Những người khác cũng ngây người ra luôn.
"Không phải chứ, ai đó nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Sao chỉ trong chớp mắt, cái cô Cố Hạ đó đã trở thành phù tu rồi?
Tạ Bạch Y ngẩn người một lát, không thể tin nổi nói: "Cho nên Cố Hạ, vừa nãy cô căn bản không dùng hết toàn lực? Mẹ nó chứ cô còn giấu một chiêu?!"
"À." Cố Hạ nhún vai, vẻ mặt vô tội nói: "Thì các anh cũng đâu có hỏi tôi đâu."
"Tất nhiên, đính chính một câu nhé, với tu vi hiện tại của tôi mà đánh không lại thiên tài kiếm tu như anh thì cũng chẳng có gì mất mặt hết, chuyện bình thường thôi mà."
Bình thường cái rắm!
Nếu Cố Hạ chỉ đơn thuần là dùng kiếm đánh không lại anh thì đúng là chẳng có gì để nói, quan trọng là cô ta biết vẽ phù.
Điều này có nghĩa là gì?
Có nghĩa là cái kẻ này khi tu luyện có thể nhất tâm nhị dụng, lúc đánh nhau với người ta có thể tùy ý chuyển đổi chế độ tấn công!
Nhìn thấy sự chấn kinh của mọi người, Hứa Tinh Mộ kiêu hãnh ưỡn thẳng lưng.
Hâm mộ không? Ghen tị không?
Ây da, đáng tiếc đây là tiểu sư muội của tông môn chúng ta.
Nếu để cho đám người chưa từng thấy sự đời này biết Cố Hạ còn biết nhiều hơn thế này nữa, e là mới thật sự phát điên luôn ấy chứ.
Diệp Tùy An gõ gõ vào trận pháp trước mặt, đánh thức thần trí của mọi người, anh sờ sờ mũi, thở dài: "Tôi đã bảo là các người bắt nhầm người rồi mà?"
"Cái kẻ đó mới là át chủ bài."
"Tôi chỉ là một người thành thật thôi, các người nói xem không dưng cứ phải bắt tôi làm gì cơ chứ."
"..." Lê Thính Vân trên mặt không có biểu cảm gì, u ám liếc anh một cái, ngữ khí chắc nịch: "Ngươi cố ý?"
Diệp Tùy An: "Hả?"
"Ngươi biết Cố Hạ biết vẽ phù, cho nên ngươi cố ý không giãy giụa, cố ý để chúng ta bắt được."
"..."
Diệp Tùy An hai tay gối sau đầu, trở mình một cái, nhàn nhã nói: "À, vậy mà cũng bị anh phát hiện ra rồi nha."
"Đúng đấy, tôi chính là cố ý đấy, sao nào? Tức không."
"Lêu lêu lêu~"
Lê Thính Vân thật sự sắp tức nổ phổi rồi.
Từ khi gặp đám người không biết xấu hổ của Thái Nhất Tông này, lần đầu tiên anh ta cảm thấy mình là một người có cảm xúc không ổn định.
Anh ta nghiến răng: "Ngươi cút ra ngoài cho ta!"
"Tôi không." Diệp Tùy An đổi hướng khác tiếp tục nằm, hoàn toàn không thèm để ý đến cái người nào đó đang sắp tức nổ: "Lúc anh nhốt tôi vào anh cũng đâu có hỏi ý kiến của tôi, giờ muốn tôi ra là tôi ra à?"
"Tôi không cần thể diện của mình sao?!"
Lê Thính Vân: "..."
Mẹ nó tức thật đấy.
Đã vậy Dịch Lăng còn ngây ngô bồi thêm một câu: "Đại sư huynh, em sao cứ thấy anh ta nói hình như cũng có lý nhỉ?"
Có lý cái con khỉ!
Lê Thính Vân không nương tay tát một cái vào sau gáy cậu ta, vô tình thốt ra hai chữ: "Câm mồm!"
"Ồ."
Phía bên kia, nhân lúc mọi người còn đang thẫn thờ, Cố Hạ tranh thủ thời gian một hơi liên tục vẽ thành công thêm mười mấy tấm nữa.
Cô vốn dĩ đã cảm thấy thần thức của mình rộng hơn người khác rất nhiều, cộng thêm việc cô học nhiều thứ, tích lũy lại thần thức càng thêm rộng lớn bao la.
"Cái này cái này..." Dịch Lăng trợn to mắt, người đờ ra luôn: "Thần thức của cô không tốn tiền mua sao?"
"Một hơi vẽ nhiều như vậy cô có chịu nổi không?!"
Quan trọng là tỷ lệ thành công lại còn cao như vậy nữa.
Nước mắt hâm mộ của Dịch Lăng trào ra từ khóe mắt.
Huhu cậu cũng muốn có năng lực như vậy.
"Chậc."
Cố Hạ xua tay, ngữ khí bình thản: "Vấn đề không lớn, có bấy nhiêu thôi mà, muỗi đốt inox thôi."
Vừa nói xong, cô liền cảm thấy lỗ mũi mình có một luồng nhiệt trào ra, tai cũng hơi ong ong.
Dịch Lăng: "Cái đó, hình như cô bị chảy máu cam rồi kìa..."
Cố Hạ: "..."
Cô không cảm xúc lau đi vết máu, giọng điệu rất bình tĩnh: "Không, là do trong này hanh khô quá thôi."
