Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 45: Mặt Cố Hạ xanh mét luôn rồi

Cố Hạ cũng ngửi thấy cái mùi này, mặt nàng xanh mét luôn rồi.

Bị xông cho xanh mặt đấy.

Mẹ nó chứ.

Thối quá đi mất.

Đúng là vũ khí sinh học phiên bản tu chân mà.

Không chịu nổi, nàng một chút cũng không chịu nổi. Cố Hạ nín thở lục lọi trong túi giới tử nửa ngày tìm ra mấy tấm Bế Khí phù (Phù nín thở) dán lên người mình.

A.

Chưa bao giờ cảm thấy thế giới trong lành đến thế.

"Mau mau mau tiểu sư muội." Hứa Tinh Mộ vội vàng nhảy tới: "Cho huynh một tấm với, huynh sắp không xong rồi."

Cố Hạ vừa thuần thục dán cho hắn một tấm vừa thuận miệng nói khịa một câu: "Nhị sư huynh, đàn ông sao có thể nói không xong chứ."

Hứa Tinh Mộ: "..." Thôi được rồi.

Hắn dán Bế Khí phù cách ly cái mùi thối làm người ta buồn nôn kia xong mới có tinh thần trở lại, đôi mắt cún con sáng lấp lánh nhìn Cố Hạ: "Tiểu sư muội muội học được thức thứ nhất của Thái Nhất kiếm pháp từ lúc nào thế?"

"Trước đây trong tiết kiếm pháp cũng không thấy muội dùng bao giờ nha."

Đừng nói nha.

Nhát kiếm này của tiểu sư muội tuy còn hơi ngây ngô, nhưng chiêu thức đúng là không tìm ra lỗi sai nào, cộng thêm thuộc tính băng linh căn của nàng hỗ trợ, uy lực cũng rất đáng kinh ngạc.

"Ồ, huynh nói cái này à."

Cố Hạ trầm tư một lát, thong thả thốt ra mấy chữ: "Thì, vừa mới học lỏm được thôi mà."

"Lần đầu tiên dùng, vẫn chưa thạo lắm."

Hứa Tinh Mộ: "..."

"Thật hay giả thế?" Hắn nghi ngờ tai mình nghe nhầm rồi, lời này hắn nghe sao mà thấy không tin nổi.

Kiếm thức cái thứ này mà cũng có thể học cấp tốc rồi dùng luôn được à?

Đùa chắc.

Dù là người được gọi là thiên tài kiếm đạo như hắn cũng phải tốn bảy ngày để tham ngộ, lúc đó mới học được chuẩn xác không sai một li.

Cố Hạ cũng chẳng để ý, nàng cũng không nhất thiết phải tranh cao thấp với sư huynh nhà mình, chuyện này cứ đợi đến tiết kiếm pháp đánh hắn thêm vài trận là hắn tin ngay thôi.

Nói thật.

Trí nhớ của nàng xưa nay cực tốt, phàm là những thứ đã nhìn qua đều có thể in sâu vào trong tiềm thức, vì thế chiêu thức kiếm pháp đối với nàng mà nói không có độ khó.

Cái quan trọng nhất là làm sao lợi dụng thực chiến để dung hội quán thông.

Dù sao thì học trên giấy cũng thấy nông cạn, bản lĩnh vẫn phải nắm chắc trong tay mình mới là thật.

"Này, tôi nói này." Phía dưới truyền đến giọng nói yếu ớt của Phong Lạc Thành, hắn nghèn nghẹt nói: "Hai người các người thế mà còn đứng đó tán dóc được à?"

"Rốt cuộc có ai đến quan tâm đến sống chết của tôi không hả?"

Đù!

Hắn đứng ở dưới sắp bị xông cho ngất xỉu luôn rồi, kết quả hai cái người này chụm đầu vào nhau trò chuyện vui vẻ thế cơ chứ.

Vừa nói xong một tràng dài này, hắn bỗng hít mạnh một hơi, biểu cảm trên mặt thật khó tả.

