Chuôi của Hỗn Độn chi kiếm vẫn bị Cố Hạ nắm chặt trong tay.
Nàng sờ sờ chuôi kiếm, nhỏ giọng lầm bầm: "Ngoan nào, ta biết ngươi đang gấp, nhưng ngươi đừng có gấp."
"Chúng ta đến để thi đấu, không phải đến để phá hoại của công, bội kiếm của người ta cũng không được gãy, túi tiền của chủ nhân ngươi thực sự chịu không thấu đâu!"
Hỗn Độn chi kiếm lập tức ỉu xìu.
Thôi vậy, ai bảo nó vớ phải cái chủ nhân thế này chứ.
Vị trưởng lão bên trên thì không nhịn nổi nữa.
Ông hét lớn một tiếng: "Các ngươi có đánh không? Không đánh thì cút hết xuống cho ta!"
Bao nhiêu người họ ở đây là để xem đám ranh này đứng đó tâm sự hữu nghị hả?
Đánh đi, đánh đi chứ!!
Cố Hạ hời hợt "ồ" một tiếng: "Ngay đây, ngay đây."
Nàng cân nhắc thanh kiếm trong tay hai cái, bỗng nhiên cảm thấy xung quanh có chút yên tĩnh quá mức.
Ừm.
Cái này không đúng.
Cố Hạ quay đầu nhìn lại, được lắm.
Bốn vị sư huynh nhà mình từ lúc nào đã đồng loạt lùi ra xa ba mét, đang ngồi bệt dưới đất mỉm cười nhìn nàng kìa.
Trên đầu Cố Hạ chậm rãi hiện lên một dấu hỏi chấm: "?"
"Các huynh làm gì vậy?!"
Diệp Tùy An cười hì hì vẫy vẫy tay với nàng: "Sau khi chúng ta nhất trí quyết định, đây là một cơ hội tốt để muội thực chiến, nên tiểu sư muội cố lên nha."
Cố Hạ: "..."
Nàng không cảm xúc, cười khẩy một tiếng: "Huynh chắc là muốn muội chết thì có."
Gì chứ? Nàng cũng đâu có bá đạo đến mức có thể một mình chấp năm chứ?
Cố Hạ rất khó hiểu: "Rốt cuộc cái gì đã cho các huynh cái ảo giác rằng muội rất có khả năng đánh đấm vậy?"
Giang Triều Tự cũng cười: "Không, đây chỉ là sự tin tưởng đến từ các sư huynh mà thôi."
"Cố lên nha."
"... " Hay lắm.
Hà Tất đối diện nắm chặt kiếm, nhíu mày: "Coi thường chúng ta sao?"
"Làm gì có." Cố Hạ giọng điệu thành khẩn: "Huynh phải tin rằng ta cũng là kẻ bị đồng đội hố thôi."
Hà Tất: "Ta không nghe, ta không nghe."
Hứa Tinh Mộ ghét hắn ồn ào, lao lên tặng một đấm "bốp": "Ngươi phiền quá đi."
Nếu không phải vì Diệp Tùy An tên đó gợi ý nhân mấy trận đầu để Cố Hạ mài dũa với thanh kiếm của nàng nhiều hơn, luyện tập cách đánh nhau cho thuần thục.
Thì hắn đã sớm nhịn không được mà ra tay rồi.
Làm gì còn đợi thằng nhóc này đứng đây líu lo nữa chứ.
Hà Tất ôm đầu: "... Ư hu."
Hứa Tinh Mộ: "..."
Mẹ kiếp!
Nắm đấm của hắn đột nhiên lại thấy ngứa ngáy thì phải làm sao?
Cố Hạ trông chờ nhìn chằm chằm Thẩm Vị Hiền, Đại sư huynh chắc vẫn là người đáng tin cậy chứ nhỉ?
Nàng mở miệng: "Đại sư huynh."
Thẩm Vị Hiền mỉm cười nhẹ nhàng: "Tiểu sư muội, đây là cơ hội rèn luyện tốt."
Cố Hạ suýt chút nữa thì sụp đổ: "..."
Không phải chứ.
Nhà ai lại lấy cuộc thi ra để luyện tay hả?
Cái này mà thua thì chẳng phải nàng trở thành tội nhân của tông môn sao?!
Các người nói xem có vô lý không chứ??
Nàng vẫn không cam tâm: "Muội một mình chấp năm đấy, các huynh thấy cái này có hợp lý không?"
"Ít nhất cũng phải cử một người qua đây đánh nhau cùng muội chứ?"