Dù sao thì cô cũng tuyệt đối không thừa nhận là mình vừa làm màu thất bại đâu.
Dịch Lăng ngây người chớp chớp mắt: "Ồ."
Cậu không hiểu, nhưng cậu vô cùng chấn kinh.
Cố Hạ chia số phù lục mới ra lò cho hai vị sư huynh, bản thân cô thì âm thầm tiếp tục cầm lấy phù bút.
Vung bút một cái lại là một tấm linh phù.
Chỉ là cái thứ này hơi tốn người, sau khi về phải bảo Tứ sư huynh tìm cho cô ít linh dược bổ huyết mới được.
Tạ Bạch Y cuối cùng cũng phản ứng lại, một chân đá về phía bụng Thẩm Vị Huyễn, cầm kiếm lao về phía này: "Đều ngẩn ra đó làm gì? Ngăn cô ta lại đi!"
"Đừng để cô ta vẽ nữa!"
Vốn dĩ cái kẻ này chỉ là kiếm tu thôi đã đủ khó đối phó rồi, nếu để cô ta vẽ thêm một lúc nữa không chừng cô ta có thể tiễn tất cả bọn họ đi luôn ấy chứ.
"Phiền chết đi được."
Đầu ngón tay Lê Thính Vân nhanh như tàn ảnh, phi tốc kết ấn định ngăn cản hành động của Cố Hạ.
"Ơ?" Cố Hạ vội vàng ôm đồ nghề vẽ phù nhảy ra xa, chỉ trỏ vào hành động không biết xấu hổ của hai người: "Tôi biết tôi biết vẽ phù mọi người đều vui mừng cho tôi, nhưng cũng không đến mức kích động như vậy chứ?"
"Đánh trúng tôi thì sao."
Cô ra vẻ như mình rất có lý.
Tạ Bạch Y tức đến bật cười: "Đánh chính là đánh cô đấy!"
Còn nữa, cô nhìn thấy bằng con mắt nào là bọn họ vì cô biết vẽ phù mà cảm thấy kích động hả?
Làm người đừng có quá hoang đường!
"Cái này..."
Nhìn thấy xấp phù lục trong tay Cố Hạ, các vị tông chủ vốn đang bất động như núi ở bên ngoài cũng phải ngây người ra.
Tần tông chủ và Lâm tông chủ đồng thời đứng bật dậy, tiến lên phía trước vài bước, định tìm kiếm một dấu vết làm giả nào đó trên màn hình.
"Đùa tôi chắc?" Lâm tông chủ run giọng nói: "Cố Hạ đứa trẻ đó là một phù tu?!"
"Thái Nhất Tông vậy mà lại có tới hai phù tu!"
"À không đúng, cô bé là phù tu thì thôi đi, tiền đề là mẹ nó chứ cô bé còn là một kiếm tu nữa kìa."
"Phương tông chủ, ông thấy thế nào?!"
Tần tông chủ ở bên cạnh cau mày, nhìn về phía Phương Tẫn Hành rõ ràng là vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngác: "Thái Nhất Tông các ông năm nay giấu kỹ thật đấy, cho chúng tôi một phen chấn kinh quá lớn."
Ông ta quy kết vẻ mặt bình tĩnh của Phương Tẫn Hành là do đã biết chuyện này từ lâu rồi.
Nào ngờ Phương Tẫn Hành đúng là một kẻ oan uổng lớn, ông chỉ đơn thuần là não bị kẹt biểu cảm trống rỗng mà thôi.
"Tôi thấy thế nào?" Cuối cùng cũng lấy lại được tinh thần, Phương Tẫn Hành giật giật khóe miệng, buông xuôi nói: "Tôi mẹ nó dùng mắt mà nhìn."
"Các người sao cứ dùng ánh mắt đó nhìn tôi thế? Rợn người quá."
Lâm tông chủ hít một hơi, chỉ vào ông mà nhảy dựng lên: "Bạo thiên vật, Thái Nhất Tông các ông thật sự là bạo thiên vật mà!"
"Chuyện lớn như việc có hai phù tu sao đến giờ mới nói cho chúng tôi biết? Công tác bảo mật làm tốt quá nhỉ."
"Ông nói sớm đứa trẻ này là phù tu có phải tốt không, tôi đảm bảo sẽ đưa cô bé đến Huyền Minh Tông giao lưu học hỏi ngay lập tức."
"Lão Phương, đây là ông không đúng rồi, chúng ta là ai với ai chứ? Bao nhiêu năm thâm giao rồi mà ông lại cho tôi xem cái này?!"
Phương Tẫn Hành nhìn mũi nhìn tim, hoàn toàn giả vờ như mình đã điếc: "... Nói ra các người có lẽ không tin, Cố Hạ biết vẽ phù chuyện này tôi cũng mới biết thôi."
"Thật đấy, các người nhìn đôi mắt chân thành của tôi đi!"
Nói xong ông còn chớp chớp vài cái, cộng thêm cái chòm râu cứ vểnh lên vểnh xuống của ông.
Càng đau mắt hơn rồi.
"Xì." Mấy vị tông chủ đồng loạt quay người: "Không tin, lời của ông chẳng có tí độ tin cậy nào hết."
Thân truyền của tông môn mình mà bản thân mình lại không biết, nói ra ai mà tin cho được.
...