Chương 248: Tam sư huynh đuôi thu lại đi

Diệp Tùy An khẽ chậc lưỡi một cái, nghiêng nghiêng đầu: "Ngươi xem, ta đã bảo bọn họ thuộc loại kẹo kéo dính như cao dán chó rồi mà? May mà ta sớm có chuẩn bị."

Cố Hạ lập tức hiểu ý hắn, chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy giảo quyệt: "Tam sư huynh, mời bắt đầu màn trình diễn của huynh."

Thấy ba người cứ đứng thản nhiên ở đó không nhúc nhích, Tần Thời càng thêm nóng lòng cầm kiếm xông lên.

Kết quả không ngờ giây tiếp theo, Cố Hạ đưa tay búng tay một cái, ngữ khí nhẹ nhàng: "Các vị đạo hữu, các ngươi đã từng xem pháo hoa chưa?"

Tần Thời: "???"

Mọi người: "???"

"Không sao." Thấy mọi người ngơ ngác, Diệp Tùy An cười rất vui vẻ: "Các ngươi sắp được thấy rồi đây."

Tần Thời nhận ra câu nói này có gì đó sai sai, vội vàng muốn lùi lại: "Chờ đã——"

Đã không kịp nữa rồi.

Dưới chân bọn họ lập tức bị lớp băng đột ngột xuất hiện đông cứng tại chỗ, cổ tay Cố Hạ xoay chuyển, linh kiếm ra vỏ, mấy đạo kiếm khí xanh băng lao vút đi, ngay sau đó là hàng chục thanh băng kiếm lập tức thành hình, với tốc độ cực nhanh từ trên trời giáng xuống.

Tần Thời không ngờ nàng sẽ đột ngột ra tay, phòng này phòng nọ hắn chỉ lo nhìn chằm chằm Hứa Tinh Mộ, hoàn toàn không để Cố Hạ vào mắt.

Hứa Tinh Mộ sờ sờ mũi, vô tội nói: "Đã bảo ngươi đừng nhìn ta rồi mà, ta có làm gì đâu."

Tần Thời tức đến muốn hộc máu, sau đó vội vàng vung kiếm định chống đỡ, tu vi hắn cao một chút thì còn đỡ, đám đồng môn tu vi thấp bên cạnh thì không may mắn như vậy, mấy người trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

"Rầm——"

"Cố Hạ!!"

"Ê ê ê, có mặt có mặt." Cố Hạ ngoáy ngoáy lỗ tai, lười biếng nói: "Ta chưa có điếc đâu không cần phải hét to như vậy."

Tần Thời hận thù nói: "Ngươi không biết xấu hổ, ngươi chơi đánh lén, ngươi vô liêm sỉ!!"

Cố Hạ gật đầu bừa bãi: "À đúng đúng đúng, tùy ngươi muốn nói gì thì nói."

Tần Thời: "..."

Một đấm đánh vào bông gòn thật sự cảm thấy rất bất lực.

Aaa tức quá đi mất——

Tiếp theo đó, giọng nói của Diệp Tùy An u ám vang lên: "Các ngươi tưởng rằng, thế này là kết thúc rồi sao?"

Cái gì?!

Sống lưng Tần Thời lạnh toát, cơ thể cứng đờ trong chốc lát.

Sau một tiếng nổ giòn giã, tiếp theo đó là hàng loạt nổ phù, công kích phù ném tới tấp như nước chảy, cái này mà đập thật sự lên người thì chắc mười ngày nửa tháng cũng không bò dậy nổi.

Tần Thời nghiến răng, chỉ có thể gồng mình vung kiếm lên đỡ.

Đến lúc này rồi mà hắn vẫn không quên che chở Khúc Ý Miên đang kinh hãi ở phía sau.

Hắn chỉ lo chật vật đỡ lấy những lá phù lục kia, tự nhiên là bỏ lỡ cảnh nàng ta lặng lẽ cất pháp khí phòng ngự trong tay áo vào lại.

Dù sao cũng có bia đỡ đạn miễn phí, nàng ta mắc gì phải dùng pháp khí phòng ngự sư phụ cho chứ.

Trong bí cảnh nguy hiểm như vậy, đợi khi Tần Thời hết giá trị lợi dụng nàng ta sẽ đi tìm mục tiêu mới.

