Chương 246: Phúc khí này cho huynh huynh có lấy không?

Nàng tiêu sái búng tay một cái, cả người nhảy vọt lên không trung, mượn lực lộn một vòng nhảy ra ngoài, vững vàng đáp xuống bên cạnh Hứa Tinh Mộ.

Mà hai con Hồng Cương Điểu đang lao đi được nửa đường thì "ầm" một tiếng ngã nhào xuống đất, toàn thân không ngừng co giật, miệng phát ra những tiếng kêu kinh hãi.

"Cạp, cạp cạp——"

Trên mặt đất vốn bị linh hỏa nung chảy thành nước nổ lách tách, lông vũ trên người hai con yêu thú trong tích tắc cháy đen một mảng, thậm chí còn xoăn tít lại.

"Vãi chưởng? Chuyện gì thế?!"

"Có vị đạo hữu nào có thể nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Sao hai con yêu thú đó tự nhiên lại ngã lăn ra thế?"

Trong đám người tự nhiên có tán tu hiểu biết, lúc này lên tiếng giải thích: "Không biết mọi người còn nhớ một chuyện không?"

"Cố Hạ nàng còn có một hệ linh căn nữa, nếu tôi nhớ không lầm, chính là thuộc tính Lôi linh căn."

Mọi người đồng loạt kinh ngạc.

"Mẹ nó, tôi hình như hiểu rồi."

"Tôi cũng hiểu rồi, hóa ra không phải Cố Hạ có bệnh, là chúng ta mắt kém, cái màn làm màu này thật sự để nàng làm được rồi."

"Đừng nói nữa, ông đừng nói nữa, tôi vừa mới nghĩ thông suốt, băng gặp hỏa thì hóa thành nước, Lôi linh căn lại lặng lẽ phát động, đừng nói hai con yêu thú này, ngay cả Cố Lạn Ý và Tạ Bạch Y tới cũng phải đo ván."

Cố Lạn Ý/Tạ Bạch Y hoàn toàn không hay biết gì: "..."

Không phải chứ, bọn họ đắc tội ai đâu.

Mọi người muốn khen thì cứ khen, sao cứ phải lôi kéo dìm hàng bọn họ vào làm gì?

Thấy hai con yêu thú trong nháy mắt bị giải quyết, Phương Tẫn Hành không thể tin nổi trợn to mắt.

Thế là xong rồi? Hắn chắc không phải đang nằm mơ chứ?

Nghĩ đến đây hắn đưa tay véo mạnh mình một cái, ừm... không đau.

"Quả nhiên là đang nằm mơ."

Bên cạnh bỗng nhiên có một giọng nói u ám vang lên: "Tất nhiên là ông không đau rồi."

Chung Ngật trưởng lão suýt chút nữa thì bùng nổ, suýt nữa muốn đại nghịch bất đạo, nghiến răng nghiến lợi nói: "Có giỏi thì ông véo mình đi, mẹ nó ông véo đùi tôi làm cái gì?"

"..." Hả?

Phương Tẫn Hành cúi đầu nhìn, ồ hô.

Tay hắn đang véo chặt cứng trên đùi của Chung Ngật trưởng lão.

À thì ra là thế.

Hắn chột dạ thu tay về, cười xòa: "Cái đó... tiếp tục xem thi đấu, xem thi đấu đi nào."

Chung Ngật trưởng lão: "..."

Mẹ kiếp ông có giỏi thì nhìn tôi mà nói lại lần nữa xem!!

Trong bí cảnh.

Sau khi xác nhận hoàn toàn không còn động tĩnh gì, Cố Hạ bẻ mấy cành cây thô đưa cho hai vị sư huynh.

Nàng ra hiệu: "Cầm lấy."

Hứa Tinh Mộ: "???"

Diệp Tùy An: "???"

"Làm gì? Sợ tụi nó đang giả chết nên định thử một chút đúng không? Sư muội muội thật thông minh."

Hứa Tinh Mộ và Diệp Tùy An lộ ra vẻ mặt "ta ngộ ra rồi", một trái một phải bắt đầu nóng lòng muốn thử.

Cố Hạ: "..."

Nàng mặt không cảm xúc: "Không phải, muội sợ lát nữa hai huynh cũng nằm bẹp ở đó đấy."

Hứa Tinh Mộ: "QAQ"

Diệp Tùy An: "..."

Ba người hợp lực kéo hai con yêu thú đã tắt thở ra ngoài.

