Chương 250: Aaa đừng hòng làm hại đại sư huynh ta

Nàng nghiêng đầu, bày ra vẻ mặt khó hiểu đối với hành động của nam chính khi tự dưng lại muốn nhảy vào góp vui: "Xong đời rồi, Tạ Bạch Y thế mà lại tự mình hạ mình ra tay, thật là không cần mặt mũi nữa rồi."

Đại sư huynh còn chưa tìm thấy, cái này thì đệch ai mà đánh lại được tên này chứ.

Diệp Tùy An thở hắt ra một hơi, hướng về phía người đối diện hô to: "Này, chúng ta đâu có hố ngươi bao giờ đâu nhỉ? Ngươi định làm gì đây?"

Tạ Bạch Y chậm rãi rút linh kiếm ra, ngữ khí bình thản: "Ta suy nghĩ hồi lâu, vẫn thấy nên giải quyết các ngươi trước thì hơn."

"Làm phiền các ngươi chịu thiệt một chút, nói ra manh mối mà các ngươi biết đi."

Cố Hạ: "..."

Nàng hiếm khi im lặng một chút, mặt đầy vẻ mờ mịt, ngữ khí chân thành nói: "Nếu ta nói bọn ta còn chưa kịp tìm thấy thì ngươi có tin không?"

Tạ Bạch Y không nói gì, thái độ bày ra rõ ràng là không tin.

Chủ yếu là Cố Hạ người này có tiền án, trước sau không biết bao nhiêu thân truyền đều chịu thiệt thòi lớn trên tay nàng, cho nên lời của nàng nghe cho vui thôi, hoàn toàn không cần để vào đầu.

Mấy đạo phong nhận lóe lên hàn quang đột ngột thành hình, Úc Hanh phía sau cũng đuổi tới, thấy tình hình này liền giơ tay không chút do dự tung ra một đạo kiếm khí, nhanh như sấm sét.

Dưới sự kẹp chém hai mặt, Cố Hạ và Hứa Tinh Mộ nhảy lên nhảy xuống né tránh phong nhận và kiếm chiêu, lúc nhấc chân Lê Thính Vân tên lão âm binh kia còn thỉnh thoảng thay đổi trận pháp.

"..."

Nếu không phải Cố Hạ từng học qua trận pháp, ước chừng không quá mấy chiêu nàng đã phải đăng xuất tại đây rồi.

Lê Thính Vân động tác nhanh, Cố Hạ còn nhanh hơn hắn, nàng chỉnh lại sắc mặt, nhanh chóng nghiêng người trượt ra một bước, gần như ngay khoảnh khắc nàng né được, khốn trận xuất hiện sau đó đã đem Úc Hanh đang nóng lòng xông tới định đâm nàng một kiếm nhốt vào bên trong.

Úc Hanh: "???"

Hắn đâm sầm một cái vào bình chướng trận pháp, đau đến mức kêu oai oái: "Lê Thính Vân ngươi đệch——"

"Đáng đời." Lê Thính Vân mắt cũng không thèm nhấc, lạnh lùng nhả ra hai chữ: "Ai bảo ngươi ngu."

Úc Hanh nổi trận lôi đình: "Ngươi bảo ai ngu hả? Cái loại như ngươi tin không ta một kiếm chém bay ba đứa luôn?"

Khóe môi Lê Thính Vân nhếch lên: "Ồ. Vốn dĩ còn định thả ngươi ra đấy, xem ra, ngươi cứ ở bên trong mà tự kiểm điểm đi."

Úc Hanh: "!!!!!"

Tạ Bạch Y nhìn hai cái tên không đáng tin cậy này, hiếm khi cảm thấy hơi đau đầu.

Cố Hạ và hai vị sư huynh nép ở phía sau, vỗ tay tán thưởng: "Hay, thật sự là quá hay."

Một màn đầy kịch tính thế này nàng có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Còn chưa kịp cảm thán vài câu, có lẽ do nàng đứng ở đây quá có cảm giác tồn tại, hai người kia vừa chửi bới vừa lại bắt đầu động thủ.

Linh kiếm bên hông Tạ Bạch Y ra vỏ, linh lực bao phủ trên thân kiếm hào quang lưu chuyển, hắn nhìn về phía Cố Hạ, nói ngắn gọn: "Giải quyết bọn họ trước, lát nữa các ngươi tùy ý."

Cố Hạ đầy hứng thú nhếch môi: "Này này, đại thiên tài, nếu ta nhớ không lầm thì giữa chúng ta đâu có thù oán gì nhỉ?"

