Chương 227: Lại đây cùng nhau tổn thương đi

Trong nguyên tác chẳng phải bảo nữ chính lúc này nên tỏa sáng rực rỡ làm mê đắm các thiên chi kiêu tử sao?

Nhưng hiện tại với thị lực 5.0 của nàng mà xem, sao nhìn thế nào cũng thấy giống như giây tiếp theo là có thể chuồn êm được vậy?

Trong lúc Khúc Ý Miên đang đảo mắt nhìn xung quanh, bỗng nhiên chạm phải ánh mắt đang nghiên cứu suy nghĩ của nàng ta của Cố Hạ.

Nàng ta lập tức trừng mắt lại đầy hung tợn.

Đáng chết, nếu nàng ta không phải là đan tu, nói không chừng hiện tại Cố Hạ đã bị nàng ta đâm một kiếm lòi ruột rồi, đâu còn rảnh rỗi mà chạy loạn trong sân thế này.

Nhị sư huynh cũng thật là, uổng cho huynh ấy là kiếm tu Kim Đan kỳ, không chỉ không đánh văng được Cố Hạ xuống đài, hiện tại huynh ấy và Bạch Tụng ngược lại còn bị cái tên Hứa Tinh Mộ kia cùng nhau giữ chân.

Mặt mũi nàng ta sắp bị mất sạch rồi.

Dựa vào cái gì mà sư huynh của Cố Hạ lại lợi hại như vậy, còn sư huynh của nàng ta thì vô dụng chẳng ra gì, đánh không lại người ta thì thôi đi, còn bị dắt mũi như lũ ngốc.

Khúc Ý Miên càng nghĩ càng giận, ánh mắt nhìn Cố Hạ lúc thì đầy ác ý lúc thì bừng bừng lửa giận, những ngón tay thon dài đều không nhịn được mà bóp chặt vào lòng bàn tay.

Cố Hạ nhướng mày.

Đừng nói nha, nếu ánh mắt có thể giết người, thì nàng chắc chắn đã bị cái vị này bắn cho thành cái rây rồi.

Vừa hay, nàng cũng thấy cái vị nữ chính thỉnh thoảng lại nhảy ra làm nàng buồn nôn này ngứa mắt lâu rồi.

Là nữ chính thì sao chứ? Đội hào quang nữ chính thì đã sao?

Cố Hạ bẻ bẻ ngón tay, ngoảnh đầu sang chỗ khác, dù sao chỉ cần nàng không làm chết người, thì cái gọi là Thiên Đạo hay hào quang nữ chính ước chừng cũng chẳng làm gì được nàng.

Thế thì nàng còn gì phải đắn đo nữa?

Lại đây, cùng nhau tổn thương đi!

Khoảnh khắc ý nghĩ vừa lóe lên, thanh Hỗn Độn kiếm trong tay nàng dường như cảm nhận được tâm trạng của nàng, thân kiếm bỗng nhiên cũng trở nên hưng phấn hẳn lên.

Cuối cùng cũng có thể buông tay đánh một trận rồi.

Kiếm kiếm nó nha, từ lâu đã thấy cái con mụ này ngứa mắt rồi, cái ác ý nhìn về phía chủ nhân của nó sắp tràn ra ngoài luôn rồi.

Cố Hạ mang theo ý định muốn đấm người, Hỗn Độn kiếm mang theo ý định muốn chém người, một người một kiếm lúc này ăn ý đạt thành thống nhất.

Xử cô ta!!

Cố Hạ vung một chiêu kiếm thẳng tắp tới, động tác dứt khoát không chút dây dưa.

Dù sao nàng luôn giữ vững phương châm động tác phải nhanh tư thế phải soái.

"Á ——"

Khúc Ý Miên vốn còn đang suy nghĩ trong đầu xem có cách nào khiến Cố Hạ là người đầu tiên bị đánh văng xuống đài tỉ thí không, tốt nhất là bị đánh phế đánh chết luôn.

Kết quả vừa ngẩng đầu đã thấy Cố Hạ mang theo nụ cười không có ý tốt tấn công về phía mình, còn tốc độ cực nhanh, miệng lập tức phát ra một tiếng hét chói tai đầy kinh hãi.

