Nhóm Cố Hạ khựng chân lại.
Phải nói là, trưởng lão lứa này nóng tính thật đấy.
Phương Tẫn Hành ngồi phía trên quan sát trận đấu mí mắt giật giật, lũ nhóc con này tưởng tụi nó đi dạo phố chắc?
Nhìn mà hắn chỉ muốn bay tới đá cho mỗi đứa một phát vào trong luôn cho rảnh nợ.
Đúng lúc này Cố Lạn Ý dẫn người chen lên trước mặt bọn họ, lúc quay đầu lại ánh mắt mang theo một tia thâm ý.
"Cố Hạ, cô cứ ở đây mà lề mề đi, chúng tôi đi trước một bước đây." Hắn nhếch môi, giọng điệu lạnh lùng: "Cô tốt nhất nên nhân lúc này mà cầu nguyện đi, đừng có vừa vào bí cảnh đã đụng phải tôi."
Cố Hạ ngoáy ngoáy lỗ tai, quay đầu hỏi: "Các sư huynh, mọi người có nghe thấy tiếng chó sủa đâu đây không?"
Hứa Tinh Mộ tâm linh tương thông, lập tức bắt nhịp: "Tiểu sư muội, huynh thấy rồi. Nhưng mà muội nói xem có lạ không, cái thứ này lại còn có màu xanh lá nữa chứ."
Đệ tử Thanh Vân Tông để luôn duy trì khí chất thân truyền phong độ ngời ngời, từ trước đến nay luôn mặc một bộ tông phục màu xanh thanh nhã.
Thế nên câu nói này của Hứa Tinh Mộ xét từ một góc độ nào đó... cũng không sai.
Cố Lạn Ý nghiến răng nghiến lợi, cười lạnh: "Cứ mạnh mồm đi, hy vọng vào đến bí cảnh các người vẫn có thể duy trì được trạng thái này."
"Tránh ra, tránh ra hết đi." Diệp Tùy An chen lên phía trước nhất, hất cao cằm: "Oa, không phải chứ không phải chứ? Không lẽ có người kém sang đến mức, thi đấu chưa bắt đầu đã đi thả lời dọa dẫm người khác rồi đấy à."
Khí thế của hắn còn kiêu căng hơn cả đám người đối diện, không phải là làm màu sao? Ở đây ai mà chẳng là bậc thầy làm màu chứ.
"Này này này, Cố Lạn Ý, chúng ta chẳng qua chỉ hơi hố ngươi có vài ba lần thôi mà, ngươi có cần thù dai vậy không? Ừm... để ta nhớ xem nào, tứ sư đệ từng cướp Xích Linh Quả của ngươi, đại sư huynh trận trước vừa mới ấn ngươi xuống đất mà nện, bản thân ta bất tài, cũng chỉ dùng linh phù nổ ngươi có năm sáu bảy tám lần gì đó thôi, còn tiểu sư muội thì..."
Nghĩ kỹ lại, Thái Nhất Tông bọn họ hầu như đứa nào cũng đắc tội Cố Lạn Ý đến chết đi sống lại, đặc biệt là Cố Hạ, nàng đã làm cái gì ấy nhỉ?
"Ồ đúng rồi, hình như lần đầu gặp mặt đã làm đứt thắt lưng của ngươi..."
Cố Lạn Ý quát lớn ngắt lời hắn: "Câm miệng!"
"Vãi chưởng——" Diệp Tùy An sợ tới mức vội vàng ghé tai vào mặt Cố Hạ: "Tiểu sư muội muội mau xem giúp huynh với, tai huynh không bị cái gã kia làm cho điếc rồi chứ?"
Cố Hạ nén cười giả vờ nhìn vài cái, hai tay buông xuôi: "Xong rồi tam sư huynh, chuẩn bị bắt bọn họ bồi thường linh thạch đi."
"Muội thấy triệu chứng này của huynh chắc phải bắt Cố Lạn Ý bồi thường đến mức cái quần đùi cũng không còn luôn ấy."
Diệp Tùy An biết nàng đang nói đùa, xoa xoa lỗ tai bĩu môi: "Thôi đừng, ta lấy quần đùi của hắn làm gì?"
Nói đoạn hắn còn ghét bỏ "eo ôi" một tiếng.
Cố Lạn Ý: "..."
Đờ mờ Diệp Tùy An a a a a a——
Còn cả cái con Cố Hạ chết tiệt kia nữa!
Hắn hít sâu một hơi, tự nhủ nếu còn nói tiếp thì cũng không cãi lại được mấy cái đứa mặt dày này, dứt khoát mắt không thấy tâm không phiền, quay đầu bước thẳng vào bí cảnh.
Mẹ kiếp.
Cứ đợi thêm nữa là cái cảnh tượng chết đứng của hắn sắp bị mấy cái loa phóng thanh kia rêu rao sạch sành sanh mất.
Hắn thật sự! Một chút cũng không muốn nhớ lại cái trải nghiệm suýt chút nữa thì mất thắt lưng ngày hôm đó.
Các tu sĩ trên khán đài cười đến phát điên, thậm chí có người còn chạy tới hỏi thăm nhóm Cố Hạ về những lời chưa nói hết liên quan đến cái thắt lưng.
"Này, Diệp Tùy An, các người thật sự làm đứt thắt lưng của Cố Lạn Ý à?"
"Không phải chứ, các người cũng quá đáng quá rồi đấy, Cố Lạn Ý chắc cả đời này đều bị ám ảnh mất thôi."
"Hiểu rồi, lần sau gặp Cố Lạn Ý chào hỏi cứ nói là, Hi~ Thắt lưng."
"..." Các người cũng có tốt đẹp gì đâu?
Diệp Tùy An vẫy vẫy tay, cười hì hì đáp lại một câu: "Yên tâm đi các đồng chí, thật hơn cả vàng mười luôn a a a a a——"
Hắn còn chưa nói xong, đã bị Chung Ngật trưởng lão đứng đợi ở lối vào nãy giờ nghe đám trẻ ranh này xàm xí đá cho một phát vào bí cảnh.
Trong không trung chỉ còn lại một câu nói bị ngắt quãng: "Ta nhất định sẽ trở lại——"
Chung Ngật trưởng lão thu chân về, vẻ mặt ghét bỏ: "Đã muốn đá cái thằng này từ lâu rồi, cuối cùng cũng tóm được cơ hội."
"Chậc, đừng nói là sướng thật đấy nha."
Cố Hạ: "..."
Lịch sử luôn lặp lại một cách kinh ngạc.
Nàng nhớ lại lúc mình mới vào Thái Nhất Tông, tam sư huynh nhà mình cũng bay như một ngôi sao băng cắm thẳng xuống đất ngay trước mặt nàng.
Cố Hạ đưa tay lên trán, nhìn ra xa.
Chậc.
Tội nghiệp tam sư huynh, không biết bị cái cú đá thần sầu mang theo vài phần cảm xúc cá nhân của Chung Ngật trưởng lão đá vào cái hang yêu thú nào rồi.
Nàng chắp tay trước ngực, vẻ mặt thành khẩn: "Hy vọng tam sư huynh người không sao."
Hứa Tinh Mộ: "Cộng một."
Giang Triều Thứ: "Hy vọng Diệp Tùy An còn sống."
Thấy ba đứa bày ra bộ dạng trịnh trọng như thật, Thẩm Vị Huy do dự vài giây, hỏi: "Hay là, huynh cũng theo đội hình nhỉ?"
Chung Ngật trưởng lão: "..."
Hắn đen mặt, nhìn mấy đứa thân truyền còn lại, cười gằn một tiếng: "Sao hả? Lo dọn dẹp Diệp Tùy An mà quên mất mấy đứa các người à?"
"Đứa nào đứa nấy lề mà lề mề làm cái gì? Cũng muốn bị ta đá vào đúng không?"
"A không không không." Cố Hạ xua tay, lập tức đoan trang thái độ: "Trưởng lão ngài hiểu lầm rồi, chúng con chỉ đang tuyên truyền tinh thần tông môn đoàn kết hữu ái của Thái Nhất Tông chúng ta thôi mà!"
Nàng chỉ tay về phía những tu sĩ trên khán đài đang cười như nắc nẻ, mặt không đổi sắc nói dối không chớp mắt: "Ngài không tin cứ nhìn họ xem, cười vui biết bao nhiêu, ngài yên tâm, con tin chắc năm sau đệ tử đến Thái Nhất Tông chúng ta báo danh nhất định sẽ đạp nát ngưỡng cửa."
"Cạp?"
