Ở phía bên kia.
Những thân truyền khác ở gần đó cũng hỏa tốc chạy tới.
Bởi vì bọn họ cũng rất tò mò, rốt cuộc là ai đã dẫn tới lôi kiếp.
Kết quả chân trước còn chưa bước vào sân của Thái Nhất Tông, ngẩng đầu cái nhìn đầu tiên đã thấy cái lỗ hổng to tướng trên tường, mấy người nháy mắt "sa mạc lời".
Đặc biệt là Úc Hành, người từng bị hố một lần, thiếu niên vừa nhìn thấy cái lỗ hổng này liền nhớ tới trải nghiệm bi thảm bị trưởng lão mắng té tát rồi bắt diện bích hối lỗi cách đây không lâu, hai con mắt lập tức bùng lên hai ngọn lửa nhỏ.
"Đám gia hỏa này đều là cuồng phá hoại sao? Kiếp trước làm nghề phá dỡ nhà à?" Úc Hành phẫn nộ nói: "Thật sự không có trưởng lão nào qua đây quản lý sao?"
Vậy tại sao lần trước chỉ có mình hắn bị mắng?
Nghĩ lại thấy mình oan ức quá đi mà.
Tạ Bạch Y và Sầm Hoan cùng đi tới không rảnh để ý tới hắn, hai người ngước mắt nhìn mây đen cuồn cuộn không ngừng trên bầu trời, Sầm Hoan khẽ cau mày: "Trận thế này có hơi lớn nha."
Cũng có chút kỳ quái.
Lúc đầu bọn họ cũng tưởng là lôi kiếp của Thẩm Vị Tuân, nhưng bây giờ sau khi nhìn gần mới phát hiện cái này không giống lôi kiếp của Nguyên Anh kỳ cho lắm.
Mặc dù cũng thanh thế to lớn, nhưng tóm lại vẫn thiếu thiếu cái gì đó.
Chỉ có điều Thái Nhất Tông người sắp đột phá cũng chỉ có Thẩm Vị Tuân và Cố Hạ thôi đúng không?
Một cái lôi kiếp của Kim Đan kỳ, sao lại gây ra động tĩnh lớn như thế, ấp ủ đã lâu mà vẫn chưa có xu hướng giáng xuống.
Mà Cố Lạn Ý vội vàng chạy tới tâm trạng lại càng phức tạp, nếu hắn nhớ không lầm, Cố Hạ trước đó từ Kim Đan kỳ rớt xuống Trúc Cơ trung kỳ, tuy rằng sau đó đã khôi phục thương thế, nhưng hiện tại cũng mới chỉ có ba tháng ngắn ngủi, nàng là uống thuốc tăng trọng sao mà phá liên tiếp ba tiểu cảnh giới?
Đang đùa à?
Nếu không thì cái này cũng quá cường điệu rồi.
Hơn nữa không phải nghe nói tu sĩ từng tẩu hỏa nhập ma tu luyện lại phải tốn gấp mấy lần nỗ lực so với người thường sao?
Ngươi nhìn Cố Hạ xem nàng có giống bộ dạng nỗ lực không? Cả ngày cà lơ phất phơ đung đưa qua lại trước mặt bọn họ, không phải đang hố bọn họ thì cũng là đang trên đường đi hố bọn họ.
Không chỉ hắn, trong đầu các thân truyền khác cũng nghĩ như vậy, có chút không thể tin được.
Tuy nhiên sau khi ánh mắt bọn họ quét qua một vòng thì không thể không tin vào sự thật này.
Bởi vì lúc này bốn người Thái Nhất Tông đều đang chen chúc nhau thò đầu nhìn vào bên trong, Thẩm Vị Tuân thậm chí còn liếc nhìn bọn họ một cái, nhìn thế nào cũng không giống người sắp độ kiếp.
Duy nhất không thấy bóng dáng Cố Hạ đâu.
