Chương 179: Có phải người khác không nổi giận thì ngươi coi người ta là đồ ngu không hả

Cố Lạn Ý đứng phía sau muốn nói lại thôi, không biết nên nhắc nhở sư phụ đang trong cơn thịnh nộ của mình thế nào.

Dù sao hắn cũng là người chứng kiến từ đầu đến cuối, rơi vào kết cục thế này cũng là do Khúc Ý Miên tự chuốc lấy.

Hắn tuy không thích Cố Hạ, nhưng trong vấn đề nguyên tắc này thì cũng sẽ không nói dối.

Tạ Bạch Y đỡ Khúc Ý Miên dậy, đưa nàng ta đến trước mặt Việt Minh.

Thiếu nữ đôi mắt rưng rưng nhìn hắn, giọng nói nhẹ nhàng: "Đa tạ Bạch Y sư huynh, huynh đối với muội thật tốt."

Tạ Bạch Y không tự nhiên quay đầu đi chỗ khác.

Nói cũng lạ, hắn vốn luôn xa cách với mọi người, không thích thân cận với người khác, nhưng tình huống này lại hết lần này đến lần khác ngoại lệ trên người Khúc Ý Miên.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng thiếu nữ uất ức rơi lệ, hắn liền cảm thấy trong lòng như bị chọc một cái, tư duy đều có chút không khống chế được.

Úc Hanh đi theo bên cạnh hắn, vốn luôn không nhìn nổi mấy cái loại yêu diễm tiện hóa này muốn hủy hoại đạo tâm của đại sư huynh mình, lập tức lên tiếng mỉa mai.

"Chao ôi, đỡ ngươi một cái là đối tốt với ngươi rồi, thế thì ngươi cũng dễ bị cảm động quá nhỉ?"

Thiếu niên âm dương quái khí cực kỳ: "Không biết còn tưởng Thanh Vân Tông các người ngược đãi ngươi đấy chứ? Nếu không sao ngươi lại thiếu thốn tình thương thế này?"

Khá khen thay.

Cố Hạ trực tiếp hô khá khen thay.

Cái độ độc mồm độc miệng này đúng là có thể một chín một mười với tứ sư huynh nàng lúc nãy rồi.

Sắc mặt Việt Minh lập tức khó coi hẳn lên.

Hắn vốn luôn coi trọng danh tiếng tông môn nhất, nghe thấy lời âm dương quái khí này của Úc Hanh tự nhiên trong lòng ngấm ngầm khó chịu.

Khả năng quan sát sắc mặt của Khúc Ý Miên vào lúc này đạt đến đỉnh điểm, nghe vậy lập tức đỏ hoe mắt: "Tôi không có, tôi không có, tôi chỉ là quá cảm động thôi, nên mới muốn bày tỏ lòng cảm ơn với Bạch Y sư huynh."

"Vị sư huynh này, huynh hiểu lầm tôi rồi."

Úc Hanh: "Thôi đi, sư huynh ruột của ngươi ở đằng kia kìa? Đừng hòng mà bám quan hệ với tiểu gia."

"Ngươi cũng không soi gương xem, nhìn xem trên người mình có điểm nào đáng để ta hiểu lầm không."

Úc Hanh tuy độc mồm, nhưng bình thường cũng sẽ không nói chuyện không khách khí như vậy, chỉ là hắn cũng không ngu.

Đại sư huynh nhà mình gần đây cứ kỳ kỳ quái quái, theo hắn quan sát, nguyên nhân lớn nhất chính là vì Khúc Ý Miên này.

Hừ!

Muốn hại sư huynh hắn thì phải bước qua xác hắn đã!!

Việt Minh đứng chắp tay, hơi chán ghét liếc nhìn hắn một cái: "Đệ tử Lăng Kiếm Tông các ngươi, đều vô giáo dục như vậy sao?"

Tần tông chủ của Lăng Kiếm Tông còn chưa kịp nói chuyện.

Tạ Bạch Y bỗng nhiên đưa tay lôi Úc Hanh về phía sau, ngước mắt tĩnh lặng đối mắt với hắn, giọng điệu chính trực: "Thật xin lỗi Việt tông chủ, sư đệ ta tuổi còn nhỏ tính tình thẳng thắn, mong ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với đệ ấy."

Việt Minh: "..."

Cố Hạ: "Phụt——"

Ha ha ha ha ha ha cười chết mất thôi.

Trước đó sư phụ nàng vừa dùng câu này chặn họng Việt Minh, sau đó sư đệ của nam chính cũng nhảy vào góp vui một chân.

Mai khai nhị độ (lần thứ hai) nha.

Nàng không cười thì thôi, vừa cười một cái liền thu hút sự chú ý của toàn trường.