"Yue~"

Hắn một tay vịn cây, tay kia thuần thục móc từ trong ngực ra viên Thanh Tâm đan ngậm vào miệng, vẻ mặt khổ sở vô cùng.

Cố Hạ vội vàng trở tay dán cho hắn một tấm linh phù, thuận tiện xách hắn lùi lại thật nhanh để dãn khoảng cách.

Hứa Tinh Mộ phối hợp với nàng, cầm kiếm vung ra một đạo kiếm khí lần nữa, hất văng đám chồn hương đang rục rịch lao tới cho chúng lăn lông lốc mấy vòng trên đất.

"Cảm thấy thế nào?" Nàng thuận miệng hỏi thăm một câu đầy vẻ giả trân.

Phong Lạc Thành uể oải nói: "Cũng ổn." Tạm thời chưa chết được.

Hắn đi bí cảnh bao nhiêu lần rồi mà chưa bao giờ gặp phải tình huống kích thích thế này, nghĩ lại cái cảm giác bị khí thối bao vây vừa rồi hắn vẫn thấy hơi ngộp thở.

Quá là đáng sợ đi.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cả đời này hắn cũng không muốn gặp lại lần thứ hai.

Cố Hạ nhìn cái bộ dạng nửa sống nửa chết của hắn, tặc lưỡi hai tiếng: "Chắc không phải bạn yếu quá đấy chứ?"

"Không có gì thì tập luyện nhiều vào, đừng có suốt ngày ngồi xổm trước lò luyện đan nữa." Nhìn xem yếu đến mức nào rồi kìa.

Phong Lạc Thành lập tức xù lông: "Bạn mới yếu ấy! Mẹ kiếp, cái loại tấn công mang tính sinh lý thế này thì ai mà đỡ cho nổi chứ."

Hắn đâu thể chui đầu vào lò luyện đan được?

"Được rồi được rồi bạn không yếu không yếu." Hứa Tinh Mộ kẹp cổ hắn kéo ra sau, "Bạn siêu lợi hại được chưa?"

Phong Lạc Thành đang nhe răng trợn mắt định lao về phía Cố Hạ: "..." Mẹ nó chứ.

Cái giọng điệu này nghe lấy lệ vãi.

Cố Hạ vỗ tay: "Lại đây các bạn ơi, chúng ta cùng nhau thanh lọc không khí một chút nào."

Hứa Tinh Mộ đặt Phong Lạc Thành sang một bên, hai sư huynh muội nhìn nhau một cái, ăn ý cầm kiếm lên là chiến.

Cố Hạ tranh thủ cơ hội này tiếp tục luyện tập chiêu kiếm cho thuần thục, dưới sự quét ngang của kiếm khí, hai người rất nhanh đã dọn sạch hiện trường, xung quanh toàn là chồn hương ngã rạp.

Nàng mệt đến mức ngồi bệt xuống đất thở dốc, nhét vào miệng viên Bổ Linh đan mà Phong Lạc Thành đưa để khôi phục linh lực, tu vi tăng trưởng từ viên Xích Linh quả uống đợt trước ngày càng vững chắc.

Cố Hạ ngồi dựa lưng vào cây một cách bất cần đời, giọng điệu u uất: "Mệt quá." Thật sự muốn nằm vật ra tại chỗ rồi bắt đầu buông xuôi luôn.

"Tiểu sư muội tiểu sư muội!" Hứa Tinh Mộ thì vẫn tràn đầy sức sống như mọi khi: "Linh hạch của đám yêu thú này muội có lấy không?"

Linh hạch trong cơ thể yêu thú ở tu chân giới phần lớn đều có thể dùng để luyện chế pháp khí, linh sủng khế ước của mình còn có thể hấp thụ linh hạch để tăng tu vi, chỉ có điều linh hạch cần có phẩm chất rất cao.

Đám chồn hương này tuy phẩm cấp không cao, nhưng vì độ khó nhằn của chúng nên thông thường người ta cũng không thèm động vào, vì thế vẫn rất có thị trường.