Bạch Tụng tranh thủ quay đầu lại vừa vặn nhìn thấy cảnh này, lập tức nổi trận lôi đình: "Cố Hạ, mặt mũi kiếm tu ngươi còn cần không hả? Bắt nạt tiểu sư muội đan tu của ta đúng không?"

Hắn định lao lên ngăn cản, Khúc Ý Miên nghe thấy lời hắn thì mắt sáng lên, mặc kệ Hứa Tinh Mộ đang tát về phía Bạch Tụng liền gào lên: "Tam sư huynh mau cứu muội, Cố Hạ cô ta quá vô sỉ rồi!!"

Việt Minh ở phía trên thấy cảnh này cũng đập mạnh tay vào tay vịn đứng bật dậy, giận dữ quát: "Vô sỉ, thật sự quá vô sỉ rồi! Đệ tử Thái Nhất Tông các ông đều là cái đức tính này sao?"

Phương Tận Hành bị mỉa mai thì chẳng có cảm giác gì, thi đấu mà chẳng phải là đánh đánh giết giết, nếu trước khi đánh còn báo trước cho đối phương một tiếng là ta sắp đánh ngươi đây, thì chẳng phải là đồ đại ngốc sao?

Nhà ai tốt lành mà trước khi ra tay còn mang theo lời nhắc nhở chứ? Có phải thần kinh đâu.

Thế là Phương Tận Hành nhẹ nhàng liếc nhìn ông ta một cái, giọng điệu thong thả: "Thế ông muốn thế nào? Hay là ông bắt tôi đi, dù sao tôi cũng là sư phụ của cái lũ nhóc này."

Việt Minh: "..." Đồ thần kinh à?

Bên dưới, Hứa Tinh Mộ một kiếm chặn đứng đường đi của Bạch Tụng, thuận thế tát một phát vào ngực hắn, thần thanh khí sảng nói: "Này này, ta bảo ngươi có phải quá coi thường ta rồi không? Thật sự tưởng mình trâu bò lắm à?"

Bạch Tụng đầy mắt chỉ có tiểu sư muội, bất thình lình bị anh tát cho một cái lảo đảo, lại nghe thấy câu nói đầy đáng đòn này, ngay lập tức bị tức đến mức phun ra một ngụm máu tươi: "Phụt ——"

"Ái chà."

Hứa Tinh Mộ ghét bỏ lùi lại phía sau, sợ máu bắn lên người mình.

Sau đó nhăn mũi khô khan giải thích một câu: "Nói trước nha, ta thực sự chỉ đơn thuần là tặng hắn một cái tát thôi, không có chơi xấu đâu đấy!"

Giang Triều Tự: "Nói gì thế nhị sư huynh, đệ làm chứng chẳng phải huynh vừa mới qua đây sao?"

Diệp Tùy An gật đầu: "Đúng thế đúng thế, bọn tôi đều có thể làm chứng."

Anh thuận tiện chào hỏi Khúc Ý Miên đang bị tiểu sư muội nhà mình đuổi đánh trối chết: "Này, sư huynh cô sắp chết rồi cô có cứu không?"

Bạch Tụng gian nan thốt ra hai chữ từ cổ họng: "Câm miệng..."

Hắn dù chưa chết cũng sắp bị cái lũ không biết xấu hổ này làm cho tức chết rồi.

Nhưng cái tát này hắn chịu thực sự khá nặng, Bạch Tụng quay đầu nhìn Khúc Ý Miên: "Tiểu sư muội, cho huynh vài viên đan dược trị thương."

Khúc Ý Miên trong lòng sắp nôn ra máu rồi, không giúp nàng ta chặn Cố Hạ lại thì thôi đi, sao còn mặt mũi đòi nàng ta đan dược chứ?

Lại còn vài viên, thật sự tưởng đan dược là rau cải trắng chắc?

Nhưng trước mặt bao nhiêu người thế này, Khúc Ý Miên cũng đành cắn răng không tình nguyện ném qua một lọ đan dược.

Mắt Bạch Tụng sáng lên, vừa định đưa tay ra đón, lọ sứ trắng đã bị Hứa Tinh Mộ "xoẹt" một cái dùng kiếm khều đi mất.

Bạch Tụng: "???"

Đan dược của ta đâu?

Lọ đan dược to đùng của ta đâu rồi?!

BÌNH LUẬN