Hắn vừa nói vừa nôn thốc nôn tháo, giọng nói đứt quãng không có lấy nửa phần uy hiếp.
Hai vị sư huynh một trái một phải dùng kiếm chỉ vào hắn, Cố Hạ thong dong ngồi xổm trước mặt hắn, cười đến mức mắt cong như trăng khuyết.
"Ừm. Không có gì đâu mà." Nàng vẻ mặt vô tội nghiêng đầu: "Đừng lo lắng, chỉ là một chút đồ nhỏ thôi."
Giọng nàng hơi kéo dài, đếm từng cái một: "Cũng chẳng thêm gì nhiều, chỉ là một chút Phong Linh Đan, một chút Bột Thối Hoắc, cộng thêm một chút Nhuyễn Cân Tán mà thôi."
Cố Hạ nói xong hai tay dang ra, thở dài một tiếng: "Ngươi xem, ta đã bảo là ta vẫn rất lương thiện mà?"
Chẳng phải là đã không trực tiếp bỏ độc đan vào để lấy mạng hắn sao?
Cũng không phải nàng không muốn, chỉ là một mặt vì Liên Khuê dù sao cũng là một ma tộc có thân phận, không tiện tùy tiện giết chết.
Mặt khác mà nói, Cố Hạ còn đang tính toán chuyện lấy hắn ra để tống tiền Ma tộc một mẻ đây.
Thế nên chuyện còn lại cứ để các trưởng lão đi mà đau đầu đi.
Nàng thì có ý xấu gì chứ?
Tuy nhiên, Liên Khuê đang nôn không ngừng: "..."
Hắn nghe xong lời này tâm thái sụp đổ hoàn toàn.
Mẹ nó nhà ngươi gọi cái này là một chút?
Mẹ kiếp ngươi sao không dứt khoát giết chết hắn luôn đi?
Ở đây làm ghê tởm ai thế?
Nghĩ đến những "gia vị" đen tối thêm vào trong đan dược mình vừa ăn, Liên Khuê tại chỗ không nhịn được lại nôn tiếp.
Á á á á cái con khốn Cố Hạ chết tiệt này!!
Hắn thề nhất định sẽ không đội trời chung với cái đứa này!!!
Cố Lạn Ý vừa mới cầm máu xong nhìn thấy cảnh tượng này, lặng lẽ nhìn viên đan cầm máu mình vừa ăn.
Vẻ mặt trên khuôn mặt vô cùng đặc sắc.
Nói thật lòng, trước đây Cố Lạn Ý chưa bao giờ thấy mình thiếu hiểu biết.
Nhưng giờ hắn buộc phải thừa nhận, mình cực kỳ thiếu hiểu biết.
Người của Thái Nhất Tông là có bệnh đúng không?
Đan dược là thứ quý giá như vậy, nhà tử tế nào lại đi bỏ những thứ âm phủ này vào bên trong chứ?
Khoe khoang tông môn mình nhiều đan dược quá chứ gì?
Cố Lạn Ý đơ mặt thầm nghĩ, sau này đồ của nhóm Cố Hạ đưa chắc chắn không được tùy tiện ăn.
Chẳng may lại bỏ cái gì đó vào mưu hại hắn thì sao.
Thấy Điện hạ nhà mình bị bắt, lại còn nôn đến mức nhếch nhác, đám ma binh khác vẫn đang đánh nhau rùng mình một cái, động tác trên tay khựng lại.
Bạch Mộng vừa gấp vừa giận: "Cố Hạ, các ngươi định làm gì Điện hạ của chúng ta? Còn không mau thả ngài ấy ra?"
Cố Hạ ngước mắt, giọng điệu thong thả: "Này này, nhìn cho kỹ vào, bọn ta hiện tại đang nắm giữ ma chất trong tay đấy, nếu ngươi còn lải nhải nữa thì đừng trách bọn ta xé vé đấy nha."
Mấy thiếu niên cầm kiếm đứng bên cạnh nàng, quanh thân tỏa ra một luồng hàn ý sát khí, thanh trường kiếm trong tay lạnh lẽo tỏa sáng.
Sẵn sàng tư thế các ngươi mà tiến lên một bước nữa là ta lấy mạng chó của hắn luôn.
"Ngươi!" Bạch Mộng nghiến răng, nhưng không có cách nào khác: "Các ngươi muốn làm gì?"
Cố Hạ chắp tay sau lưng: "Không có ý gì khác, chỉ muốn thử xem Điện hạ nhà ngươi đáng giá bao nhiêu linh thạch thôi mà."
Bạch Mộng: "..."
Liên Khuê đang nôn đến mức nước mắt nước mũi giàn dụa: "..."
Đúng là một vị thân truyền độc ác!!