Diệp Tùy An ưỡn ngực ngẩng cao đầu, dùng cành cây chọc chọc yêu thú: "Gáy đi, hai đứa bây vừa nãy không phải gáy to lắm sao?"

Cố Hạ liếc hắn một cái, giọng điệu bình thản: "Tam sư huynh, tụi nó không nghe thấy lời huynh đâu."

"Huynh biết mà." Diệp Tùy An dùng giọng điệu đương nhiên: "Đây chẳng phải là phải đi hết quy trình sao? Huynh đây là người rất nghiêm túc đấy nhé."

Cố Hạ: "..." Huynh đúng là biết cách nghiêm túc thật.

Sau khi thu hoạch thành công hai viên linh hạch, ba người chống cằm suy ngẫm về cuộc đời.

"Giờ chúng ta nên làm gì?"

Diệp Tùy An: "Thu thập linh hạch, tìm mảnh vỡ chìa khóa." Hắn dùng ánh mắt "ngươi là đồ thiểu năng à" nhìn Hứa Tinh Mộ một cách khinh bỉ.

Hứa Tinh Mộ lập tức định rút kiếm, bị Cố Hạ ngồi bên cạnh bất động thanh sắc ấn trở về.

"Đừng quên." Nàng nhắc nhở: "Chúng ta còn phải tìm đại sư huynh và tứ sư huynh nữa. Nếu không vạn nhất đụng phải người của tông môn khác, chỉ dựa vào ba chúng ta lại phải bắt đầu một vòng tháo chạy mới đấy."

Hứa Tinh Mộ bừng tỉnh đại ngộ: "Ờ đúng ha, chúng ta còn thiếu hai người nữa."

Đều tại vừa nãy trải qua kích thích quá, hắn quên béng mất chuyện này.

Diệp Tùy An hai tay gối sau đầu, bĩu môi: "Sao huynh cứ thấy đệ có vẻ còn đang hưng phấn thế nhỉ? Chậc chậc, cái tình đồng môn nát bét này."

Hứa Tinh Mộ lại từ từ rút kiếm: "Câu này thu hồi lại đi, ta không thích nghe."

"..." Hai người đủ rồi đấy nhé!!

Cố Hạ lại một lần nữa đưa tay đẩy chuôi kiếm trở về.

Nàng ôm đầu, không chút do dự đứng dậy: "Muội đề nghị bây giờ xuất phát luôn đi."

Nếu không nàng thật sự lo lắng hai cái gã này sẽ đánh nhau tại chỗ mất.

Cố Hạ hiện tại thật sự nghi ngờ, hai cái tên này ở Thái Nhất Tông bình an vô sự bao nhiêu năm qua là làm thế nào vậy?

Bọn họ không đánh chết đối phương đúng là một kỳ tích.

...

Ba người nói là làm, đạt thành sự đồng thuận xong dứt khoát lên đường.

Dù sao ba người ở cùng nhau cũng không đến nỗi bị lạc đơn lẻ, trên đường gặp phải một số yêu thú tu vi thấp đều bị bọn họ thuận tay giải quyết.

Cố Hạ xách kiếm, cùng Hứa Tinh Mộ một trái một phải mở đường phía trước.

Còn Diệp Tùy An thì cầm linh phù ngồi trấn giữ phía sau, phối hợp nhất thời cũng coi như khá ổn.

Cho đến khi một con Phi Vân Hổ nhe răng lao vọt ra, rồi tông mạnh vào bụng Hứa Tinh Mộ, lực xung kích cực lớn khiến thiếu niên "oái" một tiếng kêu lên.

"Cái thứ gì dám đánh lén ta!!"

Cố Hạ cũng giật mình một cái, ngước mắt quan sát con yêu thú trước mặt, rất rõ ràng, con Phi Vân Hổ này chắc là vừa mới chạy ra từ vòng vây của các tu sĩ khác, trên người đầy rẫy những vết thương do bị oanh tạc.

Quan trọng nhất là, mẹ nó đây lại là một con yêu thú Kim Đan hậu kỳ.

Cố Hạ: "..."

Diệp Tùy An: "..."

Hứa Tinh Mộ: "..."

Không phải chứ, từng con một còn mẹ nó chưa xong chưa dứt hả?

Hứa Tinh Mộ ôm bụng, nhăn mày nhăn mặt nói: "Trận thứ hai! Ta nhắc lại một lần nữa đây mới chỉ là trận thứ hai thôi!! Mẹ nó từng con yêu thú Kim Đan hậu kỳ cứ chạy ra góp vui làm cái gì?"

