Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 29: Thần thú không phát uy ngươi coi ta là Hello Kitty hả

Hai người nghe vậy lập tức ghé sát vào nhìn, nhất thời bốn người tám con mắt đồng loạt chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm quả trứng trắng lớn trước mặt.

Cố Hạ nín thở ngưng thần, sống lưng căng thẳng.

Tuy miệng nàng chê bai quả trứng trắng này, nhưng thật sự thấy nó nứt ra nàng vẫn có chút lo lắng.

Dù sao nàng cũng từng cân nhắc đến khả năng lén xuống núi bán quách nó đi.

Thấp thoáng qua lớp vỏ trứng trắng mịn có thể thấy bên trong có một cái bóng nhỏ đang húc tới húc lui, phần vỏ trứng phía trên bị nó ăn từng chút một vào bụng.

Cố Hạ đặt nghi vấn: "Tại sao nó lại ăn luôn cả cái ổ của mình?"

Cái thứ này được ấp ra, nói vỏ trứng là ổ của nó cũng không sai.

Giang Triều Tự: "Chắc là để bổ sung thể lực để có thể chui ra hoàn toàn, huynh nhớ có một số yêu thú đúng là có tập tính như vậy."

Cuối cùng.

Một khắc sau, một con vật nhỏ đen thui, trên đầu còn mọc hai cái u nhỏ không rõ lắm, đôi mắt vàng kim rực rỡ chui ra ngoài.

Còn nghiêng cái đầu nhỏ về phía Cố Hạ.

Bán manh là tội ác!!!

"..."

Bốn người nhìn nhau một hồi, không ai nói gì.

Nửa ngày sau.

Giọng Cố Hạ đầy vẻ không thể tin nổi: "Cái thứ này... là rắn hả???"

Nàng đầy mặt chê bai, thân hình lùi về phía sau: "Ngại quá các vị, cá nhân ta chọn rút khỏi nhóm chat."

"Vậy các huynh cứ tự nhiên nha."

Ba người khác còn chưa kịp nói gì, con thú nhỏ bị nàng chê bai kia đã không chịu nổi.

Nó "vút" một cái dựng đứng thân mình, đứng trên bàn nổi trận lôi đình: "Ngươi mới là rắn, cả nhà ngươi đều là rắn!!!"

"Nhân loại ngu xuẩn, dám đem bản đại gia so sánh với lũ yêu thú yếu đuối hạ đẳng đó!"

"Thế mà còn biết nói chuyện?" Cố Hạ ngạc nhiên nhìn nó.

Giang Triều Tự nhíu mày: "Trước đây cũng chưa từng nghe nói yêu thú có thể nói tiếng người, nhất là nó còn vừa mới nứt vỏ chui ra."

"Đương nhiên rồi." Con rồng đen nhỏ kiêu ngạo ngẩng cái đầu nhỏ lên, trong con ngươi dựng đứng đầy vẻ đắc ý: "Bản đại gia không phải là lũ phế vật đó!"

Cố Hạ: "Ồ."

"Vậy nói nãy giờ, rốt cuộc ngươi là cái thứ gì???"

Rồng đen nhỏ: "Nếu ngươi đã thành tâm thành ý muốn biết, vậy bản đại gia sẽ đại phát từ bi mà cho ngươi biết... Ái da!"

Nó không thể tin nổi quay đầu lườm Cố Hạ, chót đuôi đưa lên che lấy chỗ vừa bị gõ đau, phẫn nộ hét lên: "Ngươi dám gõ cái đầu cao quý của bản đại gia???"

"Đau chết ta rồi!!!"

Cố Hạ thu tay lại, mặt không cảm xúc: "Bớt xàm ngôn đi! Ngươi rốt cuộc có nói không!!!"

"Còn lải nhải nữa ta sẽ hầm ngươi thành canh thập toàn đại bổ cho nhị sư huynh uống!"

Hứa Tinh Mộ chất vấn: "Tại sao lại cho đệ uống chứ???"

Cố Hạ: "Đương nhiên là vì muội không thích rồi."

"Vậy huynh cũng không thích mà!"

"Ai thèm quản huynh chứ."

Rồng đen nhỏ: "..."

A a a a a a!!!

Cái con Cố Hạ chết tiệt kia!!!

Mở mồm ra là đòi hầm nó, lương tâm nữ nhân này không thấy đau sao?!

"Bản đại gia là Long!!! Là Long đại gia tôn quý vô song! Ta chính là thượng cổ thần thú, ngươi dám bất kính với ta như vậy? Ngươi đợi đấy..."

"Cộp ——" một tiếng.

Thế giới yên tĩnh rồi.

Cố Hạ mặt không cảm xúc: "Thì đánh ngươi đấy, sao nào???"

Giang Triều Tự kinh ngạc nhướng mày: "Đây thế mà là một quả trứng rồng? Tu chân giới đã bao nhiêu năm không thấy tung tích thần thú rồi, không ngờ lại được tiểu sư muội muội nhặt được."

Long tộc là đứa con cưng của Thiên Đạo.

Không chỉ sở hữu sức mạnh thần bí, cơ thể cứng cáp vô cùng và mạnh mẽ, cùng với tính cách kiêu ngạo bất tuân.

Quan trọng hơn là.

Có được một con thần thú dắt ra ngoài thì oai phong biết bao nhiêu.

Rồng đen nhỏ à không.

Giờ nên gọi là rồng con đen rồi, lúc này đang ôm đầu nước mắt lưng tròng rúc vào góc gào khóc thảm thiết.

"Oa oa oa oa oa ngươi còn gõ đầu ta, ngươi có biết bao nhiêu người nằm mơ cũng muốn có được ta không, bản đại gia đều không thèm nhìn bọn họ, cái đồ nữ nhân này chỉ biết bắt nạt ta thôi!!!"

Cố Hạ thản nhiên "ồ" một tiếng.

"Thì đã sao?"

"Ngươi là do ta nhặt về, đây đương nhiên là thứ ta xứng đáng được hưởng!"

"Oa ——"

Rồng con đen lập tức khóc to hơn.

Ồn đến mức Diệp Tùy An không nhịn được mà xoa xoa thái dương, giọng điệu khá là ác liệt: "Còn ồn nữa là ta thật sự không nhịn được đâu, đến lúc đó sẽ chuẩn bị cho ngươi một gói quà lớn ác mộng ba ngày ba đêm đấy!"

Hứa Tinh Mộ hất cằm: "Không không không, hay là thắt cái nơ bướm đi. Chúng ta vẫn nên lấy đức phục người, dù sao thân truyền Thái Nhất Tông chúng ta nổi tiếng là bình dị gần gũi mà."

Rồng con đen: "..."

Có lẽ, đại khái là.

Bên cạnh Cố Hạ cũng chẳng có mấy người bình thường!

Nó rúc trong góc nghe mấy cái người này lải nhải, nhất là cái con Cố Hạ mở miệng ra là cơm chiên trứng đóng miệng lại là canh đại bổ kia, càng nghĩ càng tức, càng tức càng nghĩ.

Sau đó.

Nó ác hướng đởm biên sinh (nổi máu liều), nhân lúc Cố Hạ đang hờ hững dùng ngón tay gảy gảy nó lúc đông lúc tây liền há to mồm lộ ra cái răng nhọn hoắt cắn mạnh một cái.

Thần thú không phát uy, ngươi coi ta là Hello Kitty hả?!

Nó nhất định phải cho nữ nhân này một bài học nhớ đời, để nàng biết mình không phải dễ chọc.

Nghĩ vậy, nó cũng làm vậy luôn, chỉ là quên mất bản thân hiện giờ chỉ là một con rồng con vừa mới nứt vỏ.

"Suýt..."

Cố Hạ không kịp đề phòng, theo bản năng rút ngón tay ra ngoài, vừa vặn quẹt qua cái răng sắc nhọn của rồng con đen, một giọt máu chảy xuống.

Trong nháy mắt, một đạo hào quang vàng kim rực rỡ thuận theo tay phải len lỏi vào kỳ kinh bát mạch.

Từng đốm sức mạnh kỳ dị, giống như ngọn lửa rực cháy hội tụ trong đan điền, một đạo phù văn cổ phác hiện ra bóng dáng, khắc sau chia làm hai, lần lượt bay đến chỗ Cố Hạ và rồng con đen.

_

Lấy máu làm khế, lấy niệm làm khóa.

Khế ước đã thành!

Rồng con đen vẫn giữ tư thế cắn người, vẻ mặt đờ đẫn nhả ngón tay Cố Hạ ra, như thể không chịu chấp nhận sự thật này.

Nàng cũng sững sờ một lúc, ngơ ngác sờ sờ chỗ dấu ấn vừa biến mất, cho đến khi cảm nhận được mối liên kết chặt chẽ truyền đến từ thần thức.

Nàng mới lấy lại tinh thần, sau đó nổi giận.

"Chuyện này là sao?"

"Cái đồ nhỏ mọn này ngươi có biết giữ vệ sinh không hả? Bôi đầy nước miếng lên tay ta rồi!!!"

Giang Triều Tự quan sát kỹ lưỡng một hồi, nhìn ra được manh mối, trên khuôn mặt tuấn tú cố nén cười: "Tiểu sư muội, hai đứa muội đây là đã ký kết khế ước thành công rồi, từ nay về sau nó chính là khế ước thú của muội."

Cố Hạ: "..."

Giờ nàng xin chọn lại anh hùng còn kịp không vậy???

"Chuyện này gọi là gì đây ha ha ha ha ha, tiểu sư muội thế mà bị ăn vạ rồi?"

Hai người còn lại cười đến mức gục xuống bàn không đứng dậy nổi.

Cố Hạ mặt lạnh như tiền, nghiến răng nghiến lợi: "Ta đúng là thừa hơi mới dẫn nó về."

Tuy cái gã này đúng là một con thần thú hàng thật giá thật, nhưng thời kỳ trưởng thành của rồng con khá là chậm chạp, quan trọng nhất là cần một lượng lớn bảo vật và linh khí để cung cấp cho sự trưởng thành.

Cho nên.

Đây phần lớn là một con thú ngốn tiền.

"Oa a a a a a a ngươi đã làm gì??? Tại sao chúng ta lại ký kết khế ước!!!"

Rồng con đen cuối cùng cũng phản ứng lại, nanh vuốt nhe ra định lao về phía Cố Hạ, sau đó bị nàng nhẹ nhàng tát một cái bay ra ngoài.

Rơi xuống bàn như một cái bánh đa, toàn thân tỏa ra hơi thở không còn thiết sống, hoài nghi rồng sinh.

Cố Hạ: "Ta còn muốn hỏi ngươi đây? Chuyện này là thế nào?! Ngươi tưởng ta hiếm lạ gì ngươi chắc???"

Đôi mắt đen láy tròn xoe của rồng con đen giờ đây lã chã rơi những hạt đậu vàng: "Ta không quan tâm ta không quan tâm, ngươi đền tự do cho bản đại gia!!!"

"Làm sao bản đại gia có thể ký khế ước với một con gà mờ Trúc Cơ kỳ chứ, đây nhất định không phải là thật!!!"

Nó chính là thượng cổ thần thú, tôn quý vô song!

Sao có thể ký khế ước với lũ tu sĩ yếu đuối này chứ, sẽ bị lũ rồng khác cười chết mất thôi???

Cố Hạ sau khi xác định sau lưng mình thật sự treo một cái bình vôi như vậy cuối cùng cũng từ bỏ giãy dụa.

Dù sao cũng là một con thần thú, nàng cũng không tính là quá thiệt thòi.

Nàng của không lâu sau đó hồi tưởng lại ý nghĩ lúc này của mình chắc chắn sẽ thấy mình ngu đến mức muốn khóc.

Đề xuất Xuyên Không: Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện