"Kẻ nào?"
"Đám gia hỏa không biết sống chết, thật không có phẩm vị, thế mà không bị cái tên uy vũ bá khí của bọn ta làm cho chấn khiếp!"
"Ta nhớ ra rồi, trước đây Ma Khanh không phải trở về nói qua sao? Tu chân giới đều là một lũ mù chữ, bọn chúng thật đáng thương."
Cố Hạ: "..."
Hứa Tinh Mộ: "..."
Các thân truyền khác: "..."
Rất tốt.
Gọi là Ma Khanh đúng không? Bọn họ ghi nhớ rồi.
Có cơ hội gặp mặt, bọn họ nhất định sẽ cho hắn biết rốt cuộc ai mới là cha!
Không đợi đám Ma tộc bên trong tiếp tục nổi điên, Cố Hạ và mấy vị sư huynh liền muốn đẩy cửa đi vào, nàng thần thức khẽ động, bỗng nhiên nghe thấy một tên Ma tộc trong đó lầm bầm: "Ta trốn ở đây bọn chúng tuyệt đối không ngờ tới, đợi đến khi lũ tu sĩ ngu xuẩn bên ngoài vừa tiến vào, ta liền một ngụm nuốt chửng hắn!"
"Ha ha, ta đúng là một thiên tài nha không phải, thiên ma."
Hai chữ vừa thốt ra, hắn vội vàng bịt miệng lại: "Phì phì phì, Ma chủ đại nhân lượng thứ, ma ngôn vô kỵ ma ngôn vô kỵ."
Không đợi tên Ma tộc mồm mép tép nhảy bên trong nói xong, đám người chờ ở bên ngoài đã không còn kiên nhẫn nữa rồi.
Cố Hạ một cước đá văng cửa, dẫn theo mấy vị sư huynh và đám đuôi nhỏ phía sau, thong thả tản bộ đi vào, thậm chí còn có tâm trạng chào hỏi.
"Chào nha, đều tinh thần quá nhỉ."
Tên Ma tộc lén lén lút lút chuẩn bị đánh lén: "!!!!"
Đám thân truyền phía sau: "!!!!"
Cái con hàng này sao hở một cái là đá cửa vậy!
"Ơ?" Cố Hạ nhìn quanh một vòng, kinh ngạc nói: "Người đâu?"
Nói chính xác ra là, ma đâu?
Hứa Tinh Mộ ở phía sau nàng ló đầu ló cổ, không phát hiện ra một bóng ma nào, liền dựa vào khung cửa, há mồm vừa định nói cái gì đó.
Giây tiếp theo, một tràng âm thanh như lợn bị chọc tiết vang lên.
"Giết ma rồi... giết ma rồi! Cứu mạng ma với... mẹ ơi cứu cứu với!!"
Tên Ma tộc cách một bức tường dường như cũng bị kinh động, gào lên cái giọng khàn như vịt đực: "Làm sao vậy làm sao vậy? Lũ tu sĩ hèn hạ vô liêm sỉ kia làm gì ngươi rồi?!"
Cái âm thanh này chói tai đến mức, kinh động đến mức hắn lập tức nhảy dựng lên, ba chân bốn cẳng thuận theo bả vai đại sư huynh bên cạnh liền trèo lên trên.
Thực ra người gần hắn nhất là Cố Hạ, nhưng tiểu sư muội là con gái, Hứa Tinh Mộ dùng chút lý trí còn sót lại của mình trực tiếp nhảy lên lưng đại sư huynh nhà mình.
Cố Hạ: "..."
Thẩm Vị Tuân: "..."
Có sao nói nấy, đánh chết sư đệ thật sự không được sao?
"Xuống đi." Thẩm Vị Tuân mím mím môi, đôi mắt khẽ nheo lại: "Ta cũng không phải là cái cây."
Hứa Tinh Mộ: "Đệ không!"
Dọa chết người rồi, vừa rồi đó là tiếng ồn mà con người có thể phát ra sao?
Nghĩ đến đây, hắn bám càng chặt hơn, siết chặt lấy cổ đại sư huynh nhà mình: "Sư huynh à, huynh nghe đệ nói, thực ra có câu này đệ nhịn trong lòng lâu lắm rồi, huynh giống như cái cây kình thiên đại thụ của Thái Nhất Tông bọn ta vậy, thật đó!"
Để chứng minh lời mình nói là thật, hắn căng cái khuôn mặt tuấn tú ra, dị thường nghiêm túc nhìn đám thân truyền phía sau, há mồm liền nói hươu nói vượn: "Đại sư huynh của ta, một người đàn ông còn đáng tin cậy hơn cả cha đẻ của ta!"
Bọn Lê Thính Vân: "..."
Không phải chứ ngươi có bệnh à?
Cố Hạ khóe miệng giật giật: "Nhị sư huynh, huynh hình như quên mất một chuyện rồi."
"Hửm?" Hứa Tinh Mộ không hiểu.
Cố Hạ hảo tâm nhắc nhở: "Lời huynh nói ấy, người bên ngoài là có thể nhìn thấy được, huynh đoán xem cha huynh có nhìn thấy không?"
Hứa Tinh Mộ: "..."
Hắn sống không bằng chết rũ đầu xuống, ngữ khí uể oải: "Tiểu sư muội, nói với cha ta, ta chết ở bên ngoài không về nữa."
...
Đợi đến khi Hứa Tinh Mộ bị đại sư huynh nhà mình vô tình gỡ xuống, tên Ma tộc bị kẹp sau cánh cửa kia vẫn còn đang gào: "Bẹp rồi bẹp rồi, ta sắp bị ép chết rồi."
