Chương 370: Tứ Phương Thành

Tạ Bạch Y ánh mắt nhàn nhạt: "Ai bảo muội ấy có bản lĩnh đó."

"Hít." Lê Thính Vân thần sắc không rõ ý vị: "Thái Nhất Tông năm nay đúng là giấu kỹ thật, tin tức ém chặt như vậy."

Nếu là tông môn khác đột nhiên lòi ra một cái thiên tài toàn năng như vậy, phỏng chừng đã sớm tuyên truyền đến mức ai ai cũng biết rồi, đâu có thể trầm ổn như vậy, nhịn mãi đến cuối cùng mới tiết lộ tin tức này.

Chẳng phải giống như lúc Khúc Ý Miên đột phá Kim Đan kỳ đó sao?

Không chỉ có thân truyền nghĩ như vậy, thực tế ngay cả mấy vị tông chủ cũng có cùng suy nghĩ.

Mấy ngày nay bọn họ cũng không ít lần kéo Phương Tận Hành đi uống trà, uống đến mức người ta sắp nôn ra rồi cũng không nghe ngóng được tin tức gì hữu ích.

Tội nghiệp Phương Tận Hành, bản thân lão còn đang ngơ ngác đây này, đã bị các vị tông chủ xoay tới xoay lui, khiến lão giờ nhìn thấy nước trà là muốn nôn.

Không còn cách nào khác, đau đớn nhưng vui vẻ.

Ai bảo Cố Hạ lần này nở mày nở mặt cho lão đến thế chứ.

Sau này ngoài Thẩm Vị Tuân ra, Thái Nhất Tông bọn họ lại có thêm một "tấm biển vàng" nữa, tin chắc rằng chỉ số đệ tử mới bái sư năm sau cũng sẽ tăng vọt.

Nghe thấy cuộc trò chuyện của mấy người, Thư Nguyệt đầu ngón tay khẽ gõ gõ vào cánh tay, trầm tư: "Như vậy xem ra, Thái Nhất Tông cơ hội thắng rất lớn nha."

Vốn dĩ chiến lực của ba kiếm tu cộng thêm hai hỗ trợ đã khiến bọn họ rất áp lực rồi, kết quả giờ Cố Hạ xoay người một cái, lại tự khoác lên mình hai cái buff mới.

Lần này hay rồi, Thái Nhất Tông đợt này vừa có thể đánh vừa có thể chống chịu lại còn có thể trị thương, ưu thế so với các tông môn khác không biết nhiều hơn bao nhiêu đâu.

Cố Hạ đang vẫy tay chào hỏi những người hâm mộ nhiệt tình, liền cảm thấy tay áo bị ai đó kéo kéo.

Nàng hơi nghiêng người, dùng âm thanh cực nhỏ nói: "Sao thế?"

"Tiểu sư muội, tình hình không ổn nha." Hứa Tinh Mộ chỉ chỉ về phía thân truyền bốn tông dường như đang ôm nhau sưởi ấm đằng kia, vẻ mặt u sầu: "Chúng ta dường như bị bọn họ cô lập rồi."

"Nhìn điệu bộ kia giống như đang bàn bạc cách đối phó với chúng ta ấy."

"Này này này." Diệp Tùy An cũng gia nhập: "Cái gì gọi là cô lập chúng ta? Rõ ràng là chúng ta lấy sức một mình cô lập tất cả bọn họ."

Cố Hạ vỗ tay: "Chính xác, chính là như vậy."

"Thế nhỡ chúng ta thật sự bị nhắm vào thì sao?" Hứa Tinh Mộ bỗng nhiên nghĩ tới: "Hai tông liên thủ thì chúng ta còn trụ được, bốn tông cùng xông lên thì chúng ta lấy đầu ra mà đánh?"

Cố Hạ vỗ vỗ vai huynh ấy, vẻ mặt thâm trầm: "Không sao đâu, em sẽ ra tay."

"..."

Được thôi.

Nếu tiểu sư muội đã nói vậy, Hứa Tinh Mộ đành phải đặt trái tim về lại lồng ngực.

Tuy huynh ấy không sợ đánh nhau, nhưng cũng chẳng ai muốn bị người ta hội đồng cả.

...

Cảnh tượng của trận cuối cùng rất khác so với mấy lần trước.

Cố Hạ mở mắt ra, hiếm khi im lặng một hồi.

Cảnh tượng trước mắt là một tòa thành trì uy nghiêm cao vút, nàng đứng ở phía dưới, lặng lẽ nhìn ba chữ lớn phía trên.

—— Tứ Phương Thành.

Cố Hạ: "???"

Chuyện gì thế này?

Mắt nhắm mắt mở nàng lại xuyên không tiếp rồi hả?

