Chương 364: Bản tông chủ liếc mắt một cái liền nhận ra đây là đồ đệ thất lạc nhiều năm của ta

Các tông chủ khác nhìn nhau, có chút dao động, sau đó đứng dậy đi theo.

Đặc biệt là Lâm tông chủ, hiện tại trí tò mò của lão đang bùng nổ cực độ, hận không thể bay thẳng qua đó.

Lê Thính Vân nhìn thấy sư phụ nhà mình phi nhanh về phía mình, tưởng là lão định đến an ủi mình, vừa mới mở miệng nói được một chữ: "Sư..."

"Đừng cản đường." Lâm tông chủ một tay gạt hắn ra, chạy thẳng về phía Cố Hạ ở phía sau.

Lê Thính Vân: "..."

Được được được, cuối cùng vẫn là trao lầm tình cảm rồi.

Tuy nhiên lúc này nhân vật chính được mọi người quan tâm là Cố Hạ vẫn còn đang ngủ say sưa, những cành hoa các nữ tu ném xuống trượt theo người rơi xuống, suýt chút nữa là chôn vùi nàng luôn rồi.

"Chuyện gì vậy?"

Cố Hạ vừa mở mắt ra đã thấy đại cảnh tượng, một đám người vây quanh nàng, nhìn chằm chằm như đang quan sát động vật quý hiếm vậy.

Cố Hạ: "..."

Nàng nhanh chóng rà soát lại những việc mình đã làm trong đầu một lượt, thầm nghĩ mình cũng đâu có làm gì quá đáng đâu, không lẽ là vì chuyện vừa nãy hố Tạ Bạch Y và Lê Thính Vân nên họ đặc biệt tới hưng sư vấn tội đấy chứ?

Cố Hạ nhảy ra khỏi lòng Thẩm Vị Tuân, nghi hoặc hỏi: "Sư phụ, các người đây là?"

Lời còn chưa dứt, Lâm tông chủ một tay hất văng những kẻ cản đường vướng víu phía trước, ấn lấy vai Cố Hạ, ánh mắt nhiệt tình: "Trứng vàng à không... Cố Hạ à, ta hỏi muội, muội bắt đầu học phù lục và trận pháp từ khi nào vậy? Có cảm thấy thần thức không khỏe không? Bây giờ đầu còn chóng mặt không hả?!"

Ờm.

Cố Hạ bị lão lắc cho hơi muốn nôn, theo bản năng nói: "Vốn dĩ không chóng mặt nhưng bây giờ bị ông lắc cho chóng mặt rồi."

Lâm tông chủ vội vàng buông tay, nàng mới có thể hít một hơi thật sâu.

Phương Tận Hành thấy vậy liền cuống lên, Cố Hạ tuy bình thường hay chọc tức người thật, nhưng vẫn luôn là trứng vàng của Thái Nhất Tông bọn họ, lời này của Lâm tông chủ rõ ràng là ý đồ không tốt nha.

Lão một tay kéo người lại, râu vểnh lên: "Làm gì làm gì đấy? Nói chuyện thì nói chuyện, lôi lôi kéo kéo thành thể thống gì."

Sắc mặt Lâm tông chủ đen lại: "Lão không biết nói chuyện thì im mồm đi."

Lão quay đầu lại trong nháy mắt đổi mặt với tốc độ ánh sáng: "Cố Hạ à, ta thấy muội cực kỳ có thiên phú trên con đường trận pháp, thế nào? Có muốn cân nhắc một chút không."

"Đến Huyền Minh Tông chúng ta, đổi cho mình một vị sư phụ khác đi?"

Một hòn đá làm dậy ngàn lớp sóng.

Mọi người lập tức xôn xao, ai cũng không ngờ vừa thi đấu xong đã có một màn kịch lớn như vậy.

"Không được!"

"Tuyệt đối không được!"

Hai tiếng nói một trước một sau vang lên, Cố Hạ quay đầu nhìn lại.

Phía trước là giọng của Phương Tận Hành, còn phía sau kia, lại là của Lê Thính Vân.

Hắn đen mặt: "Sư phụ, việc này của người gọi là đào góc tường."

Đào lại còn là một cái góc tường chỉ biết chọc tức người khác, Lê Thính Vân bày tỏ một chút cũng không muốn có một sư muội như vậy.

Phương Tận Hành còn phẫn nộ hơn hắn: "Quá đáng rồi nha, lão không có đồ đệ sao? Sao còn có người quang minh chính đại đi cướp đồ đệ nhà người ta vậy hả?!"

Lâm tông chủ: "Cái gì gọi là đào góc tường, ta đây gọi là không nỡ nhìn thấy thiên tài bị mai một hiểu không? Nhãn quang của bản tông chủ xưa nay rất tốt, liếc mắt một cái liền nhận ra đây là đồ đệ ngoan thất lạc bấy lâu của ta."

Cố Hạ: "..."

Lê Thính Vân: "..."

Phương Tận Hành: "..."

Cả ba người đều bị những lời vô sỉ này làm cho sững sờ.

"Cái đó..." Cố Hạ còn chưa kịp nói gì, hai vị tông chủ đã cãi nhau rồi.

"Đi Huyền Minh Tông cái gì, Tiểu Hạ nhà chúng ta còn biết kiếm pháp, sao nào? Huyền Minh Tông các người có một thân truyền nào luyện kiếm không?"