Tên này dù sao cũng là đường đường nam chính mà, sao lại làm chuyện mất giá là ra tay với một đứa ở đáy chuỗi tu vi như nàng chứ?

Tạ Bạch Y lạnh lùng: "Trong bí cảnh, thắng thua tự có số trời, chỉ có thể nói vận khí các ngươi không tốt, gặp phải bọn ta trước."

Cố Hạ giật mình một cái, còn có thể như vậy sao?

Hiểu rồi, ý của câu này chính là: Ta chính là cậy tu vi cao bắt nạt ngươi đấy, thì sao nào?

Diệp Tùy An u ám lên tiếng: "Hắn kiêu ngạo thật đấy."

Chỉ trong chớp mắt, cổ tay Tạ Bạch Y xoay chuyển, mũi kiếm hất lên, kiếm ảnh chia làm hai, mang theo thế chẻ tre đâm về phía hai người.

"Oa aa——"

Cố Hạ và Diệp Tùy An dứt khoát tách ra, vắt chân lên cổ mà chạy.

Mẹ kiếp.

Tên này không giảng võ đức, nói động thủ là động thủ luôn.

Cố Hạ chạy với tốc độ cực nhanh, nhân tiện dán lên người Diệp Tùy An một lá tăng tốc phù mới.

Diệp Tùy An sớm đã cảnh giác, phù lục giữa các đầu ngón tay bùng cháy, ba lá linh phù lần lượt phát huy tác dụng từ các hướng khác nhau, ngọn lửa đột ngột bùng lên từ mặt đất, đối chọi với hai đạo kiếm ảnh đang lao tới, một nửa trực tiếp bùng lên từ vị trí dưới chân Tạ Bạch Y.

Khoảnh khắc nhận ra dưới chân có gì đó không ổn, sắc mặt Tạ Bạch Y thay đổi, một chân hơi dùng lực đạp mạnh xuống đất, nhanh chóng rời khỏi chỗ cũ ngay khi linh hỏa phun ra.

Hắn quay đầu nhìn lại, một luồng nhiệt khí ngút trời xuất hiện ngay tại vị trí hắn vừa đứng, ước chừng nếu hắn không phản ứng đủ nhanh thì giờ này cơ bản đã chín bảy phần rồi.

Khuôn mặt vốn luôn đạm mạc của Tạ Bạch Y trực tiếp đen như đít nồi.

Có thể tưởng tượng được, nếu không phải hắn chạy đủ nhanh thì giờ người biến thành cột than đen chính là hắn rồi.

Cố Hạ vừa chạy vừa quay đầu lại, thấy cảnh này không nhịn được mà cười hớn hở.

"Hê! Tam sư huynh, lá phù này của huynh đỉnh thật đấy."

Diệp Tùy An hất cằm, mặt đầy kiêu ngạo: "Tất nhiên rồi."

Trận pháp dưới chân bị Lê Thính Vân điều khiển điêu luyện, Cố Hạ né trái tránh phải, thần thức tập trung cao độ, không dám lơ là nửa điểm.

Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là ba người bọn họ hôm nay coi như xong đời.

Hiện trường rơi vào thế giằng co trong chốc lát, xung quanh vô cùng hỗn loạn.

Lê Thính Vân cau mày, đầy vẻ không hiểu mà quan sát ba người Cố Hạ.

Giằng co lâu như vậy, linh lực tiêu hao nhanh chóng không chỉ có ba người đang né trái tránh phải kia, mà còn có chính hắn nữa. Chỉ riêng việc bày trận đã tốn không ít tâm sức rồi.

Nhưng điều khiến hắn không thể hiểu nổi là, tại sao đám người này lại không dẫm trúng bất kỳ một cái trận pháp nào.

Cho dù Diệp Tùy An là phù tu thần thức có mạnh hơn một chút, nhưng dù sao nghề nghiệp có chuyên môn, hắn không thể nào làm được việc phát hiện ra vị trí từng cái trận pháp của mình.

Một chuyện không hợp lẽ thường như vậy, lại đang thực sự xảy ra.

Rốt cuộc là cái thế giới này biến thái rồi, hay là thân truyền của Thái Nhất Tông bị biến dị?

Đám đông trên khán đài cũng sững sờ.

"Không phải chứ, có ai nói cho tôi biết, trận pháp bây giờ dễ né đến thế sao?"

"Bọn họ rốt cuộc làm thế nào vậy? Không lẽ là được đặc huấn qua rồi?"

