳ có khác.
Mấy con độc chu bị cháy mông kia hoảng loạn bò dưới đất một hồi, tám cái chân dài đột nhiên thu lại, nằm rạp xuống đất lăn qua lăn lại, định dùng đất để dập lửa.
Đừng nói nha, thông minh phết.
Một con Nhân Diện Độc Chu đi đầu nhìn mấy người bằng ánh mắt âm hiểm, đột nhiên phát ra những tiếng hú quái dị.
Mấy con độc chu khác đi phía sau cũng hùa theo.
Hứa Tinh Mộ thắc mắc: "Nó đang làm gì vậy?"
"Không biết." Cố Hạ lắc đầu, tỏ ý không hiểu, hỏi nàng cái này đúng là phí công, nàng còn chưa nhận diện hết yêu thú trong tu chân giới nữa là.
Lần này về nhất định phải đến Tàng Thư Lâu lật sách nhiều hơn, nàng hứa đấy!
Hai người dời tầm mắt sang Phong Lạc Thành, người trông có vẻ đáng tin nhất trong ba người.
Phong Lạc Thành: "..." Tại sao đồng đội của hắn lại thiếu kiến thức đến thế này?
Khóe miệng hắn giật giật, giải thích: "Chắc là chúng đang kêu gọi những con Nhân Diện Độc Chu khác trong tổ."
"???"
Còn chưa kịp hoàn hồn, Hứa Tinh Mộ đã giật nảy mình nhảy dựng lên: "Đậu xanh rau má! Nhiều độc chu quá."
Cố Hạ phản ứng rất nhanh, lập tức lùi lại mấy bước mới ngẩng đầu nhìn lên.
Hít.
Biểu cảm của nàng nứt vỡ luôn.
Chỉ thấy xung quanh không ngừng có những con Nhân Diện Độc Chu lớn nhỏ khác nhau tụ tập lại, nhìn bọn họ bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Mẹ nó.
Cố Hạ thấy da đầu tê rần, nói rất nhanh: "Thế nên lúc nãy khi ngươi nói sao lại bình tĩnh thế hả?"
Phong Lạc Thành: "... Ta thấy hai người các ngươi đều khá bình tĩnh mà, còn tưởng các ngươi có cách chứ."
Hai đứa này thì có cách cái con khỉ ấy!
Đó thuần túy là sự điếc không sợ súng của hai kẻ mù chữ thôi.
Lúc nãy đối phó với mấy con Nhân Diện Độc Chu Kim Đan kỳ kia đã làm nàng mệt rũ người rồi, giờ thì hay rồi.
Người ta trực tiếp gọi hội luôn.
Mẹ nó chứ nhiều độc chu thế này ai mà đánh cho lại?
Nàng chất vấn: "Nhị sư huynh, tại sao huynh cái gì cũng không biết vậy?"
À thì.
Hứa Tinh Mộ gãi đầu, mặt đầy vẻ chột dạ: "Muội biết mà tiểu sư muội, huynh xưa nay có bao giờ thích đọc sách đâu."
Xong đời.
Cố Hạ hiểu rồi, chẳng có đứa nào đáng tin cả.
Trước mặt là đám độc chu tám chân đang rục rịch, tốc độ dưới chân Cố Hạ tăng nhanh, thoăn thoắt né tránh mạng nhện trắng xóa và nanh độc đang vồ tới.
Thần sắc nàng càng thêm bình tĩnh, linh kiếm trong tay mạnh mẽ ép xuống, một kiếm chém tan hàng chục con độc chu nhỏ, xoay người một cái đạp mạnh lên thân cây né tránh một con độc chu lớn cấp Kim Đan.
Con Nhân Diện Độc Chu kia thấy đòn tấn công hụt mất, há to nanh độc nhọn hoắt gầm thét về phía bọn họ, mang theo một mùi tanh hôi nồng nặc.
Cố Hạ lùi lại hai bước, ghét bỏ đưa tay quạt quạt dưới mũi: "Thế này không phải là chơi bẩn sao?"
"Đánh nhau thì đánh nhau, các ngươi lại còn chơi trò đánh lén?"
"Đánh lén thì thôi đi, sao còn gọi cả mẹ già đến giúp nữa?"
Thấy nàng sắp bị mẹ con chúng nó hội đồng, Hứa Tinh Mộ nhanh tay lẹ mắt túm lấy cổ áo nàng nhanh chóng nhấc bổng lên khỏi mặt đất.
"Đừng có khiêu khích sự kiên nhẫn của chúng nó nữa tiểu sư muội ơi!"
Hắn vung kiếm chém ra một luồng linh hỏa tạm thời ngăn cách hành động của chúng trong chốc lát.
"Yên tâm đi, yên tâm đi." Cố Hạ đành phải an ủi hắn, "Muội có một cách có thể thử xem, nhưng không đảm bảo là chắc chắn thành công đâu nha."
Hai người đang điên cuồng né tránh đồng thanh hỏi: "Cách gì?"
[Gõ chữ khó quá, ta là phế vật hu hu hu.]
Đề xuất Xuyên Không: Sau Khi Tái Sinh, Tôi Kết Hôn Lần Nữa