Những người khác gật đầu tán thành.
Hứa Tinh Mộ lúc này mới bỏ móng vuốt ra khỏi thắt lưng, gãi đầu đưa phần linh thạch của mình qua.
Cố Hạ thở phào nhẹ nhõm, may mà Nhị sư huynh nghe lời khuyên.
Nếu không mà cởi thắt lưng ngay tại hiện trường thi đấu, nàng cũng lo sư phụ già nhà mình có chịu nổi cái kích thích này không.
Sau đó, Thẩm Vị Hiền cũng góp vui theo, một nhóm người chen chúc vây quanh nhau, sớm đã quên mất mình đến đây để làm gì.
Những tán tu đang đặt cược xung quanh cũng trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Hít..."
"Đù! Lão tử đã bảo mấy đứa thân truyền này giàu nứt đố đổ vách mà."
"Mẹ kiếp, kẻ ăn không hết người lần chẳng ra."
Hiện trường nhất thời náo nhiệt cực kỳ, những tu sĩ khác vốn chưa chú ý cũng bắt đầu chen lấn về phía này, chẳng mấy chốc khán đài rộng lớn đã trống mất một nửa.
Động tĩnh lớn như vậy đương nhiên đã thu hút sự chú ý của các trưởng lão và tông chủ đang ngồi chễm chệ phía trên.
Phương Tận Hành đang bốc phét với các tông chủ khác, theo bản năng nhìn về phía phát ra âm thanh.
Liền nhìn thấy mấy đứa đệ tử chẳng ra gì của mình đang công khai gây chuyện ngay dưới mí mắt ông.
Ừm.
Đột nhiên thấy ngứa nắm đấm quá nhỉ.
Ngược lại, Tần tông chủ lại cười đầy ẩn ý trước: "Không ngờ trước khi thi đấu còn có thể thấy những đứa trẻ tràn đầy sức sống như vậy."
"Phương tông chủ, ông dạy dỗ có phương pháp đấy."
Tông chủ Huyền Minh Tông cười ha hả hai tiếng: "Đúng vậy lão Phương, vẫn là ông giỏi nhất."
"Không giống như đám phá gia chi tử trong tay ta, suốt ngày chỉ biết tiêu xài." Ông lắc đầu, tỏ vẻ tiếc nuối: "Nếu không phải ta mang theo toàn là phù tu và trận tu, thì thực sự nuôi không nổi chúng đâu."
Phương Tận Hành: "..." Có quá đáng quá không?
Vân tông chủ của Yên Hà Tông che môi cười khẽ một tiếng: "Cũng may môn hạ của ta toàn là những cô gái ngoan ngoãn nghe lời. Nếu mà nhận một đám khỉ con như các ông, thì Yên Hà Tông của ta chẳng phải sẽ bị chúng dọn sạch sao?"
Phương Tận Hành: "..." Hóa ra kẻ đổ vỏ lại là ta?!
Còn Việt Minh ở bên cạnh vừa định mở mồm thể hiện sự tồn tại, thì bị ông trực tiếp phớt lờ luôn.
Nghĩ cũng biết cái miệng chó của gã này không mọc được ngà voi.
Vậy thì ông việc gì phải tự tìm bực vào người?
Có phải ngốc đâu?!
Phương Tận Hành nhìn nhìn đám thân truyền đang đứng nghiêm chỉnh ngoan ngoãn xung quanh, lại nhìn xuống đám ôn thần không xa kia đang như đi chợ tranh mua rau.
Ông hít sâu một hơi, sau đó vận khí đan điền: "Cố Hạ, Hứa Tinh Mộ, Giang Triều Tự, mấy đứa các ngươi, mười giây sau cút lên đây cho ta."
"Nếu không..." Giọng ông khựng lại, cười đầy thâm ý: "Tất cả các ngươi đều cút về đi chăn yêu thú cho ta!"
"!!!!!"
Tần tông chủ muốn nói lại thôi: "Như vậy không tốt lắm đâu..."
Các tông chủ khác cũng không nỡ: "Đúng vậy, bọn trẻ còn nhỏ mà? Thích gây chút náo nhiệt là chuyện bình thường, bình tĩnh đừng bốc đồng nha."
Phương Tận Hành ngơ ngác: "Các ông đang nói..." cái gì vậy?
Lời còn chưa dứt đã bị mấy đứa nghịch tử bên dưới ngắt ngang.
Hứa Tinh Mộ chửi thề một tiếng, lập tức bật dậy, kéo Cố Hạ xông lên phía trước: "Nhanh nhanh nhanh!"
Hắn không muốn đi làm mồi cho yêu thú đâu a a a a a!!
Cố Hạ mặt mày rối bời, lúc nãy nàng nghe cũng bập bõm, giờ nắm lấy cơ hội gào lên: "Sư phụ, chúng con tội không đáng chết như vậy chứ."
Bị hai đứa này dắt mũi, những người khác không sót một ai, mạch suy nghĩ đều bị lệch đi hết.
Nhất thời ngoại trừ Đại sư huynh có chút do dự ra, hai vị sư huynh còn lại bắt đầu liều mạng chạy về phía trước.
Ngay cả các tán tu nghe được lõm bõm cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
"Vãi chưởng vãi chưởng—— Thái Nhất Tông các người chơi kích thích vậy sao?"
"Các đạo hữu nghe cho kỹ đây, trân trọng mạng sống, tránh xa Thái Nhất Tông, bắt đầu từ bạn và tôi!"