"Quan trọng nhất là còn dám ăn vạ ta?!"

Cái này làm một kiếm tu Kim Đan hậu kỳ duy nhất như hắn áp lực như núi nha.

Diệp Tùy An chậc chậc hai tiếng: "Được yêu thú yêu thích như vậy, nhị sư huynh đây là phúc khí của huynh đấy."

"Cái phúc khí này cho huynh, huynh có lấy không?!"

Hứa Tinh Mộ uể oải lườm hắn một cái, không khách khí mà chỉ trỏ: "Một cái gã bị vợ chồng Hồng Cương Điểu hỗn hợp song đả như huynh rốt cuộc có tư cách gì mà cười nhạo ta hả?"

Sắc mặt Diệp Tùy An đen lại, Phù Nổ trong tay rục rịch muốn ném.

Hai người cãi cọ ầm ĩ, Cố Hạ đã miễn dịch với chuyện này rồi.

Nàng chẳng buồn quan tâm, vốn dĩ trên đường đã lấy được không ít linh hạch, nhìn con Phi Vân Hổ bị thương này nàng vốn không có ý định gì, dù sao yêu thú Kim Đan hậu kỳ dù có bị thương cũng rất khó nhằn.

Ai ngờ con Phi Vân Hổ đó sau khi nhìn thấy ba người chỉ khựng lại trong chốc lát, khi nhận ra Cố Hạ đứng ở phía trước nhất chỉ là một Trúc Cơ đỉnh phong, trong mắt lóe lên một tia lệ khí.

Vốn dĩ vì trong bí cảnh đầy rẫy nguy hiểm nên thần thức luôn tập trung cao độ, Cố Hạ dĩ nhiên không bỏ sót sự thay đổi trong tích tắc này của nó.

Ồ hô, hóa ra lại là một con yêu thú bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh đúng không?

Nàng bất động thanh sắc lùi lại hai bước, kéo kéo vạt áo của hai người phía sau.

Hứa Tinh Mộ mượn ống tay áo che chắn, lặng lẽ ra hiệu "đã rõ" với nàng.

Giây tiếp theo.

Phi Vân Hổ tăng tốc đến cực hạn, cái vuốt khổng lồ tát về phía nàng, tiếng xé gió vang lên trong tích tắc, Cố Hạ đã sớm chuẩn bị nghiêng người né tránh, đón chờ nó là một kiếm đầy oán khí của Hứa Tinh Mộ phía sau.

"Gào——"

Phi Vân Hổ không ngờ bọn họ lại sớm có chuẩn bị, không kịp đề phòng bị kiếm khí mạnh mẽ của Hứa Tinh Mộ hất văng ra ngoài.

Cố Hạ từ phía sau thò đầu ra, mỉm cười nhìn nó: "Ái chà chà, cái này gọi là gì nhỉ? Chơi tâm nhãn với ta, không biết ta chính là tổ nghề của giới dùng tâm nhãn sao?"

"Chậc, không ngờ lại có yêu thú tự dẫn xác tới nộp linh hạch, ta biết rồi, ngươi chắc chắn là biết chúng ta cần linh hạch yêu thú đúng không?"

"Con yêu thú này đúng là tốt bụng quá đi mà."

Phi Vân Hổ bị nàng nói một tràng xàm xí suýt chút nữa tức đến thăng thiên tại chỗ.

Lập tức vùng dậy, vẫn không cam lòng muốn kéo theo một đứa đệm lưng.

"Oành——"

Một đạo linh phù đập vào lưng nó nổ tung, Phi Vân Hổ đau đớn xoay người trừng mắt nhìn qua.

Diệp Tùy An đang lẳng lặng đứng đó, đầu ngón tay kẹp năm sáu tấm linh phù tấn công đủ loại, nụ cười mang theo một tia lạnh lẽo: "Con yêu thú này kiêu ngạo quá nhỉ."

Thật sự coi hai vị sư huynh bọn họ là người chết chắc?

Trong tích tắc ba người một thú đồng loạt hành động, kiếm khí băng giá và ánh lửa của Phù Nổ bay loạn xạ, Phi Vân Hổ vốn đã là nến trước gió, thế nên chưa đầy một khắc đồng hồ đã hoàn toàn ngã xuống không còn hơi thở.