Mọi người vốn đang nhe răng cười hớn hở, nghe thấy câu này lập tức thu nụ cười lại.
Vu khống! Rõ ràng là vu khống!!
Cái đứa thân truyền này xấu tính thật sự luôn á!
Chung Ngật trưởng lão: "... Đạp nát ngưỡng cửa chẳng phải vẫn là ta đi sửa sao? Cái đồ nhóc con này cố tình chọc tức ta đúng không?"
Cố Hạ vuốt mông ngựa không thành công, còn chưa kịp phản ứng lại đã nhận ngay đãi ngộ giống hệt Diệp Tùy An.
"Bộp——" một tiếng, Cố Hạ vẽ một đường parabol hoàn hảo trên không trung.
Rồi bay thẳng vào trong bí cảnh.
Chung Ngật trưởng lão lại thong thả thu chân về, điềm nhiên ra hiệu với những ánh mắt kinh ngạc xung quanh: "Để mọi người chê cười rồi, mấy đứa đệ tử này của tôi chính là thích bị đá như vậy đấy ha ha ha."
"..."
Diệp Tùy An và Cố Hạ, hai anh em cùng cảnh ngộ đã đi xa hàng ngàn dặm, hoàn toàn không biết danh tiếng của mình đã bị hủy hoại thảm hại.
Mọi người ngơ ngác gật đầu phụ họa: "Chúng tôi hiểu, chúng tôi hiểu mà."
Chỉ còn lại ba vị sư huynh, người nhìn ta ta nhìn người, đứng tại chỗ ngơ ngác nhìn nhau.
Hứa Tinh Mộ đờ đẫn chỉ chỉ chính mình: "Hay là... huynh cũng làm một phát nhỉ?"
Không phải là phải giữ đúng đội hình sao?
"Hửm? Chiều con luôn."
Thế là hắn cũng hoa lệ bị Chung Ngật trưởng lão vừa quay đầu lại đá cho một phát vào trong.
"A a a a a đại sư huynh tứ sư đệ, huynh đi trước một bước đây——"
Thẩm Vị Huy: "..."
Giang Triều Thứ: "..."
Mọi người có mặt: "..."
Không phải chứ, cái người này có phải bị bệnh gì không?!
Thẩm Vị Huy ôm mặt, hắn thật sự có chút không muốn thừa nhận mấy cái đứa này là sư đệ sư muội của mình đâu.
Mất mặt quá.
Chung Ngật trưởng lão nhìn hai người còn lại, nhướng mày: "Hai đứa các con..." ta không đá nữa đâu.
Hắn còn chưa nói xong đã bị Giang Triều Thứ vội vàng ngắt lời: "Không không không, trưởng lão chúng con không cần phiền ngài động tay động chân đâu, chúng con tự đi được. Đại sư huynh huynh thấy đúng không?"
Hắn kéo kéo Thẩm Vị Huy, duy trì nụ cười: "Trưởng lão chào ngài, trưởng lão tạm biệt ngài."
Nói xong hai người như có chó đuổi sau lưng, chạy vèo một cái mất hút.
Lâm tông chủ vuốt râu, cười híp mắt nói: "Vân tông chủ quả nhiên không nói sai, năm nay mấy đứa thân truyền của Thái Nhất Tông đúng là thú vị thật đấy."
Đứa nào đứa nấy cứ như diễn viên hài ấy, cứ hễ chuyện gì dính tới tụi nó là không có chuyện nào không náo nhiệt.
Phương Tẫn Hành cứng mặt, khô khan nói: "À ha ha, mấy đứa nhỏ này chính là tự do quen rồi."
Lâm tông chủ vừa trò chuyện qua lại với hắn, vừa âm thầm nghe ngóng tình hình tu luyện bình thường của mấy người bọn họ.
Dù sao thì bao nhiêu khóa rồi, đây cũng là lần đầu tiên ông thấy có thân truyền ở trận thứ hai không phải tự mình đi vào bí cảnh, mà là bị trưởng lão nhà mình đá vào.
Đã thế còn đá một lúc ba đứa, cứ như sủi cảo xuống nồi, đều tăm tắp.
Cũng không biết Thái Nhất Tông dạy dỗ đệ tử kiểu gì, nhìn mà ông cũng thấy ngứa ngáy chân tay rồi.
Dịch Lăng vốn đang vừa mặc niệm cho Cố Hạ vừa đi vào bí cảnh bỗng thấy lạnh sống lưng.
Hắn cảnh giác ngẩng đầu nhìn quanh một vòng.
Sao cứ cảm thấy có điềm chẳng lành thế này.
Lê Thính Vân lúc bước vào bí cảnh thấy hắn còn đang ngẩn người, liền kéo hắn vào trong: "Huynh còn lề mề ở ngoài làm gì thế? Cũng muốn trải nghiệm cảm giác bay bổng giống bọn họ à?!"
Dịch Lăng lắc đầu lia lịa: "Không không không, xin kiếu nhé."
Hắn còn cần mặt mũi, hắn không vứt bỏ nổi cái sĩ diện đó đâu.
Phương Tẫn Hành chuông cảnh báo reo vang, cái lão già này không lẽ định đào góc tường nhà hắn đấy chứ?
Không đời nào, tuyệt đối không đời nào!!
Tốt lắm, hắn biết ngay đám lão già này đứa nào đứa nấy đều không có ý tốt mà, hèn chi cứ hở ra là dò hỏi tin tức đệ tử của hắn.
Hóa ra là có mưu đồ nha.
Phương Tẫn Hành lập tức làm động tác kéo khóa miệng trong lòng, tiếp theo mặc cho Lâm tông chủ có thăm dò thế nào cũng giả chết không nói lời nào nữa.
"Tới tới tới, xem thi đấu, xem thi đấu đi nào."
Sau khi tất cả mọi người đã vào trong, lối vào bí cảnh lại từ từ khép lại, sự chú ý của mọi người bên ngoài đều tập trung vào hình ảnh trên không trung.
Mỗi đệ tử tham gia thi đấu đều mang theo một viên Lưu Ảnh Thạch, đây không chỉ là để các tu sĩ và trưởng lão bên ngoài có thể theo dõi tình hình bên trong bất cứ lúc nào, mà vạn nhất có chuyện khẩn cấp gì xảy ra, người bên ngoài cũng dễ chuẩn bị vào cứu người kịp thời.
Cố Hạ lúc nhận lấy Lưu Ảnh Thạch từ tay tứ sư huynh đã hiểu ngay rồi.
Chẳng phải tương tự như gắn một cái camera phiên bản GPS lên người bọn họ sao?
Cái này nàng rành quá rồi.
"Bộp——"
Trong bí cảnh, sau một tiếng động kinh thiên động địa, trên mặt đất bốc lên một làn khói bụi.
"Phì phì phì——"
Cố Hạ lồm cồm bò dậy từ dưới đất, mặt mũi lấm lem bụi đất, đưa tay phủi phủi quần áo.
Khuôn mặt nàng nhăn nhó: "Mẹ kiếp! Trưởng lão ra chân ác thật, chẳng thèm báo trước một tiếng nào."
Ít nhất cũng phải để nàng chuẩn bị tâm lý trước chứ.
Chung Ngật trưởng lão bên ngoài đang ngồi ngay ngắn trên ghế, thong thả chắp tay sau tay áo.
Cười chết, báo trước một tiếng thì làm sao hắn đá người bất ngờ được?
Mấy cái đứa nhóc này đứa nào đứa nấy tinh như khỉ ấy, bình thường ở tông môn đã nhanh như thỏ rồi, vào bí cảnh này chẳng phải sẽ thả cửa bay nhảy mất hút luôn sao?
Cố Hạ phủi sạch bụi đất trên người, ngước mắt quan sát xung quanh một lượt, rồi rơi vào trầm tư.
Ừm, tốt lắm.
Bây giờ nàng nên đi đâu để hội quân với các sư huynh đây?
Đang online chờ, khá là gấp!
Ngọc phù bên hông chợt lóe sáng, nàng tùy tay cầm lấy, ngồi bệt xuống đất vừa nhổ cỏ vừa nói.
"Alo, tam sư huynh? Huynh hiện tại đang ở đâu thế? Cho muội cái địa điểm, muội đi tìm huynh nè."
Không ngoài dự đoán, hai người bọn họ bị Chung Ngật trưởng lão đá vào bí cảnh trước sau không bao lâu.
Theo lý mà nói, chắc cũng không cách xa nhau lắm... nhỉ?
Chỉ là không biết lúc Chung Ngật trưởng lão đá đã dùng bao nhiêu phần sức lực cho mỗi người thôi.