Cố Hạ kéo cửa ra, một miếng bánh ma mỏng dính "bạch" một tiếng liền rơi xuống mặt đất, mắt nổ đom đóm.
"Chậc." Nàng khẽ chậc một tiếng, cảm thấy vô cùng thú vị: "Cần bơm cho ngươi ít hơi không?"
Ngữ khí nàng vô cùng "hòa" nhã, điều này khiến Ma Phương vốn dĩ còn đang nằm trên mặt đất giả chết giật mình một cái bò dậy, cực tốc kéo giãn khoảng cách, lưng dán chặt vào tường, ánh mắt cảnh giác: "Các ngươi là hạng người gì? Muốn làm cái gì?"
"A." Cố Hạ nghiêng nghiêng đầu, giọng điệu hơi cao lên: "Sống rồi?"
Ma Phương: "... Sống cái gì? Lão tử vốn dĩ đã chết đâu!"
"Cái đồ nhóc con này, có biết nói chuyện không hả?!"
Cố Hạ phủi phủi tay, hướng hắn phô diễn một chút đại bộ đội phía sau mình, đáy mắt là ý cười rành rành: "Đừng kích động nha, bọn ta chỉ là tới tìm ngươi tán dóc chút thôi."
Ma Phương nhìn thoáng qua một đám thân truyền tuy tuổi không lớn nhưng tính khí không nhỏ phía sau nàng, tuy không biết thân phận của bọn họ, nhưng điều này cũng không ngăn cản hắn nuốt một ngụm nước bọt: "... Ta thấy ngươi là muốn ta chết thì có."
Cố Hạ: "Nói cái gì thế? Ta là hạng người đó sao?"
Đám thân truyền xem náo nhiệt ở trong lòng vô thanh gật đầu một cái.
Ngươi chính là hạng người đó!
Ma Phương còn chưa kịp hồi thần lại, liền thấy trước mặt một người mặc trang phục thị vệ không biết từ đâu lôi ra một cái ghế.
Mà thiếu nữ vừa mới uy hiếp hắn kia hơi khựng lại một chút, ra vẻ đạo mạo ngồi lên trên đó, vắt chéo chân, hếch cằm với hắn: "Tán dóc chút?"
Ma Phương: "..." Tán dóc cái gì?
Tán dóc đến chết à?
Cố Hạ gõ gõ tay vịn, đột ngột mở miệng: "Ma chủ của các ngươi bảo các ngươi tới đây làm gì?"
"Ta là sẽ không nói cho ngươi biết đâu, đây là cơ mật Ma giới!!" Ma Phương vô cùng không phối hợp.
"Chậc."
Cố Hạ: "Hóa ra Ma chủ các ngươi thật sự mặt xanh nanh vàng, xấu xí đến mức không dám gặp người nha."
Chủ đề chuyển đổi vô cùng gượng ép, nhưng điều này cũng không ngăn cản Ma Phương nhảy dựng lên, phẫn nộ nhe răng trợn mắt: "Đáng chết, ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì đó?"
"Ma chủ của bọn ta há lại để cho ngươi có thể tạo dao sao?"
Diệp Tùy An đảo mắt một vòng, nhanh chóng thuận theo lời nàng tiếp lời: "Ái chà chà tiểu sư muội, muội xem muội lại nhớ nhầm rồi không, người ta Ma chủ rõ ràng là xấu đến mức tự ti không dám gặp người, muội quả nhiên vẫn là quá lương thiện rồi, đều không nỡ đả kích lòng tự tin của bọn chúng."
Cố Hạ ra hiệu một cái, vô cùng phối hợp: "Haiz, ta đúng là quá lương thiện rồi."
Ma Phương: "?"
Hai cái đồ nhóc con các ngươi đang nói cái lời rắm chó gì thế?!
Dịch Lăng bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa ra đây chính là 'sự lương thiện của Cố Hạ'."
Học được rồi học được rồi.
"Các ngươi đều nói sai rồi." Lê Thính Vân không mặn không nhạt mở miệng: "Tuy ta chưa từng thấy cái gì Ma chủ, nhưng các ngươi cứ nhìn ba cái tên thủ hạ này của hắn là có thể biết được, hắn nhất định là có bệnh về não rồi."
Nếu không sao có thể yên tâm để ba tên Ma tộc thiếu dây thần kinh này ra ngoài gây chuyện chứ?
Rốt cuộc ai cho hắn cái lòng tự tin đó vậy.
Ma Phương vốn dĩ vẻ mặt đầy mong đợi: "?"
Ma Thiết ở sát vách ghé tai vào tường nghe trộm: "?"
Ma Nha ở sát vách của sát vách: "?"
Tôn nghiêm của Ma chủ không thể mạo phạm!
Ba tên Ma tộc trong não khó có được một lần cùng tần số, bày ra tư thế tấn công liền muốn nhào tới.
"Bạch ——"
"Đùng ——"
"Rầm ——"
Ba đạo âm thanh khác nhau truyền đến, theo sát đó trong phòng giam khôi phục lại một mảnh tĩnh mịch.
Ma Phương bị Hứa Tinh Mộ một cước đá bay ra ngoài, đang nằm rạp trên tường cạy mãi không ra, u u nhả ra một ngụm ma khí: "Ngươi cái đồ lão lục..."
Thế mà lại phong ấn tu vi của hắn, quá đáng rồi nha.