Khúc Ý Miên nhìn thấy nàng liền kích động hẳn lên, nàng ta đưa tay chỉ vào Cố Hạ: "Sư phụ, là tỷ ta, chính là tỷ ta, chính là tỷ ta đã hại con thành ra thế này, ngài phải báo thù cho con!"

Nghe thấy có người vu oan cho đồ đệ mình, Phương Tận Hành lập tức không bình tĩnh nổi.

Hắn đứng ra, vuốt râu cau mày nhìn kẻ đang gào thét trước mặt: "Nói bậy bạ, đồ đệ ta mới không làm ra chuyện đó đâu, đổ thừa cũng không ai đổ như ngươi cả."

"Đúng là một lũ nói năng bậy bạ, vô căn cứ, nói nhăng nói cuội!!"

Cố Hạ cũng không khỏi chấn động một chút.

Không ngờ sư phụ nhà mình lại đỉnh thế, một hơi tuôn ra bao nhiêu là thành ngữ.

Khúc Ý Miên áp căn không sợ, nàng ta kiên trì chỉ vào Cố Hạ: "Sư phụ, đồ nhi nói là sự thật, chính là tỷ ta hại con."

"Không tin ngài có thể hỏi đại sư huynh, bọn họ cũng nhìn thấy mà."

Ánh mắt Việt Minh không thiện cảm liếc nhìn Cố Hạ đang tỏ vẻ vô tội, tự nhiên tin tưởng lời đồ đệ mình.

Hắn quay đầu nhìn đại đệ tử phía sau: "Lời sư muội con nói có phải sự thật không?"

Nếu là sự thật, Việt Minh lạnh mặt thầm nghĩ, hắn nhất định phải mượn cơ hội này giáo huấn Cố Hạ một trận cho ra trò.

Để nàng ta biết thế nào là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.

Bất ngờ bị điểm danh Cố Lạn Ý: "..."

Liên quan gì đến hắn?

Hắn chẳng muốn dính dáng vào chút nào có được không hả?

"Ờ thì..." Cố Lạn Ý đơ mặt: "Câu hỏi này đồ nhi không trả lời được."

Hắn không muốn ở giữa thanh thiên bạch nhật nói ra phẩm tính của sư muội Thanh Vân Tông mình không ra gì như thế nào, chỉ định đợi sau khi về tông rồi mới báo cáo rõ ràng với sư phụ.

Ngặt nỗi sư phụ hắn áp căn không bắt được sóng ý định của hắn.

Việt Minh lại nhìn sang những người khác: "Các ngươi cũng đều có mặt ở đó, có nhìn thấy Cố Hạ bắt nạt đệ tử tông ta thế nào không?"

Một đám thân truyền vừa được Cố Hạ cứu ngước lên nhìn trời nhìn đất nhìn phong cảnh, đồng loạt lắc đầu.

Bọn họ cái gì cũng không thấy.

Còn câu hỏi của Việt Minh?

Thật xin lỗi, đó là cái gì vậy?

Bọn họ không biết nha.

Một đám thân truyền đầu tựa vào nhau, thầm thì: "Cái vị sư muội Thanh Vân Tông này có phải não có vấn đề không? Nàng ta có phải quên mất mình đã làm những chuyện tốt đẹp gì trước đó rồi không?"

"Ta thấy nàng ta tám phần là không bình thường, sau này ít giao thiệp với nàng ta là được."

Khúc Ý Miên nhìn thấy bọn họ như vậy liền tức phát khóc ngay tại chỗ.

Những người này sao lại thế này chứ?

Rõ ràng nàng ta mới là người bị trọng thương, còn là vì Cố Hạ mà bị thương.

Sao từng người một không đứng về phía nàng ta?

Việt Minh rõ ràng không tin, lại hỏi thêm một lần nữa.

Lê Thính Vân mất kiên nhẫn: "Việt tông chủ, chi bằng ngài đi hỏi vị đệ tử kia của ngài xem nàng ta đã làm những chuyện tốt đẹp gì, cấu kết với ma tộc mưu hại sư huynh nhà mình và thân truyền ngũ tông, đúng là giỏi thật đấy."

"Ngươi nói nhăng nói cuội gì thế?" Việt Minh nổi trận lôi đình.

"Không có nói nhăng nói cuội!"

Mấy vị tu sĩ được cứu nhảy ra, tại chỗ liền đem những chuyện tốt Khúc Ý Miên làm suốt dọc đường phanh phui sạch sành sanh.

Việt Minh rõ ràng cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ từ các tông chủ khác.

Nhưng hắn vẫn cố chấp không tin: "Các ngươi có bằng chứng gì không? Nếu không đây chỉ là lời nói một phía của các ngươi thôi."

"Vu khống thân truyền, thật sự coi Thanh Vân Tông chúng ta là ăn chay sao?"