Cố Hạ ôm bụng, nàng vừa nãy né tránh không kịp bị cái đuôi như roi thép của yêu thú quật trúng một cái, lúc này đang đau đến nhe răng trợn mắt.

Hứa Tinh Mộ thấy vậy giả tạo đồng cảm với nàng một giây: "Thảm thật."

"Không ngờ tiểu sư muội lại quan tâm huynh như vậy, ngay cả vị trí bị tông trúng cũng giống hệt huynh, hu hu hu sư huynh muội cảm động quá đi mất."

"..."

Cố Hạ từ từ giơ kiếm lên, nhếch môi: "Cút." Đừng có ép muội lúc đang đau nhất mà vả vào mặt huynh!!

"Tuân lệnh." Hứa Tinh Mộ lon ton chạy đi chỗ khác.

Nhìn Diệp Tùy An vỗ đùi cười đến mức ái chà chà ôm bụng, không có ý gì khác, cười đến chuột rút luôn rồi.

Nhìn mà các tu sĩ bên ngoài cạn lời một trận.

"Ba cái đứa thân truyền này có bệnh à? Đồng loạt ôm bụng là cái kiểu tuyên truyền mới mẻ gì của Thái Nhất Tông vậy?"

"Không phải tôi nói đâu, ba cái đứa dở hơi này dẫm phải phân chó rồi đúng không? Bình thường mà nói, Phi Vân Hổ Kim Đan hậu kỳ ở trạng thái đỉnh phong tốc độ cực nhanh, không ngờ bị thương xong lại để bọn họ nhặt được rẻ."

"Đề nghị Ngũ Tông kiểm tra xem mấy cái đứa này có cái gì thu hút yêu thú không, mới có một lát thôi mà, đã có ba con tự dẫn xác tới rồi."

"Nói đi cũng phải nói lại có ai biết con Phi Vân Hổ này từ đâu tới không? Tôi hiện tại rất mong chờ vẻ mặt đặc sắc của đối phương đấy."

Tự nhiên cũng có tu sĩ tranh thủ theo dõi động tĩnh của những người khác, lập tức phổ cập kiến thức cho mọi người.

"Tôi vừa nãy thấy rồi, con Phi Vân Hổ này bị người của Thiên Hỏa Tông đánh bị thương rồi chạy thoát, không ngoài dự đoán, bọn họ sắp đuổi tới nơi rồi."

"Chậc chậc, kịch hay sắp bắt đầu rồi."

...

Quả nhiên.

Không lâu sau một nhóm người mặt mũi lấm lem chạy tới, đều là một thân hắc y gọn gàng, tay lăm lăm kiếm.

Bọn họ vừa liếc nhìn tình hình xung quanh là hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra, lập tức trợn mắt nhìn ba người đầy giận dữ, trong đó có một người còn lập tức mắng to.

"Hứa Tinh Mộ, các người cũng quá không biết xấu hổ rồi đấy? Con Phi Vân Hổ này là chúng tôi nhắm trúng trước. Tôi và các đồng môn đã tiêu hao hơn nửa linh lực, kết quả các người thế mà lại chạy tới nhặt sẵn?"

Cố Hạ lúc này cũng phải cảm thán một câu, đúng là có câu nói rất hay, oan gia ngõ hẹp.

Không sai, người tới chính là Tần Thời.

Nàng lục lọi trong ký ức nửa ngày, cuối cùng cũng nhớ ra đây chính là cái gã đã trợn mắt nhìn mình nửa ngày trước trận thi đấu đầu tiên.

Vốn dĩ vì nàng giành mất vị trí thân truyền mà hắn không giành được nên đã ghi hận nàng, lần này nợ cũ nợ mới cộng lại, cái gã này chắc chắn càng không chịu bỏ qua.

Ba sư huynh muội lúc này trong đầu đều có cùng một suy nghĩ, thế nên chẳng có ai thèm bố thí cho Tần Thời lấy một ánh mắt.

Cái bộ dạng ngẩn người này của bọn họ rơi vào mắt Tần Thời chính là sự khinh miệt trắng trợn.

Hắn lập tức tức nổ đom đóm mắt.

Trong tay Cố Hạ đang cầm viên linh hạch mà nhị sư huynh vừa nhét cho, Tần Thời lập tức bùng nổ, vung kiếm đâm tới.

Thiên Hỏa Tông cũng đi theo con đường kiếm tu, và tất cả đệ tử trong môn đều là tu sĩ hỏa linh căn.