Lê Thính Vân là trận pháp sư thiên tài nhất khóa này, thủ pháp bày trận của hắn biến hóa khôn lường khó mà nắm bắt, nếu là trong trường hợp có phòng bị, ước chừng Tạ Bạch Y và Thẩm Vị Tuân cũng không làm gì được hắn.

Chỉ là tất cả mọi người đều không biết rằng, Cố Hạ không chỉ tu luyện kiếm đạo, thần thức của nàng vốn dĩ đã vượt xa người thường, lại cộng thêm việc bình thường nàng chuyên môn dành ra một ít thời gian nghiên cứu trận pháp.

Vì vậy việc có thể định vị được vị trí trận pháp ngay lập tức cũng không phải là khó.

Chỉ là bọn họ chỉ có ba người, cộng thêm bản thân Cố Hạ linh lực tiêu hao quá nhanh, bị một đám người vây công lâu dần sớm muộn gì cũng xong phim.

Cố Hạ hơi nghiêng đầu, thân hình né sang một bên tránh khỏi phong nhận đang lao tới, một đấm đập thẳng vào Úc Hanh.

"Rầm——"

Kiếm khí sương lạnh quét ngang ra, không khí xung quanh lập tức giảm xuống mấy độ.

Tạ Bạch Y thấy vậy liền không chút do dự rút kiếm tấn công thẳng vào mặt Cố Hạ, sau đó bị Hứa Tinh Mộ đã sớm đề phòng vung kiếm gạt ra, thiếu niên chắn chắc chắn trước mặt Cố Hạ, giọng nói thanh thoát: "Ta nói này, muốn đánh thì tìm ta, đánh lén tiểu sư muội ta thì có gì là bản lĩnh?"

Giữa hai người dù sao cũng có khoảng cách về cảnh giới, Hứa Tinh Mộ vừa rồi gồng mình chặn đứng một kiếm kia của Tạ Bạch Y, lúc này hổ khẩu bàn tay cầm kiếm vẫn còn hơi tê dại.

Nhưng hắn không hề hoảng loạn, trong mắt lóe lên ý chí chiến đấu rực lửa, kiếm tu vốn dĩ là một lũ cuồng chiến đấu, tất nhiên trừ Đại sư huynh nhà hắn ra, Cố Hạ mới nhập tông không lâu tu vi chênh lệch với hắn khá lớn, Hứa Tinh Mộ đã lâu lắm rồi không được đánh một trận ra trò với ai.

Tạ Bạch Y hơi nheo mắt, giơ tay tung ra một đạo kiếm khí, mang theo thế sấm sét vạn quân lao thẳng tới mặt Hứa Tinh Mộ.

Hứa Tinh Mộ vốn luôn tùy tiện lúc này thần sắc hơi ngưng lại, gần như ngay khoảnh khắc kiếm khí của hắn vung ra liền bay vọt lên không trung, cơ thể lộn một vòng giữa không trung để điều chỉnh vị trí, linh kiếm bên hông lập tức ra vỏ.

Hai người chớp mắt đã lao vào quần nhau.

Đầu ngón tay Lê Thính Vân bấm quyết, lông mày trầm xuống, bỗng nhiên mấy đạo thiên lôi phù dội thẳng xuống vị trí hắn đang đứng.

Sự chú ý của hắn đều dồn vào Úc Hanh và Cố Hạ, thế mà lại quên mất Diệp Tùy An, cái tên phù tu có vẻ như yếu nhất này.

Mấy đạo thiên lôi phù nổ lách tách, đồng tử Lê Thính Vân đột ngột co rụt lại, bản lĩnh chế phù của Diệp Tùy An hắn tự nhiên sẽ không coi thường, cái này mà bị đập trúng thì ước chừng không chết cũng phải nằm giường ba năm ngày.

Hắn nhanh chóng thu tay định bày trận phòng ngự, chỉ là trong thời gian ngắn như vậy rất khó thành hình.

"Aaa đừng hòng làm hại đại sư huynh ta——"

Trong chớp mắt, Dịch Lăng nãy giờ vẫn luôn chạy đông chạy tây làm chân chạy vặt ở bên dưới đạp lên phi hành phù bay qua đỉnh đầu Lê Thính Vân, sau đó đầu ngón tay khẽ động ném ra hai lá phù lục phòng ngự.

Vốn dĩ hắn ở giữa đám kiếm tu đang đánh hăng máu này hoàn toàn không xen tay vào được, suốt cả quá trình chỉ lo làm hỗ trợ thôi, kết quả vừa quay đầu lại phát hiện Đại sư huynh nhà mình suýt chút nữa thì bị tiễn đi luôn.

Dọa cho Dịch Lăng suýt chút nữa đăng xuất tại chỗ, luống cuống tay chân đạp phi hành phù lướt qua luôn.

Mặc dù hắn và những người của Thái Nhất Tông quan hệ rất tốt, nhưng đây là Đại sư huynh của hắn mà, trong thời gian bí cảnh cái nào nặng cái nào nhẹ hắn vẫn phân biệt rõ được.

"Oành——"

Một tiếng nổ vang dội truyền đến, xung lực do các lá phù lục triệt tiêu lẫn nhau tạo ra thực sự có uy lực cực lớn, để tránh kết quả mình bị hất văng ra ngoài, Lê Thính Vân dứt khoát nằm rạp xuống đất tại chỗ.

Mặt mũi gì đó hoàn toàn không quan trọng, lúc này giữ mạng mới là trên hết.

Mặt đất phía sau hắn bị nổ ra một cái hố lớn, đất đá bị xung lực hất văng lên rơi xuống lụp bộp như mưa, không khí xung quanh mịt mù bụi bặm.

"Khụ khụ khụ——"

May mắn là vào phút cuối trận pháp phòng ngự của Lê Thính Vân cuối cùng cũng chống đỡ được, lúc này mới tránh được cảnh mình bị đè chết, hắn nắm tay che miệng ho khan dữ dội, mái tóc đầy cỏ rác.

"Diệp, Tùy, An!!"

Lê Thính Vân gằn từng chữ một từ trong miệng thốt ra, răng hàm sắp nghiến nát luôn rồi: "Ngươi muốn chết à?!"

Mẹ nó chứ.

Nếu không phải tiểu sư đệ nhanh tay lẹ mắt, hắn ước chừng có thể bị nổ bay ra ngoài luôn rồi.

Sau một hồi nháo nhào như vậy, sắc mặt tái nhợt của Lê Thính Vân cũng ho ra một tia ửng hồng, ánh mắt nhìn về phía Diệp Tùy An đúng là có thể ăn tươi nuốt sống người ta.

"..."

Diệp Tùy An âm thầm rụt cổ lại, dứt khoát chạy về phía đồng môn nhà mình.

Cười chết, giờ không chạy đợi Lê Thính Vân phản ứng lại rồi nhốt hắn vào trận pháp ba ngày ba đêm sao?

Hắn đâu có ngu.

Lúc này Cố Hạ đang đánh đến khó phân thắng bại với Úc Hanh, mặc dù hắn là Kim Đan trung kỳ, nhưng đầu óc dù sao cũng không linh hoạt bằng Cố Hạ cộng thêm việc nàng như con trạch trơn tuồn tuột, mấy lần trôi qua chẳng ai làm gì được ai.

Dù sao đi nữa, trong bí cảnh cãi nhau thì cãi nhau quậy thì quậy, chứ đừng có đem mạng nhỏ ra đùa, mọi người ít nhiều vẫn có chút thu liễm.

"Aaa Cố Hạ ngươi có giỏi thì đừng chạy, đánh chính diện với ta đi!"

Cố Hạ một chiêu xoạc chân né tránh nắm đấm đầy oán niệm của hắn, đá ngược một cái trực tiếp vào cổ tay hắn, cú đá này nàng dùng mười phần sức lực, đá cho Úc Hanh lảo đảo lùi lại mấy bước.

"Suýt."

Cố Hạ tốc độ cực nhanh, sau khi đánh trúng một đòn nàng không hề ham chiến mà rút lui ngay lập tức, mà Úc Hanh vốn dĩ đã bị nàng dắt mũi đến mức hơi bực bội, căn bản không lường trước được nàng ra chân lại quyết đoán như vậy.

Cổ tay truyền đến từng đợt đau đớn, đau đến mức mặt mũi hắn méo xệch đi một chút, Úc Hanh theo phản xạ đâm ngược lại một kiếm.

"Đáng ghét quá đi mà aa——"

Kiếm ảnh trắng muốt lóe lên, Úc Hanh dù sao cũng có chút bản lĩnh thật sự, hắn mặc kệ tất cả mà phát điên lên tốc độ cực nhanh, kiếm chiêu thiên biến vạn hóa ép Cố Hạ liên tục lùi lại.

Dưới lối đánh kín kẽ như thế này, nàng rất khó ngự kiếm né tránh, thậm chí ngay cả một lá công kích phù cũng không rảnh tay mà lấy ra được, vì vậy chỉ trong vòng hai phút ngắn ngủi trên cánh tay Cố Hạ đã dính máu.