Cố Lạn Ý không nhịn được tiến lại gần, hỏi: "Lôi kiếp của Cố Hạ?"
Hứa Tinh Mộ cũng không quay đầu lại: "Ngươi không phải đang nói nhảm sao? Nếu là lôi kiếp của mấy người chúng ta thì ngươi còn có thể đứng yên ở bên cạnh được à?"
Nghe thấy lời đáp trả đầy khinh bỉ này, mặt Cố Lạn Ý đen lại, quả nhiên, hắn không nên bắt chuyện với tên mãng phu không não này.
Hắn lại quay sang nhìn Giang Triều Tự: "Thiên lôi của Kim Đan kỳ sao lại gây ra động tĩnh lớn như vậy?"
Bầu trời đen kịt, làm cho không gian này cũng trở nên trầm mặc hơn nhiều.
"Hửm?" Giang Triều Tự nghiêng đầu, hai tay dang ra: "Ai biết được."
Giọng hắn trong trẻo: "Có lẽ ngươi có thể coi là sư muội ta thiên phú dị bẩm đi?"
Cố Lạn Ý: "..." Nghe ngươi bốc phét.
Sơ suất rồi, đây cũng không phải là người bình thường.
Lôi kiếp của Cố Hạ tới quá đột ngột, căn bản không có thời gian di chuyển tới nơi thích hợp, nàng còn sợ đi được nửa đường bị thiên lôi đánh lén, chỉ có thể tại chỗ ngồi xuống đả tọa.
Một đám thân truyền chen chúc bám vào bức tường ở rìa ngoài cùng, cũng chính là bức tường bị thủng một lỗ lớn mà Úc Hành vừa phàn nàn trước khi vào cửa.
Không còn cách nào khác, bọn họ vừa muốn xem quá trình lôi kiếp vừa sợ bản thân bị vạ lây.
Mặc dù trước đây trong giới tu chân cũng chưa từng xuất hiện tình huống thiên lôi đánh nhầm người, nhưng đây dù sao cũng là lôi kiếp của Cố Hạ, tốt nhất vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Đây là kinh nghiệm được tổng kết từ một đám thân truyền đã bị hố vô số lần.
Điều bọn họ không biết là bọn họ thật sự không nói sai, chờ tới sau này khi Cố Hạ độ kiếp, mấy tên thân truyền khác bị đánh nhầm tới tê dại hận không thể xuyên không về hiện tại tự vả cho mình một cái.
Để cho bọn họ cái miệng hại cái thân!
Nhưng đó cũng là chuyện của rất lâu sau này, hiện tại bọn họ đương nhiên cái gì cũng không biết.
Giữa những đám mây đen cuồn cuộn, từng tia điện màu tím đen lúc ẩn lúc hiện, giống như vẫn còn đang tích tụ, chuẩn bị tung ra một chiêu lớn cho Cố Hạ.
Hứa Tinh Mộ bị chen tới mức mặt sắp biến dạng, lầm bầm gào lên: "Đừng chen nữa, ta sắp không thở nổi rồi."
Các thân truyền khác cũng không dễ chịu gì, bọn họ không dám tới quá gần nhưng lại thật sự ngứa ngáy trong lòng, đành phải nín nhịn chen chúc một chỗ với bốn người Hứa Tinh Mộ.
Không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy có cảm giác an toàn.
Tuy rằng quan hệ của bọn họ với Cố Hạ không ra gì, nhưng nàng dù sao cũng không đến mức tàn nhẫn tới mức ngay cả sư huynh nhà mình cũng đánh nhầm chứ?
Diệp Tùy An lớn tiếng chỉ trích bọn họ: "Oa oa oa, thật không biết xấu hổ, các ngươi đừng có đứng gần ta như vậy, tôi đây có chứng sợ lỗ, không thể ở chung với những kẻ nhiều tâm nhãn được."