Cố Hạ muốn vùng vẫy kiểu cá mặn một chút, tệ nhất cũng phải kéo một vị sư huynh xuống nước mới được.
Anh em tốt là phải có họa cùng chia mà.
"Ưm."
Thẩm Vị Hiền suy nghĩ một chút, thấy tiểu sư muội nói cũng có lý, sau đó đưa chân ra bất thình lình đạp cho Hứa Tinh Mộ vừa mới nhảy trở lại một phát bay ra ngoài.
"A a a a a——"
Hứa Tinh Mộ bất ngờ bị bay ra ngoài mặt đầy kinh hãi.
Chuyện gì thế này?
Hắn rơi xuống bên cạnh Cố Hạ đứng vững thân hình, chỉ tay vào ba người đang ngồi hàng dài phía sau nhảy dựng lên: "Mấy cái đồ không có nghĩa khí này, sao các người không tự mình lên đi hả?"
Diệp Tùy An cười rất rạng rỡ: "Không còn cách nào khác, ai bảo Nhị sư huynh huynh là người giỏi đánh đấm nhất chứ?" Ngoại trừ Đại sư huynh ra.
Đương nhiên, câu này hắn mới không thèm nói ra đâu.
Hứa Tinh Mộ bán tín bán nghi: "Thật sao?"
Giang Triều Tự gật đầu phụ họa một hồi: "Ừ ừ đúng đúng, không tin thì nhìn nụ cười chân thành của tụi này nè."
Hứa Tinh Mộ khóe miệng giật giật.
Thôi bỏ đi, cái đó không quan trọng.
Hiếm khi nghe thấy hai vị sư đệ mỏ hỗn này khen hắn, hắn đành chịu khó vất vả thêm chút vậy.
Cố Hạ và Hứa Tinh Mộ hai kẻ đổ vỏ nhìn nhau, như chấp nhận số phận mỗi người cầm một thanh kiếm, gào thét lao lên.
Hà Tất đối diện và các sư đệ của hắn đờ người ra.
Vừa nãy không phải còn đang tâm sự vui vẻ sao?
Sao nói ra tay là ra tay ngay thế này?!
Phải nói là hai sư huynh muội này thâm hiểm cực kỳ.
Hai người một người phóng hỏa một người rải băng, trực tiếp cho sàn đấu đi phẫu thuật thẩm mỹ luôn.
Đám Hà Tất lần đầu tiên cảm nhận được cái vị trí băng hỏa lưỡng trùng thiên là thế nào.
Lúc thì hỏa diệm sơn lúc thì đại băng nguyên, làm cho một đám kiếm tu trông chẳng khác gì lũ khỉ nhảy nhót lung tung, đứa nào đứa nấy kêu thảm thiết.
"Oái—— cái thứ này đốt trúng mông ta rồi!"
"Mẹ nó ta còn thảm hơn đây này, suýt chút nữa bị mấy cái cột băng của cô ta đâm thành cái sàng luôn."
"Đừng nói nữa, chân ta bị đóng băng rồi, các người ai kéo ta một cái đi?"
Nhìn thấy thảm cảnh của đám kiếm tu này, khán giả đồng loạt ghê răng hít một ngụm khí lạnh, sau đó chỉ trỏ bàn tán.
"Thảm, họ đụng phải hai cái đứa thất đức này đúng là thảm thật."
"6, mở mang kiến thức rồi, hóa ra tu sĩ hỏa linh căn và băng linh căn cũng không phải là không dung hòa được nha, vậy mà còn có thể chơi như thế này?"
"Nói đi cũng phải nói lại, mặc dù linh lực của Cố Hạ không làm họ bị thương được, nhưng không chịu nổi cái thao tác của cô ta quá hèn nha."
"Đúng vậy đúng vậy, làm gì có ai chuyên tấn công vào chỗ hiểm bên dưới của người ta chứ? Hai người này bàn bạc với nhau rồi đúng không? Chắc chắn là bàn bạc rồi!"
Nghe thấy những lời bàn tán này, ba người đang đứng xem đồng loạt che mặt.
Hỏi chính là không còn mặt mũi nào mà nhìn nữa!
Diệp Tùy An cảm thán: "Chốt rồi, sau này tuyệt đối không được để Nhị sư huynh và tiểu sư muội ở cùng nhau, bởi vì huynh căn bản không biết được hai người này có thể làm ra những chuyện không biết xấu hổ gì đâu."
Giang Triều Tự nhìn thoáng qua cục diện trận đấu: "Tổng kết rất hay, lần sau đừng tổng kết nữa."