"Đoàng đoàng đoàng——"

"Oành——"

Lửa cháy ngút trời, không khí đầy bụi đất mịt mù, ngay cả các tu sĩ ngoài sân đang theo dõi sát sao màn hình cũng nhìn đến ngây người.

"Không phải chứ, Thái Nhất Tông bọn họ giàu nứt đố đổ vách vậy sao? Đan dược thì nốc cả bình, ngay cả ném phù lục cũng không thấy chớp mắt lấy một cái?"

"Ngốc à? Người ta là thân truyền biết luyện đan biết chế phù, mấy cái này chẳng phải là chuyện nhỏ sao?"

"Aaa là ai đang ghen tị thì ta không nói đâu, ta cũng muốn có hai vị sư huynh như vậy."

Phương Tẫn Hành ôm ngực, hít một hơi thật sâu.

Lũ phá gia chi tử này!!

"Khụ khụ khụ——"

Đợi đến khi bụi đất mịt mù cuối cùng cũng tan đi, Tần Thời ngã trên mặt đất thở hồng hộc, ngữ khí mang theo sự phẫn nộ muốn bóp chết người: "Diệp Tùy An, Cố Hạ các ngươi——"

Lời còn chưa dứt hắn đã nghẹn họng, ngước mắt nhìn về hướng mấy người kia đứng, lúc này mới phát hiện sớm đã không còn bóng dáng của bọn Cố Hạ đâu nữa.

"???"

Tần Thời ngơ ngác: "Người đâu rồi?"

Một vị sư đệ nằm trên mặt đất uể oải lên tiếng: "Đừng nhìn nữa, người ta chạy mất dép từ đời nào rồi."

Ừm... hắn tận mắt nhìn thấy mà.

Ba người kia đánh xong là chạy, tốc độ đó còn nhanh hơn cả thỏ.

"Aaa——" Tần Thời sụp đổ tâm lý, cuồng loạn hét lên: "Cái đồ Cố Hạ đáng chết, còn có Diệp Tùy An nữa!! Cứ đợi đấy cho ta, mối thù này không báo ta thề không làm người!!"

"Phụt——"

Có lẽ do cảm xúc lên xuống quá mạnh không kìm nén được, Tần Thời nghẹn một hơi, thế mà lại trực tiếp tức đến ngất xỉu.

Hắn nằm mơ cũng không ngờ việc không để Diệp Tùy An vào mắt lại khiến hắn chịu thiệt thòi lớn như vậy.

Khoảnh khắc hắn ngất xỉu, Khúc Ý Miên đứng bên cạnh tự nhiên nhận ra, nàng ta bất động thanh sắc lùi lại một bước, chán ghét nhìn thoáng qua Tần Thời đang nhắm nghiền mắt.

Thật vô dụng.

Nàng ta mặc kệ những người khác đang hoảng loạn vây quanh.

"Tần sư huynh, huynh sao rồi?"

"Tần sư huynh huynh tỉnh lại đi, lúc này không được ngất đâu nha."

...

Phía bên kia.

Ba kẻ "tội đồ" đánh xong là chạy đang nhơn nhơn đi dạo trong bí cảnh, chọc mèo ghẹo chó.

Đùa à, không chạy chẳng lẽ đứng lại đợi dây dưa với nữ chính sao?

Biết đâu lúc nào đó nàng ta lại triệu hồi đại quân liếm cẩu tới, lúc đó rắc rối tìm đến tận cửa muốn chạy cũng không chạy nổi.

Thà rằng nhân cơ hội này đi thu thập linh hạch còn hơn.

Thế là với ý nghĩ đó, ba người gặp bất cứ thứ gì dưới Kim Đan đều bị Cố Hạ xách kiếm xông lên coi như túi kinh nghiệm mà cày.

Dưới Kim Đan hậu kỳ gặp phải ba người thao tác mãnh liệt như hổ cũng phải tắt điện.

Trong chốc lát, linh hạch trong túi ba người tăng lên vùn vụt.

Cố Hạ vỗ vỗ cái túi bên hông căng phồng, hớn hở: "Không biết Đại sư huynh và Tứ sư huynh thu hoạch thế nào rồi."

Hứa Tinh Mộ vung kiếm chém rụng một con yêu thú tự dẫn xác tới, nghe vậy tiếp lời: "Muội nên hỏi xem Đại sư huynh có tìm được Giang Triều Tự không, nếu không thì giờ này đệ ấy thảm rồi."

Tu sĩ đi lẻ kết cục chẳng tốt đẹp gì, huống chi Giang Triều Tự còn là một đan tu.