Hỏa linh căn có tính công kích cực mạnh, phối hợp với kiếm khí mạnh mẽ của kiếm tu, quả thực khó nhằn hơn các tu sĩ khác nhiều.

Tần Thời đột ngột ra tay là điều mà không ai ngờ tới.

Một đạo kiếm khí cực nhanh lao về phía Cố Hạ, nàng vừa định nghiêng người né tránh, đã bị Hứa Tinh Mộ ấn lấy cánh tay.

Cố Hạ: "?"

Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của nàng, thiếu niên cười hì hì nháy mắt với nàng: "Đợi đấy, sư huynh đòi lại cho muội."

Tần Thời một cái Kim Đan sơ kỳ, thật đúng là mặt dày dám chơi trò đánh lén.

Đánh nhau linh tinh gì đó, hắn thạo nhất rồi.

Để lại một câu như vậy, cơ thể Hứa Tinh Mộ nhanh như chớp nghênh đón, Tinh Lam Kiếm xuất vỏ, hắn hơi nghiêng đầu qua, giơ tay hóa giải đạo kiếm khí đang tích tụ nộ hỏa của Tần Thời mà không thèm chớp mắt.

Ngay sau đó tay kia nhanh chóng nắm đấm nện vào mặt Tần Thời, nhân lúc hắn đau đớn khựng lại liền bồi thêm một cú đá vào bụng, cứng rắn đá bay người ta từ đâu tới thì về lại chỗ đó.

"Rầm——"

Cơ thể Tần Thời bị lực đạo này mang theo lao vút về phía sau, đâm sầm vào đám người, mặt đất bắn lên một đám bụi mù.

Đám người Thiên Hỏa Tông xung quanh vội vàng vây lại, cuống cuồng muốn đỡ hắn dậy.

"Tần sư đệ, đệ sao rồi?"

"Không sao chứ, mau lấy Liệu Dũ Đan qua đây."

"Người đâu? Người đâu rồi? Sao tôi không thấy?"

"Còn đang dính dưới hố kìa..."

Một đám người ồn ào náo nhiệt, khiến Tần Thời vốn đã bị thương tức đến mức hộc thêm một ngụm máu, suýt chút nữa thì hai chân duỗi thẳng ngất lịm đi.

"Chậc, yếu xìu."

Hứa Tinh Mộ thong thả thu chân về, đáp xuống từ giữa không trung với một tư thế cực kỳ ngầu lòi.

Hắn cười hì hì nhìn Cố Hạ: "Tiểu sư muội, thế nào? Chiêu Vô Ảnh Cước này của huynh ngầu chứ?"

Cố Hạ nhìn đôi mắt to đầy mong đợi của hắn, gật đầu khen ngợi: "Oa, ngầu quá, nhị sư huynh huynh đúng là ngầu bá cháy luôn á."

Diệp Tùy An "xì" một tiếng: "Chỉ thế thôi á?"

Cái gã này thật đáng ghét.

Hứa Tinh Mộ lật mặt trong một giây, lườm hắn: "Huynh giỏi thì huynh lên đi?"

Đừng tưởng hắn không biết, Diệp Tùy An cũng chỉ là nói mồm thôi, hắn trong đám phù tu đúng là hàng đầu, nhưng về thực chiến so với kiếm tu thì vẫn kém một chút.

Phía bên kia Tần Thời đã được mọi người dìu dậy từ cái hố lớn trên mặt đất, hắn chỉ vào ba người, ánh mắt tràn đầy lửa giận ngút trời: "Các người quá ức hiếp người rồi!"

"Hê~" Cố Hạ khoanh tay trước ngực, thản nhiên đứng tại chỗ nói: "Lời này của ngươi ta không hiểu nha. Vừa gặp mặt ngươi đã nhắm thẳng vào ta mà tung chiêu cuối, sao hả? Thấy ta dễ bắt nạt đúng không?"

"Chỉ cho phép ngươi đánh người, không cho người khác đánh lại, đây chính là đạo lý của tông môn các ngươi sao?"

Tần Thời chỉ vào nàng, nửa ngày trời não chưa kịp nhảy số: "Ngươi ngươi ngươi——"

"Ta ta ta——" Cố Hạ vỗ vỗ tay: "Ta cái gì mà ta."

Tần Thời trợn mắt, Cố Hạ chỉ bằng hai câu ngắn ngủi đã giành chiến thắng vang dội.

BÌNH LUẬN