Năm vị tu sĩ không ngờ hắn lại ngoan cố như vậy, đối với sự mặt dày của Việt Minh đúng là thán phục không thôi.

"Hóa ra thân truyền là cái đức tính này, phi!"

"Đúng thế, nhận lấy một cái họa hại thế này, đúng là phúc khí tám đời nhà Thanh Vân Tông các người tu được."

"Dám làm mà không cho người khác nói à? Có phải người khác không nổi giận thì ngươi coi người ta là đồ ngu không hả?"

Mỗi người một câu khinh bỉ, đâm cho Khúc Ý Miên hai mắt đỏ hoe.

Nàng ta cúi đầu, hận thù ghi một món nợ vào lòng với những người này.

Đợi nàng ta có được cơ duyên một bước lên trời, nhất định phải bắt đám người này quỳ xuống cầu xin tha thứ.

Khúc Ý Miên thân là nữ chính tập hợp hào quang nữ chính, vạn ngàn sủng ái trong tiểu thuyết, tự nhiên sẽ không phản tỉnh mình có lỗi.

Trái lại, lần này do nàng ta và Cố Hạ trở thành nhóm đối chiếu, càng là trực tiếp đem món nợ này tính lên đầu nàng.

Cố Hạ đảo mắt một cái liền thấy được ánh mắt muốn giết người của nàng ta.

Hê.

Cố Hạ lập tức nhướng mày một cái, dùng khẩu hình không tiếng động nói: "Lại nhìn cha ngươi làm gì?"

Khúc Ý Miên triệt để không nhịn được nữa, nàng ta túm lấy tay áo Tạ Bạch Y khóc như mưa: "Bạch Y sư huynh, huynh tin muội, muội thực sự không có nói dối."

"Nếu không phải tỷ ta đẩy muội ra ngoài đỡ đòn tấn công, muội cũng không đến mức suýt mất mạng."

Lúc này truyền đến một câu lầm bầm của Hứa Tinh Mộ: "Diễn cái gì thế? Chẳng phải ngươi áp căn không sao đó sao?"

"Nếu không phải ngươi cứ nhất quyết lúc tiểu sư muội ta chạy trốn mà nhảy vào xen ngang, nàng ta sao lại tặng ngươi một món đại lễ như vậy chứ."

Người tu đạo tai thính mắt tinh, ngũ quan linh thông, lời phàn nàn phân ngoại không có tâm này của hắn lập tức truyền vào tai tất cả mọi người có mặt.

Nhất thời hiện trường phân ngoại yên tĩnh, dường như trên đầu có quạ bay qua.

"Quạ quạ quạ——"

Tạ Bạch Y cúi mắt nhìn nàng ta, giọng điệu do dự: "Muội... buông ta ra trước đã."

Tiếng nói của Khúc Ý Miên im bặt: "Cái gì?"

Phối hợp với cái biểu cảm hơi buồn cười kia của nàng ta trông phân ngoại hài hước.

Tạ Bạch Y không nói gì, hắn không phải hạng người thiếu não như Hứa Tinh Mộ, hiện giờ tất cả thân truyền tham gia trong đó bao gồm cả tu sĩ được cứu đều thống nhất khẩu cung.

Khúc Ý Miên và nhóm Cố Hạ chắc chắn có một bên đang nói dối.

Nhưng rõ ràng, một người nói dối và một đám người nói dối thì khả năng bên nào lớn hơn hắn vẫn phân biệt được.

Hơn nữa Cố Hạ nếu có cái bản lĩnh lừa phỉnh một đám thân truyền giúp nàng ta làm chứng giả, nàng ta còn không vểnh đuôi lên trời sao?

Thân truyền ngũ tông phần lớn đều tâm cao khí ngạo, trong tình huống bình thường sẽ không phục bất cứ ai ngoại trừ thủ khoa đệ tử của họ.

Cố Hạ nàng, chắc là chưa có bản lĩnh lớn như vậy... đâu nhỉ?

Tạ Bạch Y suy nghĩ kỹ vài giây, cái cân trong lòng chậm rãi nghiêng về một bên.

Ngay lúc này, vốn dĩ trải qua cảnh bị Hứa Tinh Mộ dùng làm đệm lót và bị người ta đá cho thảm hại, Liên Khuê như con chó chết nằm bẹp dưới đất không nhúc nhích.

Yên nghỉ như đã chết vậy.

Hắn nhìn thấy cảnh người mình thích bị mọi người cô lập, lập tức không nhịn được mà nhảy ra.

"Bản điện có thể làm chứng, chính là Cố Hạ muốn hại A Miên, Thái Nhất Tông các ngươi chẳng lẽ muốn bao che cho nàng ta?"

BÌNH LUẬN