Tuy trước đây hắn ít khi để ý đến những thứ này, nhưng giờ có tiểu sư muội rồi thì khác, hơn nữa...

Hắn đánh cược một viên linh thạch là tiểu sư muội nhà mình tuyệt đối sẽ không từ chối.

Quả nhiên.

Cố Hạ nhìn nhìn đống "chiến lợi phẩm" xung quanh, mắt sáng lên, đồ tốt đây chứ đâu?

"Lấy chứ, sao lại không lấy." Nàng lập tức không còn mỏi tay mỏi chân gì nữa, cầm kiếm với vẻ mặt hăng hái, cùng Hứa Tinh Mộ nhanh thoăn thoắt móc hết linh hạch ra.

Cái loại đồ tốt này, càng nhiều càng tốt... càng nhiều càng tốt mà.

Phong Lạc Thành đứng nhìn hai cái người này với bộ dạng như chưa từng thấy sự đời mà than thở không thôi, khóe miệng hắn giật giật, cuối cùng vẫn quan tâm hỏi một câu: "Thái Nhất Tông các người dù sao cũng là đệ nhất tông môn, giờ đã sống khổ đến mức này rồi sao?"

Không nên chứ nhỉ?

Bọn họ đâu phải chỉ toàn là kiếm tu nghèo rớt mồng tơi đâu, tuy không giàu bằng đan tu và phù tu hai tông bọn hắn, nhưng cũng không đến mức thảm hại thế này chứ?

Đệ tử thân truyền hẳn hoi, nhìn mà thấy tội nghiệp ghê.

"Hả?" Cố Hạ ngẩn ra một chút, hiểu ý hắn rồi mới phản ứng lại, hóa ra là tưởng hai người bọn họ nghèo đến phát điên rồi.

Nhưng Thái Nhất Tông của bọn họ hình như cũng đúng là chẳng có mấy tiền thật.

Đặc biệt là còn có ông anh nhị sư huynh là một cao thủ phá nhà thế này, không lật mái nhà thì cũng dỡ sân, lần nào cũng bị sư phụ già đuổi chạy trối chết.

Tam sư huynh thì tự làm nổ nhà mình rồi tự bỏ tiền túi ra sửa, tứ sư huynh thì có tiền, còn đại sư huynh?

Một anh chàng đẹp trai bị mù mặt thì trông chờ làm được cái gì.

Cố Hạ vừa bỏ linh hạch vào túi giới tử vừa thuận miệng nói: "Hết cách rồi, thân truyền tông nghèo phải tự lập sớm thôi."

"..."

Ánh mắt nàng tùy ý quét qua, liền thấy ánh mắt thèm thuồng của Dưỡng Lạc Đa, không khỏi giật giật khóe miệng, nàng cảnh giác ôm chặt túi giới tử của mình: "Làm gì?"

"Ăn vụng đan dược còn chưa đủ, cái thứ này mà ngươi cũng thèm à?" Ngươi chẳng phải là Long tộc tôn quý sao?

Dưỡng Lạc Đa đi theo nàng lâu như vậy cũng không phải là kẻ ăn không ngồi rồi, há mồm là bắt đầu vẽ bánh cho nàng: "Cố Hạ~ chủ nhân~ nàng biết bổn... ta hiện tại vẫn còn là một em bé mà, cứ nuốt nhiều thiên linh địa bảo vào ta đảm bảo tu vi sẽ tiến triển vượt bậc."

"Đến lúc đó nàng là chủ nhân của ta nha, muốn đấm ai chẳng phải chỉ là một câu nói thôi sao, vụ làm ăn này chắc chắn lời to rồi còn gì."

Cố Hạ mặt không cảm xúc: "Nói tiếp đi." Ta xem ngươi còn có thể bịa ra cái gì nữa.

Đề xuất Đồng Nhân: Xuyên Việt Chi Nhất Phẩm Tiên Phu
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện