Chương 286: Đây thật sự là hiểu lầm lớn

Bốn thân truyền đều ở đây, lại còn đều là kiếm tu.

Ai cũng biết mà, kiếm tu ấy, xưa nay vốn chẳng có đầu óc gì mấy, thấy yêu thú là lao lên khô máu gần như là trạng thái bình thường, nhưng mấy người này thế mà lại không giết con yêu thú đột nhiên nhảy ra kia.

Đang làm cái quái gì thế?

Thực tế, không phải bọn Cố Hạ nương tay, mà là vì... con yêu thú đã bị Úc Hanh mắng cho nghệch mặt ra rồi.

Thiếu niên vốn đã nhịn một bụng tức, kết quả lại vì con yêu thú tự nhiên xuất hiện mà bị Cố Hạ dùng đan lô đập một phát suýt thì hồn phi phách tán, lúc này cả người như sắp nổ tung.

Con yêu thú lao tới bị hắn vung kiếm, dùng chuôi kiếm đập thẳng vào mặt, sau đó chỉ vào con yêu thú đang lảo đảo mà mắng sa sả.

Cuối cùng vẫn chưa hả giận còn bồi thêm hai cước.

Cố Hạ: "..."

Hứa Tinh Mộ: "..."

Cố Lạn Ý: "..."

Ba người đồng loạt lùi lại một bước, giả vờ như mình không tồn tại.

Chậc, không nhìn ra nha.

Tên này còn có cái bản lĩnh này cơ đấy.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Cố Lạn Ý cứ thấy có gì đó sai sai, hắn nhíu mày nhìn về phía Cố Hạ: "Con yêu thú này xuất hiện không tiếng động, vừa rồi các người có nhận ra không?"

Hứa Tinh Mộ lắc đầu: "Không biết."

Cố Hạ ngược lại không định giấu bọn họ, gật đầu nói: "Ta cũng là lúc nó sắp hiện thân mới nhận ra được."

"Con yêu thú này dường như... rất giỏi ẩn giấu hành tung."

Cố Lạn Ý có chút kinh ngạc liếc nhìn nàng một cái.

Hắn không ngờ Cố Hạ lại có thể nhận ra trước, xem ra cường độ thần thức của nàng rất cao.

Nhưng may mà nàng phát hiện kịp thời, nếu không e rằng lúc này Úc Hanh thật sự đã biến thành "món điểm tâm" của yêu thú rồi.

Dù sao đi nữa, một con yêu thú có tính đe dọa lớn ở đây đúng là rất nguy hiểm, Cố Lạn Ý rút kiếm ra khỏi bao, ánh mắt lạnh lẽo: "Đã nó tự mình đâm đầu vào, dứt khoát giết nó trước đi."

Hắn vừa rồi đã thăm dò qua, con yêu thú này thực lực ở Kim Đan hậu kỳ, với thực lực của bốn người bọn họ muốn giết nó cũng không khó.

Hứa Tinh Mộ cũng trở tay rút kiếm đi lên: "Ta cùng huynh nhé? Tiểu sư muội đứng bên cạnh canh chừng cho bọn huynh."

"Được." Cố Hạ gật đầu.

"Chờ chút chờ chút——"

Úc Hanh đã khá hơn nhiều, thấy thế tự nhiên không cam lòng bị bỏ lại: "Ta cũng tới, con yêu thú rách nát này hại ta thảm thế này, không thịt nó ta không cam lòng."

Úc Hanh dù sao cũng là Kim Đan trung kỳ, thêm một người chia sẻ áp lực Cố Lạn Ý tự nhiên không có ý kiến gì, khẽ gật đầu ra hiệu: "Đến đi."

Ba thiếu niên cầm kiếm đứng ở các vị trí khác nhau, từng bước ép sát con yêu thú không xa, mà Cố Hạ thì triển khai thần thức, tránh để từ đâu đó lại vọt ra một con yêu thú đánh lén.

Bọn họ đánh nhau lúc nào chẳng được, nhưng yêu thú thì qua thôn này là hết cửa hàng rồi.

"Keng——"

Ba thanh linh kiếm lấp lánh mang theo kiếm khí lạnh lẽo, từ các hướng khác nhau bay tới, chém mạnh vào cơ thể yêu thú, hiềm nỗi da nó thực sự quá dày, mũi kiếm tóe ra một chuỗi tia lửa, nhưng không thể một chiêu mất mạng.

Yêu thú ngửa mặt lên trời gầm thét một tiếng, quất đuôi lao về phía Hứa Tinh Mộ, ba người một thú lập tức chiến thành một đoàn.

"Không phải chứ, mày định làm gì đấy?" Hứa Tinh Mộ mắng mỏ rút kiếm xoay người, động tác dứt khoát: "Coi thường ai đấy hả mà lại đòi cắn ta trước."

Hắn lải nhải không ngừng, Cố Lạn Ý nhíu mày, giọng điệu mất kiên nhẫn: "Ngươi có thể nói ít đi vài câu được không."

Hứa Tinh Mộ: "Không thể."

Hắn tung một cú đá đạp lên lưng yêu thú, bám chặt lấy lớp lông sau lưng nó, đề phòng mình bị hất văng ra ngoài.