Phía bên kia ngọc phù, Diệp Tùy An dường như đang không ngừng di chuyển, bên tai tiếng gió rít vù vù: "Tiểu sư muội muội sao rồi? Xung quanh có nguy hiểm gì không?"
À thì.
Cố Hạ lại nhổ thêm một nắm cỏ đuôi chó, nhìn quanh một vòng rồi cúi đầu nhìn thứ trong tay, chậm rãi nói: "Tạm thời thì không có nguy hiểm gì..."
Chỉ là đám cỏ này chắc là hơi nguy hiểm.
Nàng hễ cứ nghĩ chuyện gì là tay lại không nhịn được mà muốn nhổ cái gì đó.
"Vậy thì tốt." Một lát sau, giọng của Diệp Tùy An lại truyền tới, hơi thở có chút gấp gáp: "Trên ngọc phù có ấn ký thần thức của chúng ta, muội cứ đi theo cái đó, nó sẽ có chỉ dẫn."
Cố Hạ tung tung viên ngọc phù trong tay, giọng điệu vui vẻ: "Ok con dê~"
Còn về việc tại sao lại là nàng đi tìm Diệp Tùy An, thì tất nhiên là kiếm tu ngự kiếm nhanh hơn rồi.
Trước khi ngắt ngọc phù nàng tiện thể quan tâm đến tam sư huynh hiện tại cũng đang đi lạc: "Tam sư huynh, bên huynh tình hình thế nào?"
Giọng Diệp Tùy An mang theo một tia sụp đổ: "Mẹ nó! Huynh thật sự cạn lời luôn, đờ mờ trưởng lão đá một phát cho huynh văng thẳng vào hang yêu thú luôn rồi."
"Bên trong đúng lúc có con thú cái đang ấp trứng, bây giờ nó đang đuổi theo mổ đầu huynh đây a a a a a——"
"Vãi chưởng vãi chưởng, đừng đuổi nữa được không? Có phải tôi cố ý quấy rầy bà đâu. Bà có giỏi thì ra ngoài bí cảnh mà mổ trưởng lão nhà tôi ấy, bắt nạt tôi thì có gì hay ho?"
"Mẹ kiếp bà chơi không đẹp, một con chim đuổi theo tôi đã quá đáng lắm rồi, bà thế mà còn gọi hội nữa à?!"
"Tôi cảnh cáo bà nhé, làm người à không, làm chim đừng có quá đáng quá!"
Sắc mặt Chung Ngật trưởng lão đen lại, xem ra vừa nãy cú đá đó vẫn còn hơi nhẹ.
Cố Hạ bất ngờ nghe một tràng chửi bới thô bạo: "..."
Suỵt.
Đột nhiên thấy hơi hối hận vì đã liên lạc với tam sư huynh trước thì phải làm sao? Bây giờ nàng có thể xin reset lại không?!
Bởi vì nghe có vẻ như, tam sư huynh của nàng lúc này đang rất bất hạnh nha.
Không ngờ cuối cùng vẫn không thoát khỏi số kiếp rơi vào hang yêu thú, hên là nàng chỉ bị đập xuống đất một cái thôi, so với tam sư huynh thì đúng là may mắn hơn nhiều rồi!
Diệp Tùy An gào lên một tiếng: "Tiểu sư muội, muội mau tới đây đi. Muộn chút nữa là muội không được gặp lại tam sư huynh yêu quý của muội đâu."
Cố Hạ nhịn không được cười: "Tam sư huynh, về farm đi đừng có lướt nhé."
"Đợi đấy."
Nói xong nàng dứt khoát ngắt ngọc phù, rút thanh kiếm dắt bên hông ra rồi nhảy lên, đi theo chỉ dẫn của ấn ký trên ngọc phù lao về phía bên kia.
Không nhanh lên nàng sợ tam sư huynh của nàng sẽ bị con yêu thú đó mổ cho hói đầu mất.
Cố Hạ suốt chặng đường ngự kiếm cực nhanh, lao vùn vụt về phía đích đến.
Ngọc phù lại sáng lên.
Cố Hạ nhìn qua, hóa ra là Hứa Tinh Mộ.
Nàng vừa điều khiển tốc độ vừa tiện tay bắt máy: "Alo? Nhị sư huynh có chuyện gì thế?"