"Đừng nói với tôi là bình thường các người dạy dỗ đệ tử như thế này nhé."
Tần tông chủ vuốt râu, vẻ mặt đau đớn: "Xong rồi, khóa thân truyền này lòi ra mấy đứa cá biệt, thao tác đi lệch quỹ đạo hết cả rồi."
"Khụ khụ ——" Phương Tận Hành chột dạ vuốt râu, ho khan hai tiếng: "Cái đó, tiếp tục xem thi đấu đi, xem thi đấu thôi mà."
Nói xong lão nhanh chóng quay đầu, đưa mắt ra hiệu cho Chung Ngật trưởng lão bên cạnh, ý tứ kinh ngạc không cần nói cũng biết:
Đám nhóc con này bình thường phối hợp như thế này thật à?
Chung Ngật trưởng lão chậm rãi gật đầu: Đúng vậy, tụi nó toàn làm thế đấy!
"..."
Thôi được rồi, nói gì thì nói, thắng được là tốt rồi.
Các thân truyền khác đang quan sát cũng không ngồi yên được nữa.
Úc Hanh "vèo" một cái đứng bật dậy, chỉ tay vào khung cảnh trên đài: "Quá quá quá vô liêm sỉ rồi ——"
Tạ Bạch Y kinh ngạc thoáng chốc rồi thu liễm thần sắc, trầm tư: "Đây là lần đầu tiên thấy cách đánh kiểu này."
Sát vách, Dịch Lăng cũng bật dậy như lò xo, khua tay múa chân minh họa, suýt chút nữa đấm lệch cằm đại sư huynh nhà mình.
"Đại sư huynh đại sư huynh huynh thấy không? Cố Hạ và đám kia thao tác đỉnh vãi, đây là anh em của đệ! Anh em tốt của đệ!!"
Lê Thính Vân chậm rãi gạt tay hắn ra, mặt đen lại, giọng lạnh lùng hỏi: "Có phải đệ đang thi đấu đâu, liên quan gì đến đệ?"
"Đại sư huynh huynh không hiểu đâu." Dịch Lăng chẳng thèm để ý, lại bắt đầu chỉ trỏ: "Tuy trận đấu này đệ không ra sân, nhưng những người ra sân đều là anh em tốt của đệ mà!"
"Làm phép tính bắc cầu một chút, coi như đệ cũng ra sân rồi." Hắn phấn khích nói: "Nằm mơ đệ cũng muốn đấm lũ đáng ghét Thanh Vân Tông kia, giờ thì hay rồi, Cố Hạ và đám kia trực tiếp giúp đệ biến ước mơ thành sự thật."
Lê Thính Vân: "..."
Đệ đúng là bậc thầy bắc cầu đấy.
Hắn xoa xoa thái dương, ấn đầu đứa sư đệ đang phát điên xuống: "Ngồi im cho ta."
Dịch Lăng: "Ồ~"
Tại chỗ ngồi của Yên Hà Tông.
Phong Lạc Thành vừa mới hăm hở nhổm dậy được một nửa, Thư Nguyệt bên cạnh đã nở nụ cười đầy ẩn ý nhìn hắn, tay cầm vật gì đó tung lên hạ xuống.
"Tiểu sư đệ, đệ định làm gì thế? Nói ra cho sư tỷ nghe thử xem nào."
Phong Lạc Thành: "..."
Không dám nhúc nhích, một chút cũng không dám.
Hắn ngoan ngoãn ngồi lại chỗ cũ, bưng mặt ra vẻ thảo mai: "Dạ? Đệ chỉ là ngồi lâu mỏi chân nên muốn đứng lên vận động chút thôi, đệ có làm gì đâu ạ."
Thư Nguyệt: "Hừ."
Đừng tưởng tỷ không biết trong bụng đệ đang tính toán cái gì.
Bên kia trên đài.
Giằng co nãy giờ, Cố Lạn Ý rốt cuộc cũng nhận ra mình bị Cố Hạ chơi xỏ, nhìn hai sư đệ sư muội bị loại một cách khó hiểu.
Sắc mặt hắn lập tức sa sầm.
Mẹ kiếp.
Ba đấu năm, bọn họ lấy cái gì mà đánh?
Lúc này Cố Lạn Ý cũng chẳng buồn để tâm đến xích mích với Diệp Tùy An lúc nãy nữa, nhanh chóng lùi về khoảng cách an toàn, vẻ mặt cảnh giác chắn kiếm trước thân.
Bạch Tụng và Sầm Hoan cũng có chút căng thẳng, luống cuống tụ lại một chỗ.
"Cố Hạ, các người chơi bẩn à?"
"Làm gì có." Cố Hạ hừ một tiếng, tỏ vẻ không vui: "Huynh bớt vu khống tôi đi."
Cố Lạn Ý: "Hì hì."
Hắn tức đến mức răng muốn nghiến nát, một mặt là vì bản thân quá sơ suất, mặt khác là vì hai đứa sư đệ sư muội vô dụng kia.
Đáng lẽ phải biết đám người này chó lắm rồi, cuối cùng vẫn không phòng bị nổi.
Cảnh tượng bây giờ bọn họ lấy búa ra mà đánh à?
Cố Hạ phủi tay, thần sắc bình thản: "Sao hả? Còn tiếp tục không?"
Đứng cạnh nàng là bốn vị sư huynh, Hứa Tinh Mộ đang chống nạnh ngửa mặt cười điên dại: "Ha, ha, ha, cho các người oai, bình thường không phải vênh váo lắm sao? Giờ sao không nói gì đi."
Diệp Tùy An tiếp lời: "Ê? Có nghe qua câu này chưa? Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, mau nhận thua đi, bọn này còn về ngủ bù."