Đồng thời cũng không quên đáp trả: "Miệng mọc trên người ta, ta thích nói thế nào thì nói, tức không tức không hả?"

"Lêu lêu lêu"

Cố Lạn Ý: "..." Mẹ nó chứ.

Hắn vung một kiếm chém tới, Hứa Tinh Mộ tung người nhảy lên, đạo kiếm khí băng hàn mang theo nộ khí kia sượt qua lưng yêu thú.

Chém sạch lông lưng của người ta luôn rồi.

"Gào——"

Yêu thú đau đớn, lật người muốn hất người trên lưng xuống, ai ngờ Hứa Tinh Mộ bám càng chặt hơn, để tránh bị trượt xuống tiếp, hắn nỗ lực vươn dài cánh tay, túm một cái vào... cái lưng nhẵn thín đã bị hói của yêu thú.

Yêu thú trợn trừng mắt: "Gào gào——"

Hứa Tinh Mộ vội vàng mượn lực đu đưa hai cái.

Do yêu thú đau đớn bị kinh động, lúc này cả cơ thể đồ sộ đứng thẳng lên, gần như vuông góc với mặt đất.

Hắn hiện tại dưới chân không có điểm tựa, chỉ có thể liều mạng giật lông yêu thú xuống.

Dù sao nếu nó không muốn bị hói thêm một mảng nữa thì buộc phải đổi sang tư thế thăng bằng.

Còn về việc tại sao không nhảy xuống?

Hứa Tinh Mộ cũng đâu có ngốc, vạn nhất hắn còn chưa kịp ngự kiếm đã bị yêu thú quất một đuôi xuống đất thì sao?

Đến lúc đó muốn chạy cũng không kịp.

Cũng may Cố Lạn Ý và Úc Hanh hai người còn có chút lương tâm hiếm hoi, lúc này nỗ lực tấn công yêu thú từ hai bên, tránh cho hắn bị hất văng ra ngoài trực tiếp.

Thấy nhị sư huynh nhà mình đang treo lơ lửng trên lưng yêu thú, tay chân phối hợp trông cực kỳ giống một con bạch tuộc, khóe mắt Cố Hạ giật giật, liền rút kiếm ném qua.

"Nhị sư huynh, nhảy xuống."

Dù sao cũng là sư huynh muội được cùng một trưởng lão rèn giũa, Hứa Tinh Mộ trong nháy mắt đã hiểu được ý đồ của nàng, lại hung hăng nhổ một cái vào lưng yêu thú, cả cơ thể mượn lực đu sang một bên.

Giây tiếp theo.

Kèm theo tiếng xé gió vang lên, thanh kiếm kia của Cố Hạ cắm chuẩn xác vào bên trái cơ thể yêu thú.

Hứa Tinh Mộ nhân cơ hội một chân đạp lên Hỗn Độn Chi Kiếm, cực nhanh điều chỉnh tư thế, đầu gối hơi khụy, cả người như một mũi tên lao vút ra ngoài.

Hơn nữa lúc chạy còn không quên "đóng gói" luôn thanh linh kiếm mà sư muội nhà mình ném tới mang đi.

Yêu thú cứ thế bị đánh cho trở tay không kịp, vẻ mặt ngơ ngác bị nhổ hói hai mảng lông lưng to đùng, lại ngơ ngác bị thanh linh kiếm không biết từ đâu bay tới đâm một phát, cuối cùng kiếm còn chưa kịp cắm nóng chỗ, lại ngơ ngác bị tên tu sĩ đang giẫm lên người mình làm loạn tiện tay rút luôn thanh kiếm lén lút tấn công mình đi.

Tiếng "xoẹt" một cái, còn kéo theo một chuỗi những giọt máu.

Yêu thú: "???"

Chuyện gì vừa xảy ra thế?

Đám nhóc con lông còn chưa mọc đủ này đúng là bắt nạt "thú" quá đáng!!

"Oành——"

Cùng với nộ khí của yêu thú tăng vọt, xung quanh nhất thời cát bay đá chạy, cây cổ thụ đều bị gãy ngang không ít.

Mấy người không định để đá đập vào mặt, sau khi ánh mắt giao nhau ngắn ngủi một giây liền co giò bỏ chạy.

Đùa à, chỉ là đánh một con yêu thú thôi, không đến mức phải liều mạng thế.

Cố Hạ ở cách đó không xa đã sớm chuẩn bị, vươn tay từ trong túi càn khôn lôi ra cái lò luyện đan vừa cứu Úc Hanh lúc nãy, thúc giục đan lô phóng to rồi chắn trước mặt mình.

Hoàn hảo.

"Binh binh binh——"

Mặc kệ bên ngoài mưa gió bão bùng, nàng tự mình bất động như núi.

Vân tông chủ ở bên ngoài chớp chớp mắt, hiếu kỳ nói: "Các người đưa cho Cố Hạ một kiếm tu nhiều lò luyện đan thế làm gì? Giang Triều Tự không dùng sao?"

"Hay là hai đứa nó cầm nhầm rồi."

Dù sao nhìn thế nào thì người nên mang theo lò luyện đan bên mình phải là Giang Triều Tự chứ?

Lúc này Giang Triều Tự hoàn toàn không hay biết gì: "..."

Đây đúng là một sự hiểu lầm to lớn.

BÌNH LUẬN