Cố Hạ thu kiếm vào bao, cảm nhận linh lực đang dao động trong cơ thể mình, vừa rồi suốt dọc đường chỉ mải thực chiến nâng cao kinh nghiệm, không ngờ tu vi đang bị kẹt lại đột nhiên sôi sục hẳn lên.

Diệp Tùy An kinh ngạc liếc nhìn nàng một cái, ngữ khí khó hiểu: "Không phải chứ, sao muội đánh nhau thôi mà cũng đột phá được vậy?"

Hai cái cực phẩm linh căn thì ngon lắm sao?

Cố Hạ nỗ lực bình phục hồi lâu mới áp chế xuống được, nàng thản nhiên nói: "Thế này chẳng phải rất tốt sao? Tam sư huynh huynh nghĩ mà xem, đến lúc đánh nhau với người khác chắc chắn bọn họ sẽ coi thường ta, sau đó đánh được một nửa ta biểu diễn màn phá cảnh tại chỗ cho bọn họ xem, tuyệt vời biết bao."

"Cứ hỏi xem bọn họ có thấy kinh hỉ không, có bất ngờ không, có kích thích không?"

Diệp Tùy An lặng đi một lúc, sờ sờ mũi: "Vẫn cứ là muội thôi."

Cái ý tưởng này đúng là thất đức đến tận nhà rồi.

Vừa có thể đánh lạc hướng kẻ địch, vừa có thể buff thêm cho bản thân, cuối cùng còn có thể bồi thêm cho kẻ địch một đòn tấn công tinh thần.

Cao, thật sự là quá cao tay.

Ba người đang nói cười, Cố Hạ và Diệp Tùy An bỗng nhiên thần sắc hơi ngưng lại, đồng thời phóng thần thức ra kiểm tra tình hình phía trước.

Hứa Tinh Mộ vẫn chưa cảm ứng được, hắn mờ mịt nói: "Hai người sao vậy?"

Sao bỗng dưng có cảm giác mình bị cô lập thế nhở~

Cố Hạ nói ngắn gọn: "Có người tới, nghe tiếng thì số lượng không ít đâu."

Hứa Tinh Mộ xắn tay áo lên: "Sợ cái gì? Một người đánh cũng là đánh, một đám người thì vẫn cứ là đánh thôi."

"Không thể nói như vậy được Nhị sư huynh." Cố Hạ ra hiệu cho hắn đừng nóng nảy: "Huynh nghĩ xem, đây mới là ngày đầu tiên thôi, nếu chúng ta thấy người là đánh, vậy linh hạch với mảnh vỡ chìa khóa tính sao?"

Hứa Tinh Mộ ngẩn ra, gật đầu: "Vậy giờ tính sao?"

"Suỵt~" Diệp Tùy An giơ một ngón tay lên, nhếch môi: "Chuyện nhỏ này cứ giao cho ta là được."

Hắn nói xong, phất tay một cái, ba lá phù lục xuất hiện giữa các đầu ngón tay, sau đó dán lên trán mỗi người một lá.

Hứa Tinh Mộ: "?"

Hắn tức đến xù lông: "Diệp Tùy An, ngươi dán chỗ nào không dán sao cứ phải dán lên trán ta!"

"Chịu thôi." Diệp Tùy An hờ hững liếc hắn một cái, nhún vai: "Tiện tay mà."

"..."

Cố Hạ nắn nắn lá phù trên đầu mình, nghiêng đầu hỏi: "Tam sư huynh, đây là Ẩn nặc phù à?"

"Phải, mà cũng không phải." Diệp Tùy An lắc đầu đầy vẻ cao thâm mạt trắc.

Cố Hạ: "?"

"Thế nào tiểu sư muội? Có phải muội đang rất tò mò không?" Mặt Diệp Tùy An viết đầy chữ "mau hỏi ta đi, mau hỏi ta đi".

Cố Hạ im lặng một lát, kéo dài giọng: "À. Bỗng nhiên cảm thấy cũng không muốn biết cho lắm."

Diệp Tùy An: "..."

Tiểu sư muội chẳng đáng yêu tí nào hết!!

Nhưng hắn nhanh chóng tự an ủi bản thân, sau đó nhìn quanh một vòng, lúc này mới lén lút thì thầm nhỏ tiếng: "Ta nói cho muội nghe nè, đây là Vô ảnh phù độc quyền của Diệp gia chúng ta, một loại phù lục cực kỳ khó vẽ, so với Ẩn nặc phù thông thường thì nó có thể trực tiếp xóa sạch dấu vết của chúng ta, hơn nữa chỉ cần dưới Nguyên Anh thì đều không thể phát hiện ra được."

Mà trùng hợp thay, lần này trong bí cảnh làm gì có tu sĩ Nguyên Anh kỳ nào.

Cho nên cái này gần như tương đương với một cái bug rồi.

Cố Hạ như suy tư gì đó gật gật đầu: "Huynh vẽ à?"

"Tất nhiên!!" Diệp Tùy An mặt đầy kiêu ngạo: "Nhưng cái này khó học quá, ta vẽ mấy ngày cũng không thành công, nhưng may mà lúc mấu chốt ta nhớ ra trước khi đi có nẫng tay trên cái túi giới tử của cha ta, bên trong vừa hay có một lá."

"Thế là ta cứ nhìn theo mà học, không ngờ lại thành công thật."

Hắn ưỡn ngực ngẩng cao đầu: "Ta nghĩ cha ta mà biết ta lại học được thêm một cách vẽ phù lục của Diệp gia chắc chắn sẽ cảm động đến rơi nước mắt cho xem."

Cố Hạ: "..."

À thì.

Đột nhiên thấy hơi đồng cảm với Diệp lão cha bị con trai ruột nẫng mất túi giới tử.

Không biết ông ấy có đang xem lưu ảnh thạch không nữa.

Nàng chân thành nói: "Tam sư huynh, đuôi thu lại đi." Sắp vểnh lên tận trời rồi kìa.

"Khụ khụ——" Cố Hạ hắng giọng, nói khéo: "Tam sư huynh, ta khuyên huynh trong thời gian ngắn đừng nên về nhà."

Diệp Tùy An mặt đầy mờ mịt: "?" Tại sao?

Cố Hạ mặt đầy chân thành: "Cha huynh có cảm động hay không thì ta không biết, nhưng ta chắc chắn là huynh mà về thì tuyệt đối không dám động luôn."

"..."

Thế là cứ như vậy, ba sư huynh muội mang theo cái hack cực đại, thoải mái tìm một góc thích hợp ngồi xổm cắn hạt dưa.

Màn thao tác này của ba người trực tiếp khiến khán giả ngoài sân lú luôn.

"Không phải chứ, đệch, đám thân truyền này rốt cuộc là ai dạy ra vậy? Tâm lý tốt vãi."

"Các đạo hữu, chỉ có mình tôi chú ý đến việc Diệp Tùy An nẫng tay trên túi giới tử của cha mình thôi sao?!"

"Hahahahaha đúng là hiếu chết cha nó rồi, con trai ngoan của Diệp gia chủ, cứ hỏi xem ông ấy có cảm động không!!"

Ngay cả Tần tông chủ cũng không nhịn được cảm thán một tiếng: "Thân truyền của Thái Nhất Tông các ngươi chơi hệ lạ quá nhỉ."

Túi giới tử của cha ruột mà cũng dám trộm, đúng là con trai ngoan của cha nó mà.

Phương Tẫn Hành che mặt, chỉ đành cười gượng hai tiếng.

...

Bên trong, Cố Hạ còn chưa kịp cắn mấy hạt dưa thì một đám người đã hùng dũng kéo đến.

Đám người đi đầu mặc đồng phục tông môn xanh lè xanh lét, làm mắt Cố Hạ sáng rực lên không ít.

Ừm... màu xanh lá đúng là chế độ bảo vệ mắt mà.

"Lý đạo hữu, chẳng phải lúc nãy ngươi nói ở đây có người sao? Nhưng giờ sao chẳng thấy bóng dáng ai hết?"

Thanh niên được gọi là Lý đạo hữu sắc mặt thay đổi, ngữ khí bất mãn: "Sao, ngươi đang nghi ngờ ta à?"

Người kia còn muốn nói gì đó, bị người bên cạnh kéo kéo tay áo, cuối cùng mới không cam lòng mà im miệng.

Lý Mộc quét mắt nhìn quanh, sau khi phát hiện thật sự không có ai thì nhíu mày, lẩm bẩm: "Không lẽ nào."

Pháp khí chỉ dẫn của hắn rõ ràng cảm nhận được bên này có động tĩnh, trong thời gian ngắn như vậy sao bọn họ có thể biến mất không dấu vết được?