Lê Thính Vân trợn trắng mắt: "Đừng có giả vờ nữa, chỉ có ngươi là ít tâm nhãn thôi." Mới lạ đó.
Người khác hắn không dám nói, nhưng tên Diệp Tùy An này trên dưới toàn thân hận không thể có tới tám trăm cái tâm nhãn, thế mà còn có mặt mũi nói bọn họ.
Diệp Tùy An đương nhiên không phục, mấy thiếu niên ngươi đẩy ta ta chen ngươi, ồn ào náo nhiệt không thôi.
Đột nhiên.
"Ầm——" một tiếng nổ lớn, dọa cho mọi người đồng loạt dựng tóc gáy.
Phong Lạc Thành từ đầu tới cuối không chiếm được vị trí thuận lợi mờ mịt ngẩng đầu: "Tiếng gì vậy? Thiên lôi rơi xuống rồi?"
"... Không." Trên khuôn mặt vốn luôn cao lãnh của Thư Nguyệt hiếm thấy hiện ra vẻ mờ mịt, nàng chỉ chỉ phía trước nhất, khóe môi khẽ giật giật: "Là bọn họ làm đổ tường rồi."
Phong Lạc Thành: "???" Cái gì cơ?
Hắn thò đầu thò cổ nhìn về phía trước, đợi đến khi bụi bặm bốc lên phía trước vất vả lắm mới tan đi một chút, mới nhìn thấy bức tường viện đáng thương ngã rạp xuống toàn bộ.
Ở giữa còn bị thủng một cái lỗ lớn.
Phong Lạc Thành: "..."
Không phải chứ, các vị hổ báo thế sao?
Ngay cả tường cũng có thể chen đổ, ngày thường có bao nhiêu sức trâu xài không hết vậy hả?!
Ngay cả Cố Hạ ở cách đây một khoảng, vốn đang tập trung luyện hóa linh khí cũng không nhịn được khóe miệng giật giật.
Hay lắm, đám gia hỏa này muốn xem nàng bị sét đánh tới mức đó sao?
Ngay cả tường cũng làm đổ luôn rồi.
Mấy người chen ở phía trước nhất cũng trầm mặc.
Hứa Tinh Mộ và Diệp Tùy An còn đỡ, bọn họ cả ngày ở tông môn đều đã quen với việc bị Hứa Tinh Mộ - tay phá nhà chuyên nghiệp này làm loạn, lúc này sau khi hết hồn thì biểu cảm vẫn coi như bình tĩnh.
Giang Triều Tự thì đang lẩm nhẩm tính toán xem Thái Nhất Tông lần này lại phải bồi thường bao nhiêu linh thạch.
Mà Thẩm Vị Tuân vẫn luôn đứng độc lập ngoài đám đông lặng lẽ đưa tay ấn ấn huyệt thái dương, bắt đầu suy nghi làm sao để đẩy cái nồi này đi.
Xin lỗi mọi người, đã là mọi người cùng nhau gây ra, vậy thì ai cũng có phần đi.
Ai cũng đừng hòng chạy thoát.
Trên khuôn mặt vốn luôn không đổi sắc của Cố Lạn Ý và Tạ Bạch Y cũng xuất hiện vết nứt, hai người lúc này đều khá mờ mịt, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, sau đó lại cúi đầu nhìn mặt đất một cái, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác hoang đường.
Hai vị thủ tịch thân truyền đã quen cao cao tại thượng, đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống lúng túng tay chân không biết để đâu như thế này.
Nhìn thấy vẻ mặt vẫn còn hơi đờ đẫn của mọi người phía trước, "Cái đó..." Giọng nói của Phong Lạc Thành khô khốc vang lên: "Ta biết các ngươi rất gấp, nhưng các ngươi trước tiên đừng gấp. Bây giờ chuyện này nên tính sao đây?"
Bọn họ đến lúc đó chắc không bị các trưởng lão đang nổi trận lôi đình bắt đi xây tường chứ?