Hắn không nói thì thôi, vừa mở miệng đã thu hút sự chú ý của Cố Lạn Ý, nhìn cái bộ dạng đáng ghét của tên này, sắc mặt hắn u ám hẳn lên, nợ mới nợ cũ đồng loạt ùa về.
Chính vì tên này mà bọn họ mới mất đi hai người, giờ này không biết điều rúc ở phía sau mà còn dám ló mặt ra nhảy nhót?
Cái này mà nhịn được thì làm cháu người ta luôn cho rồi!
Đồng tử hắn co rụt lại, tay nhanh chóng hành động, Cố Hạ vốn dĩ vẫn luôn âm thầm quan sát từng cử động của hắn, thấy cảnh này liền vội vàng kéo Diệp Tùy An sang một bên, đạo kiếm khí bay tới cuối cùng chỉ làm rách một mảng áo trên cánh tay hắn.
"Suýt ——"
Diệp Tùy An bất ngờ ăn một kiếm, không nhịn được hít hà một hơi lạnh.
Cố Lạn Ý lạnh lùng nói: "Đó là cái giá ngươi phải trả."
Diệp Tùy An: "..."
Thấy đối phương ra tay trước, Thẩm Vị Tầm vốn đang đứng yên làm nền nãy giờ khẽ nhíu mày, linh kiếm trong lòng ngực nhanh chóng ra khỏi vỏ, một đạo kiếm khí lạnh lẽo chém mạnh về phía trước.
Hai bên lập tức rơi vào hỗn chiến.
Hứa Tinh Mộ lao thẳng vào trong, hắn là kiếm tu nên không tiện đánh với mấy cô nương còn lại, trùng hợp là những người khác cũng nghĩ như vậy, thế là mấy người liếc nhau, đành để Bạch Tụng – kẻ vẫn còn đang thắc mắc mình vừa uống phải đan dược gì – hứng chịu toàn bộ hỏa lực.
Bạch Tụng: "..."
Tôi thật sự cảm ơn các người nhiều lắm luôn!!
Đối mặt với sự bao vây trái phải của Diệp Tùy An và Hứa Tinh Mộ, Bạch Tụng nhanh chóng không chống đỡ nổi, linh lực cũng tiêu hao cực nhanh, không có Khúc Ý Miên cung cấp đan dược, hắn căn bản không đấu lại đám người vô liêm sỉ đối diện.
Bên kia.
Cố Hạ chặn đứng Sở Huyền Âm, nàng nghiêng người né tránh lá Xích Diễm Phù đang bay tới, thúc động linh căn trong cơ thể, vài đạo băng châm hóa thành khiên chắn trước mặt, mũi nhọn sắc lạnh chỉ thẳng về phía đối phương.
Phải nói rằng, Sở Huyền Âm đúng là một trong số ít thân truyền có mang theo não khi ra ngoài mà nàng từng gặp, cô ta biết mình đối đầu với kiếm tu thì không có cơ hội thắng, nên dứt khoát vung phù lục như rác, tranh thủ vài giây Cố Hạ khựng lại né tránh để liên tục thay đổi vị trí.
Nhưng rõ ràng, cô ta đã đánh giá thấp một điểm, đó là Cố Hạ cũng hiểu về phù lục.
"Chậc."
Cố Hạ vung một kiếm mang theo hơi lạnh, trường kiếm với thế chẻ tre phá tan tầng tầng lớp lớp Phòng Ngự Phù, mũi chân điểm nhẹ, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt cô ta.
"Keng ——"
Trường kiếm của Cố Hạ gác ngang cổ cô ta, nhếch môi: "Còn muốn tiếp tục không?"
Động tác kẹp phù giữa ngón tay của Sở Huyền Âm hơi khựng lại, pháp khí mang trên người vỡ tan tành, cô ta ngước mắt nhìn Cố Hạ, nhíu mày: "Ngươi vậy mà có thể nhìn thấu toàn bộ phương vị Công Kích Phù của ta?"
Trong đống phù lục dày đặc cô ta vừa ném ra, Phòng Ngự Phù đi trước, còn lại xen kẽ hơn mười tấm Nổ Phù và Xích Diễm Phù.
Công thủ toàn diện, có thể nói là một sự phối hợp linh phù hoàn hảo.
Nhiều tấm đánh ra bất ngờ như vậy, ngay cả Cố Lạn Ý khi không phòng bị ước chừng cũng phải đo ván.
Nhưng Cố Hạ lại không hề hoảng loạn, mỗi một kiếm đều rơi trúng Phòng Ngự Phù, né tránh Nổ Phù phía sau từ mọi góc độ.
Chuyện này sao có thể?
Cố Hạ không có ý định giải đáp thắc mắc cho cô ta, chỉ cúi đầu nhìn pháp khí phòng ngự vừa vỡ nát, trong lòng không nhịn được nhỏ lệ ghen tị.
Mẹ kiếp.
Tuy đồ không phải của mình, nhưng sao thấy xót tiền quá vậy nè?
Giọng nàng lười biếng: "Chắc là, vì tôi thiên phú dị bẩm chăng."
Sở Huyền Âm: "..."
"Cô tự mình đi xuống, hay để tôi tiễn cô xuống đây?" Dù sao cũng là con gái, Cố Hạ vẫn tỏ ra lịch sự một chút.
Kiếm trong tay nàng lại đưa tới trước một chút, khiến Phương Tận Hành trên đài tim cũng run rẩy theo.
Tiểu Hạ đứa nhỏ này, chắc là biết chừng mực nhỉ?
Kiếm này không được rung bừa đâu nha, hỏi là thân truyền thật sự đền không nổi đâu.
Sở Huyền Âm hít sâu một hơi: "Không cần đâu, tôi tự đi."