Hắn hiện tại hợp lý nghi ngờ số đan dược mình chuẩn bị có thể bán cho đối thủ với giá hữu nghị rồi đấy.
Nể mặt tiểu sư muội.
Chậc, phải nói là.
Đám người này trông thảm thật sự nha.
Đợi đến khi Cố Hạ lại một lần nữa bắt kiếm quyết, Hà Tất đã hoàn toàn quỳ lạy nàng rồi.
"Chị ơi, phục rồi, em phục rồi có được không? Chị đại thu lại thần thông giùm đi."
Hà Tất nói câu này chẳng thấy đỏ mặt chút nào.
Dù sao hắn cũng chỉ là một đệ tử tông môn nhỏ bình thường thôi, đánh không lại nhận thua cũng chẳng có gì mất mặt.
Vốn dĩ thấy ba người đối diện nằm ườn ra hắn còn ôm một tia hy vọng mong manh, giờ thì hay rồi.
Chỉ cần có một chút ý nghĩ không đúng lúc nào đó thì đều là hắn đại bất kính được chưa?
Hứa Tinh Mộ ôm kiếm, vẫn chưa thấy đã: "Đừng mà, ta còn chưa đánh đủ đâu."
Hà Tất: "... Người anh em, đợi huynh đánh đủ thì tôi cũng đi chầu ông bà rồi."
Cố Hạ cúi đầu, viên hồi linh đan vừa định móc ra trong ống tay áo lại được nàng lặng lẽ nhét trở lại.
Nàng hếch cằm, cứng miệng: "A ha, hữu nghị là chính, thi đấu là phụ mà. Đánh xong trận này chúng ta vẫn là bạn nha."
Hà Tất mặt đầy vẻ thụ sủng nhược kinh: "Ê? Tôi mà cũng xứng sao?"
Không phải hắn tự ti, chủ yếu là giới tu chân cá lớn nuốt cá bé, hoàn toàn dựa vào bản lĩnh để nói chuyện.
Loại tông môn nhỏ như họ rất khó có ngày ngóc đầu lên nổi.
Vì vậy cơ hội giao hảo với đệ tử thân truyền ngũ tông đúng là nghĩ cũng đừng hòng nghĩ tới.
Cố Hạ chân đứng không vững nữa rồi, hơi run một cái, vẫn tỏ vẻ thản nhiên: "Sao lại không xứng? Huynh cực xứng, siêu xứng, thiên tiên phối luôn được chưa?"
"Tự tin lên đi thiếu niên, huynh có thể mà."
Hứa Tinh Mộ không để ý họ đang nói gì, hắn hưng phấn vỗ mạnh vào vai Cố Hạ: "Được đấy tiểu sư muội, không ngờ muội còn trụ được lâu thế."
Mặc dù chỉ là vài đối thủ vừa mới tới Kim Đan sơ kỳ, nhưng đối với Cố Hạ, người sau khi vào Thái Nhất Tông ngoại trừ họ ra thì kinh nghiệm thực chiến không nhiều mà nói.
Đã là rất khá rồi.
Cố Hạ suýt chút nữa bị Nhị sư huynh nhà mình vỗ cho sấp mặt xuống đất, nàng ho một cái: "Bình thường thôi bình thường thôi ha ha."
Hai bên lần giao thủ này đều rất hài lòng, đợi trưởng lão làm giám khảo tuyên bố Thái Nhất Tông chiến thắng xong họ đã bắt đầu khoác vai nhau đi xuống đài rồi.
Phương Tận Hành thực sự không muốn nhìn nữa.
Ông đã bảo cái tính cách gặp chó cũng có thể tâm sự vài câu của hai cái đứa ranh con này không liên quan gì đến ông mà?
Sự giáo dục của ông không hề có cái khoản này!
Lúc đi ngang qua hàng ghế thân truyền, Cố Lạn Ý giọng điệu không rõ ý tứ: "Ta cứ tưởng ngươi sẽ cạn kiệt linh lực đứng đó chờ cái tên ngốc Hứa Tinh Mộ kia giúp đỡ chứ, không ngờ ngươi vậy mà cũng trụ lại được."
"Nhưng Cố Hạ à, tự tin là một chuyện tốt, nhưng đôi khi tự tin quá mức thì lại không tốt đâu."
Ồ hô.
Một câu nói, thành công đắc tội hai người.
Hứa Tinh Mộ bị gọi là tên ngốc đang nhìn gã với ánh mắt đằng đằng sát khí.
Tay hắn đặt trên chuôi kiếm bên hông, gào lên: "Đều đừng cản ta, hôm nay ta nhất định phải chém chết cái tên cẩu tặc này!"