Người bên ngoài cũng rơi vào trầm tư.

"Cái quái gì thế? Cố Hạ đây là rơi vào đâu rồi?"

"Chuyện gì thế? Thi đấu không phải đều là đánh đánh giết giết sao? Lẽ nào lần này là bảo chúng ta để Cố Hạ vào trong đó đánh đánh giết giết?!"

"Không phải ông anh ơi, tôi nói chứ trong đầu ông ngoài đánh đánh giết giết ra thì không còn cái gì khác à?"

Cảnh tượng rõ ràng khác biệt so với mấy trận đấu khác này đã nâng cao cảnh giác của mọi người lên cực độ.

Dù sao cái thứ này nhìn đâu cũng thấy không đúng chỗ nào.

Cố Hạ không phải là người đầu tiên bước vào, đối với một bản đồ mới xa lạ, nàng có thói quen thám thính tình hình xung quanh trước.

Thần thức tỏa ra theo dạng lưới, mọi động tĩnh xung quanh đều không thoát khỏi cảm nhận của nàng, nhưng không biết tại sao, thần thức của nàng không thể xuyên thấu qua cửa thành trước mặt.

Cứ như là... trong thành và ngoài thành là hai thế giới khác nhau vậy.

Cảnh tượng kích thích như vậy, Cố Hạ đương nhiên là chọn——

Quay đầu bỏ đi luôn.

Đùa à, cái nơi kỳ quái như vậy không thể tùy tiện vào được, nhỡ đâu đến lúc đó bị kẹt bên trong không ra được, nàng khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc đâu.

Cố Hạ quyết định vẫn là đi tìm mấy vị sư huynh đen đủi của mình trước, dụ khị bọn họ tới lập thành một đội, như vậy vào trong dù sao cũng có thêm vài phần bảo đảm.

Nàng không cho rằng tòa thành trì đột nhiên xuất hiện này chỉ là để cho nàng chiêm ngưỡng thôi đâu.

Năm phút sau.

Cố Hạ dừng bước, ngẩng đầu nhìn tòa thành trì một lần nữa xuất hiện trước mặt, lần đầu tiên trong đời nghi ngờ nhân sinh.

Nàng cau mày: "Ma đưa lối quỷ dẫn đường à?" (Quỷ đả tường)

Tu chân giới cũng có quỷ đả tường sao?

Nàng ngưng thần tĩnh khí, một lần nữa nhìn về phía trong thành trì, biểu cảm mang theo một tia bực bội.

"Ý gì đây? Ép mua ép bán đúng không?!"

Bên ngoài cũng có người phát hiện ra sự thật này, nhất thời có chút hả hê.

"Phen này hay rồi, chuyến du lịch Tứ Phương Thành một ngày lần này Cố Hạ nàng chạy không thoát rồi."

"Lần đầu tiên nhìn thấy chuyện Cố Hạ không giải quyết được, thêm chút nữa đi tôi thích xem lắm hì hì"

"Nhìn điệu bộ này chỉ có thể đi vào thôi nhỉ? Nàng đã lượn lờ nửa ngày rồi, vẫn không rời khỏi phạm vi tòa thành trì này."

Các tán tu bàn tán xôn xao, bắt đầu thấp giọng thảo luận xem Tứ Phương Thành này rốt cuộc có lai lịch thế nào.

Dù sao bọn họ cũng chưa bao giờ nghe nói tu chân giới còn có một tòa thành trì như vậy.

"Tứ Phương Thành?"

Phương Tận Hành hơi khựng lại, bắt đầu ngẫm nghĩ cái tên này trong lòng, biểu cảm có chút khác lạ.

Sao cứ cảm thấy cái tên này có chút quen quen nhỉ?

Khổ nỗi lão cứ hễ đọc sách là buồn ngủ, trong đầu căn bản chẳng lưu lại chút ấn tượng nào.

Các tông chủ khác cũng nhíu mày suy nghĩ, bầu không khí bỗng nhiên có chút yên tĩnh.

"Tôi nhớ ra rồi, về tòa thành trì này, tôi từng thấy qua một số ghi chép."

Điều khiến người ta ngạc nhiên là, người nói ra câu này không phải ai khác, chính là Việt Minh.

"..."

Cảm nhận được những cái nhìn dò xét không rõ ý tứ bên cạnh, Việt Minh cố nén cơn giận muốn bùng phát, vẻ mặt u ám tiếp tục nói: "Trận biến động ba trăm năm trước, các vị còn nhớ không?"

Lời này vừa thốt ra, mọi người lập tức lóe lên một tia sáng trong đầu, sắc mặt theo đó cũng thay đổi.

...

BÌNH LUẬN