Một đám người như ruồi không đầu đi khắp nơi lục lọi, nhìn mà người ngoài sân sốt ruột đến nhảy dựng lên, hận không thể tự mình xông vào túm tai bọn họ mà bảo rằng:

Đồ ngốc! Các ngươi tất nhiên là tìm không thấy rồi, đó là vì người ta căn bản chưa có rời đi, đang ngồi xổm ngay cạnh các ngươi cắn hạt dưa kìa!

Nhưng phải nói thật, ba vị thân truyền này gan cũng to thật.

Nhìn sơ qua đám người mới tới cũng phải tầm mười mấy người, lại toàn là Kim Đan kỳ. Cũng không biết làm sao mà tụ tập lại được với nhau, bọn Cố Hạ không lo tránh đi thì thôi, lại còn có tâm trí ngồi xem náo nhiệt cắn hạt dưa?

Cái tim này phải to đến cỡ nào chứ.

Đám người này do đệ tử tham gia của mấy tông môn hợp lại, vì Lý Mộc có trong tay một kiện pháp khí có thể chỉ dẫn bọn họ tìm yêu thú và tung tích tu sĩ khác tốt hơn, nên đám người này mới miễn cưỡng đạt thành hợp tác.

Hiện giờ thấy vồ hụt, không ít người tự nhiên nảy sinh oán trách.

Lý Mộc hừ lạnh một tiếng: "Chắc là bọn họ nghe thấy động tĩnh nên sợ quá chạy mất rồi, thế thì đã sao? Nếu không có ta các ngươi tưởng mình có được nhiều linh hạch thế này chắc?"

"Thế mà còn dám nghi ngờ ta, đúng là ăn cháo đá bát."

Lời này hắn nói rất không khách khí, mấy người trong đám đông thoáng hiện vẻ khó coi, nhưng ngại hiện giờ không tiện đắc tội chết hắn nên chỉ đành nhẫn nhịn.

"Ê?"

Cố Hạ tò mò chớp chớp mắt, một tay chống cằm, đầy hứng thú nói: "Pháp khí kiểu gì mà còn dùng được như vậy nữa hả?"

"Ồ." Diệp Tùy An hai tay ôm mặt, uể oải giải thích: "Cái này ta biết. Hình như gọi là Thủy Vân Kính gì đó, một món thượng phẩm pháp khí, ngoài việc định vị ra thì không có tác dụng gì lớn lắm."

"Đại khái là có thể dùng để xác định tung tích vật sống trong vòng bán kính năm trăm mét, nhưng tiểu sư muội muội yên tâm đi, nó không dò ra được chúng ta đâu."

Hứa Tinh Mộ cười nhạo không thương tiếc: "A hahahahaha thế mà chỉ có năm trăm mét? Ta ngự kiếm ba giây thôi cũng vượt quá cái phạm vi đó rồi."

"Cho nên đám người này mới phải tụ tập lại để sưởi ấm cho nhau đó." Diệp Tùy An nhún vai, cảm thán: "Phải nói là, đám người này cũng có chút thông minh trên người đấy, nhưng không nhiều."

Dựa vào pháp khí tuy có thể đánh cho đối phương một vố bất ngờ, nhưng bọn họ đã bỏ qua một điểm, một khi đội ngũ đối phương có đan tu hay phù tu nào đó thần thức mạnh một chút, thì nói không chừng còn bị người ta lần theo dấu vết mà đánh ngược lại.

Cố Hạ xoa xoa cằm, bỗng nhiên lộ ra một nụ cười: "Ừm. Nghe cũng thú vị đấy."

Diệp Tùy An bị nụ cười này của nàng làm cho rùng mình một cái: "Tiểu sư muội, muội không phải là nhìn trúng nó rồi chứ?"

Cái đó thì không đến mức.

Cố Hạ chỉ là đột nhiên liên tưởng cái thứ này hơi giống la bàn hay thiết bị định vị thời hiện đại, nàng đang cân nhắc xem có nên tìm khí tu nào đó đặt làm một cái không.

Đúng lúc này đám người đằng xa đột nhiên có tiếng ồn ào, mấy người ngước mắt nhìn lên, chỉ nghe thấy bọn họ dường như đang định lập lại kế hoạch tiếp theo.

Lại có chuyện tốt thế này sao?

Đề xuất Hiện Đại: Dã Thảo Vị Hoàn Thành
BÌNH LUẬN