"Thế thì đã sao? Tuy hiện tại không có, nhưng muội ấy tới chẳng phải là có rồi sao? Hơn nữa, Thái Nhất Tông các người cũng đâu có thân truyền nào hiểu trận pháp đâu!"

"..."

Cãi nhau chí chóe một hồi, hai vị tông chủ đường đường lại trực tiếp cãi nhau ngay trước mặt đông đảo đệ tử và khán giả.

Cố Hạ ngồi xổm một bên, bắt đầu bình phẩm: "Thật ấu trĩ, cảm giác cứ như học sinh tiểu học cãi nhau vậy."

Những người khác cũng có cảm nhận như vậy, nhao nhao gật đầu bày tỏ sự tán đồng.

Trùng hợp quá, bọn họ cũng thấy thế.

"Không nhìn ra nha, Cố Hạ còn có cái mị lực nhân cách này cơ à? Hai vị tông chủ sắp đánh nhau luôn rồi."

"Ê? Đừng có khen nha, khen một tí là đuôi của Cố Hạ vểnh lên tận trời bây giờ."

"Cười chết, đến lúc đó trực tiếp rớt đài cho xem."

Dù sao cũng đã nắm rõ được phần nào phong cách làm việc của Cố Hạ, thế nên mọi người cũng coi như có một chút hiểu biết.

Lê Thính Vân càng nghe càng bực mình, hắn không dám tưởng tượng nếu mình thật sự cùng tông môn với Cố Hạ thì sẽ như thế nào.

"Sư phụ." Hắn thu liễm thần sắc, chân mày hơi nhíu: "Chúng ta chỉ có năm vị trí thân truyền, người định đuổi con đi để muội ấy tới làm đại đệ tử đúng không?"

Lâm tông chủ vẻ mặt bẽn lẽn, chuyện này đúng là hơi khó xử.

"..."

Cuối cùng, Cố Hạ bị mấy vị tông chủ luân phiên khen ngợi một trận, lúc này mới gian nan trở về nơi ở của tông môn mình.

Mệt quá, cảm giác cơ thể như bị rút cạn.

Phương Tận Hành vừa mới tranh luận xong với mấy vị tông chủ khác, hưng phấn chạy tới.

"Tiểu Hạ đâu? Tiểu Hạ ở đâu rồi?"

Hứa Tinh Mộ nằm bò trên bàn, mệt đến mức sủi bọt mép: "Tiểu sư muội đi ngủ rồi."

"Hả? Ồ." Phương Tận Hành theo bản năng hạ thấp giọng, ngữ khí ôn hòa gần như có thể vắt ra nước: "Ta không làm phiền muội ấy chứ?"

Diệp Tùy An uể oải nhấc nhấc tay: "Không, nhưng lão làm phiền bọn con rồi đấy."

Phương Tận Hành: "..."

Lão trực tiếp biểu diễn kỹ năng biến mất nụ cười, một tay xách Diệp Tùy An lên, cười lạnh: "Tốt lắm, chính là thằng nhóc nhà ngươi dạy Cố Hạ rời tông đi bụi, còn làm nổ hỏng bao nhiêu bức tường của tông môn đúng không?"

"Ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu, vừa hay Cố Hạ ngủ rồi, hai ta tâm sự một chút."

Diệp Tùy An: "(˵¯͒¯͒˵)"

Chuyện gì thế này?

"A a a tiểu sư muội—— ưm!"

Diệp Tùy An một câu còn chưa kịp gào xong, đã bị Phương Tận Hành bịt miệng xách ra ngoài.

Đùa à.

Để thằng ranh con này gào thét bậy bạ, làm thức giấc trứng vàng của Thái Nhất Tông bọn họ thì làm sao?

Vẫn là đổi chỗ khác dạy dỗ cho xong.

Giang Triều Hựu liếc mắt, thấy lạ mà quen nói: "Chúc huynh may mắn, tam sư huynh."

Mắt Diệp Tùy An sáng lên, định kéo người khác xuống nước cùng: "Giang Triều Hựu, chúng ta là anh em đúng không?"

"À." Giang Triều Hựu: "Xin lỗi, anh là ai?"

Diệp Tùy An: "..."

Được, coi như ngươi ác!

Thấy Diệp Tùy An gặp nạn, ba người còn lại để đề phòng Phương Tận Hành quay lại tập kích, liền vô tình đóng chặt cửa đại môn.

Không còn cách nào khác, chết đạo hữu chứ không chết bần đạo.

Hy vọng Diệp Tùy An người không sao.

Cố Hạ nằm trong phòng, vì thần thức tiêu hao quá độ nên vừa đặt lưng là ngủ.

Quả nhiên, giả ngầu đều phải trả giá cả.

Nàng không phát hiện ra, lúc mình ngủ say, linh khí xung quanh đều tụ tập lại, từ từ được linh căn của nàng hấp thụ.

Thanh Hỗn Độn Chi Kiếm bị nàng tùy tay ném trên bàn hơi rung động thân kiếm một cái, sau đó lại quy về bình tĩnh.

Cố Hạ ngủ được một nửa, trong não bỗng hiện lên tình hình lúc đấu với Tạ Bạch Y hôm nay, từng chiêu từng thức của hai người dường như không ngừng lóe lên trước mắt, hoạt bát đến mức khiến nàng có chút mất ngủ.

"..."

Lúc sắp chết còn ngồi bật dậy, kẻ cuồng học (vibe tu luyện) lại chính là tôi sao?

Đề xuất Bí Ẩn: Thanh Thạch Vãng Sự
BÌNH LUẬN