"Chạy mau! Thú thật với các vị, lúc trước tôi còn định chuyển sang Thái Nhất Tông đấy, giờ xem ra giữ mạng vẫn quan trọng hơn."
"Dù sao ổ vàng ổ bạc cũng không bằng cái ổ chó của mình mà..."
Phương Tận Hành: "..." Mẹ kiếp.
Nguyên nhân phong tiếng của Thái Nhất Tông bị hủy hoại thảm hại lại là vì cái này, các ông nói xem có vô lý không cơ chứ?!
Đám thân truyền vốn đang đứng ngay ngắn, không màng chuyện thế gian cũng bị chấn động.
Dịch Lăng đồng tử chấn động, vẫy vẫy tay với Cố Hạ đang bị Hứa Tinh Mộ kéo chạy vù vù bên dưới: "Này, Cố Hạ, cậu vẫn ổn chứ?"
Phong Lạc Thành lầm bầm: "Tôi chỉ biết Cố Hạ rất thảm, thật đấy, nhưng tôi không ngờ cậu ấy lại thảm đến mức này. Đây chính là địa vị tông môn của thân truyền Thái Nhất Tông sao?"
Cũng có những thân truyền lạnh lùng đứng xem.
Úc Hanh khoanh tay, hắn còn thù vụ lần trước bị mấy đứa này định thân ở trong viện nửa ngày trời, kết quả cuối cùng nghe nói năm cái đứa khốn khiếp đó chẳng bị làm sao cả.
Lại chỉ phải viết cái bản kiểm điểm chó má gì đó!
Cái này hắn chịu sao nổi?
Thiếu niên lập tức hếch cằm, dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống: "Hừ, ta đã nói rồi, mấy đứa đáng ghét sớm muộn gì cũng bị người ta thu xếp thôi. Đáng đời bắt chúng đi cho yêu thú ăn hết đi."
Cố Lạn Ý gật đầu: "Ta đồng ý."
Lê Thính Vân: "Cộng một."
"..."
Một nhóm người đồng loạt quay sang nhìn Tạ Bạch Y, người từ đầu đến cuối không đưa ra bất kỳ nhận xét nào.
Tạ Bạch Y: "..."
Hắn thong thả ngước mắt, nhìn xuống nhóm người náo nhiệt bên dưới, nhàn nhạt lên tiếng: "Họ là thân truyền đấy."
"???"
Chúng ta cũng biết mấy đứa đó là thân truyền mà, chúng ta chẳng lẽ không phải sao?
Và lại có ai hỏi ngươi cái này đâu?!
Gương mặt trắng tuyết của Lê Thính Vân mang theo nụ cười, nhưng nụ cười đó lại lạnh lẽo: "Hừ, giả vờ cái gì?"
Tạ Bạch Y không thèm để ý đến gã nói nhảm, chỉ dùng cằm hất về phía vị trí của các tông chủ bên trên: "Nhiều người như vậy đều có mặt, công khai nói muốn đem họ cho yêu thú ăn, dù không dùng não cũng sẽ không tin chứ?"
Giọng hắn mang theo một tia dao động, có vẻ rất ngạc nhiên.
"Kẻ không não số 1" Lê Thính Vân đương nhiên là người đầu tiên nhận lấy danh hiệu này.
Sắc mặt gã trầm xuống, ngón tay khó nhịn co rúm một cái, ánh mắt âm lãnh.
"Kẻ không não số 2" Cố Lạn Ý: "..."
Gã làm sao mà không nghĩ tới tầng lớp này chứ?
Chẳng qua khó khăn lắm mới chộp được cơ hội xem trò cười của đám người này, nội tâm thực sự không muốn bỏ qua mà thôi.
Đợi đến khi năm người Cố Hạ vội vã đứng thành một hàng, há mồm thở dốc.
Phương Tận Hành mới từ phản ứng quái dị của những người xung quanh mà hiểu ra điều gì đó, mặt ông xanh mét, nghiến răng nghiến lợi hét lớn một tiếng: "Bản tông chủ nói 'cho ăn' là cái nghĩa 'cho ăn' đó, cho ăn (wèi) đồ ăn ấy, các ngươi nghe hiểu chưa?"
"Là muốn để bọn chúng đi cho yêu thú ăn, không đúng, để yêu thú cho chúng ăn... cũng không đúng!"
Mặc dù ông nói loạn cào cào, nhưng những người não nhảy số nhanh đã phản ứng lại, đầy ẩn ý: "Ồ..."
Những người chưa phản ứng kịp cũng không chịu thua kém: "Ồ..."
Trong sân nhất thời toàn là những tiếng "ồ" nối tiếp nhau, đúng là nghe tiếng "ồ" vang cả một vùng.
Phương Tận Hành càng điên tiết hơn.
Ồ cái rắm!
Mẹ kiếp.
Một lũ mù chữ!!
Mấy người đang cúi đầu đứng cạnh nhau nghe vậy, lập tức không nhịn được lại túm tụm vào một chỗ xì xào bàn tán.
Hứa Tinh Mộ: "Sư phụ sao nói chuyện chẳng rõ ràng gì cả, làm con hú hồn."
Cố Hạ nghiêng đầu: "Có lẽ là... đến thời kỳ mãn kinh rồi chăng."
"Mãn kinh? Đó là cái gì?!" Diệp Tùy An ghé đầu lại gần.
Đừng nói Diệp Tùy An, ngay cả hai vị sư huynh bên cạnh cũng đồng loạt vểnh tai lên nghe.
"Mãn kinh chính là..."