"Đoàng đoàng đoàng——"

Thấy tiểu sư muội nhà mình bị ép đánh, Diệp Tùy An dứt khoát bỏ mặc Dịch Lăng đang đối đầu, phù lục giữa các đầu ngón tay tung bay, nổ phù và phòng ngự phù song kiếm hợp bích tạm thời chặn đứng Úc Hanh được vài giây.

Hắn hô to: "Nhân lúc này, tiểu sư muội mau tránh ra."

Giây tiếp theo.

Cố Hạ nhanh chóng nhận ra ý đồ của hắn, vội vàng nắm lấy vài giây ngắn ngủi này đạp một chân vào thân cây phía sau, mượn lực phản chấn trực tiếp lao vút ra ngoài, tránh khỏi phạm vi tấn công của Úc Hanh.

Một loạt phối hợp này có thể nói là mượt mà như nước chảy mây trôi.

Trong chốc lát tất cả mọi người đều có cái bận rộn hỗn loạn của riêng mình.

Tần tông chủ cảm thán một tiếng: "Đừng nói nữa, mấy đứa nhỏ này cũng thông minh thật đấy."

"Tu vi không đủ, kỹ xảo bù vào." Vân tông chủ nhận xét: "Mặc dù Cố Hạ này tu vi kém bọn họ một bậc, nhưng Úc Hanh cao hơn nàng hai cái tiểu cảnh giới cũng không chiếm được bao nhiêu ưu thế."

"Đứa nhỏ này đầu óc khá nhạy bén, biết rõ mình đánh không lại thì không đánh chính diện, đi đường vòng vài cái là khiến đối thủ chịu thiệt ngay."

Phương Tẫn Hành thì không tham gia vào cuộc đối thoại của bọn họ, hắn lo lắng nói: "Cái này biết tính sao đây? Mấy đệ tử trước đó thì không nói, giờ là thân truyền của hai tông liên thủ, tiểu Hạ đứa nhỏ đó thiệt thòi quá."

Chung Ngật trưởng lão nhíu mày suy nghĩ: "Giờ chỉ có một cách, đó là tìm cách nhanh chóng thoát thân để hội quân với Thẩm Vị Tuân bọn họ."

Trong bí cảnh biến hóa khôn lường, một mình Hứa Tinh Mộ e là không bảo vệ nổi Cố Hạ và Diệp Tùy An.

Rất rõ ràng, suy nghĩ của Cố Hạ lúc này cũng nhất trí với hắn.

Sau khi đánh vài chiêu nàng đã thử ra được rồi, mấy cái thân truyền này rất khó nhằn, cho dù nàng tự tin sẽ không bị bắt, nhưng cứ tiêu hao mãi thế này phía bên mình vẫn có chút thiệt thòi.

Thấy Hứa Tinh Mộ cũng không phải là đối thủ của Tạ Bạch Y, Cố Hạ nhíu mày quan sát tình hình xung quanh, nàng dự định tìm một viện binh để phá vỡ cục diện giằng co hiện tại.

Tốt nhất là thanh thế đủ lớn, hiện trường đủ hỗn loạn, như vậy mới có thể thuận lợi thoát thân.

"Này này này, ngươi không phải là quên mất bản đại gia rồi chứ?"

Đúng lúc này, Dưỡng Lạc Đa vừa ngủ dậy thấy cảnh tượng hỗn loạn này, miệng rồng giật giật, dùng chóp đuôi vỗ vỗ vào mu bàn tay Cố Hạ.

Cố Hạ: "Sao ngươi lại tỉnh rồi?"

Dưỡng Lạc Đa bĩu môi, quấn trên cổ tay nàng: "Ta mà không tỉnh, còn không biết ngươi lại gây ra một đống kẻ thù nữa rồi đấy."

Người khác vào bí cảnh đều cẩn thận từng li từng tí mà trốn, sợ không cẩn thận chọc phải tu sĩ tu vi cao hơn mình một bậc lớn.

Cố Hạ thì hay rồi, mới có bao lâu đâu mà đã khiến thân truyền của hai tông liên thủ rồi.

Làm nó cũng thấy hơi nghi ngờ nhân sinh rồng luôn.

"Tạm dừng tán dóc." Cố Hạ ra dấu một cái, nhếch môi cười một tiếng: "Ta có một chủ ý có thể thoát thân, nhưng có lẽ cần ngươi giúp một chút việc nhỏ."

Dưỡng Lạc Đa: "? Ngươi lại đang nghẹn cái xấu gì định hố ta đấy?"

BÌNH LUẬN