Cái bàn tính này sắp đập vào mặt bọn họ luôn rồi.
Liên Khuê vừa oà oà nôn, vừa không quên hung tợn nhìn Cố Hạ: "Ngươi bớt đắc ý đi, ngươi đợi ta..."
Lời còn chưa dứt, đã bị Hứa Tinh Mộ mất kiên nhẫn ngồi phịch một cái lên lưng.
Hắn thong thả ngồi trên lưng Liên Khuê, chỉ trỏ: "Tiểu sư muội ta nói gì thì các ngươi cứ nghe theo là được, làm gì có chỗ cho các ngươi xen mồm vào?"
Nói đoạn hắn còn dùng lực một cái, nụ cười trên mặt đầy thiếu đòn: "Nghe rõ chưa?"
Liên Khuê: "Ta #%&/..."
"Chậc."
Cố Hạ: "Nghe có vẻ mắng chửi hơi bị thâm đấy."
Nàng nhìn quanh một vòng, thấy đám thân truyền ít nhiều đều bị thương, ngoại trừ Bạch Tụng bị đá bay xa mấy chục mét ra.
Những người khác thì không bị trọng thương gì.
Chỉ có thể nói, không hổ là thân truyền, thủ đoạn bảo mạng đúng là không ít.
Là nàng kiến thức nông cạn rồi.
Cố Hạ không thèm quan tâm đến Bạch Tụng đang nằm dưới đất, nàng xoa xoa cằm, đôi mắt sáng rực: "Nhiều chiến lợi phẩm thế này, phát tài rồi phát tài rồi."
Ánh mắt nàng lướt qua hông của đám ma binh tại hiện trường, mang theo nụ cười không có ý tốt.
Đám ma binh lập tức lạnh sống lưng, che chặt lấy túi Càn Khôn của mình, muốn khóc mà không ra nước mắt.
Vị thân truyền này... nàng ta không đánh theo bài bản gì cả!
Mẹ kiếp lần đầu tiên thấy vị thân truyền thổ phỉ như thế này, ngay cả Ma tộc cũng dám cướp?
Đúng là táng tận lương tâm mà á á á á á!!
Liên Khuê tạm thời không động đậy được, hơn nữa có đại sư huynh bọn họ canh giữ, Cố Hạ vô cùng yên tâm lấy hắn ra khai đao đầu tiên, đưa tay sờ soạn trên người hắn một vòng.
Hứa Tinh Mộ nhìn mà tắc lưỡi: "Tiểu sư muội, muội trông giống hệt cái tên biến thái ấy."
Cố Hạ: "... Cút xéo."
Nàng vô cùng cạn lời: "Giúp một tay coi cảm ơn."
Mấy vị sư huynh dưới sự chỉ huy của nàng trong phút chốc đã ngộ ra, chân tay thoăn thoắt lột sạch sành sanh đồ trên người Liên Khuê.
Xong đời.
Giờ đúng là thành tư lệnh trần truồng rồi.
Cổ họng Liên Khuê phát ra vài tiếng gầm nhẹ: "Thân truyền của tu chân giới, đứa nào cũng mặt dày như các ngươi sao?"
Kẻ mặt dày Diệp Tùy An xua xua tay, mặt dày mày dạn nói: "Cảm ơn đã khen ngợi nha."
Hắn liếc nhìn đồ đạc trên người Liên Khuê, kinh thán: "Tiểu sư muội, Ma tộc đứa nào cũng giàu nứt đố đổ vách thế này à?"
Cố Hạ: "Ồ. Bọn chúng nhiều đồ tốt thế này sao? Để ta coi nào."
Hai sư huynh đệ vừa lục lọi chiến lợi phẩm vừa lải nhải.
Giang Triều Tự thì rất bình tĩnh: "Ma tộc vốn dĩ thích nhất là cướp bóc, đồ đạc trên người bọn chúng phần lớn đều là cướp từ người khác, cho nên mới giàu có như vậy."
Liên Khuê cười lạnh: "Cái gì gọi là cướp? Đó rõ ràng là bọn chúng hiếu kính ta đấy chứ."
Tu sĩ của tu chân giới mà bọn chúng gặp phải thì chưa bao giờ nương tay, giết sạch bọn họ thì những thứ này tự nhiên rơi vào tay mình thôi.
Hứa Tinh Mộ vung tay tát một cái: "Hê, ngươi còn ngông cuồng nhỉ, mở mắt nói điêu mà cũng bị ngươi chơi đến thuần thục rồi đấy."
"Ngươi!"
Cố Hạ lúc này ngẩng đầu nhìn một cái, cười híp mắt: "Này này này, túi Càn Khôn của ngươi tốt lắm, giờ nó là của ta rồi."
Nàng vẻ mặt chân thành: "Cảm ơn món quà đến từ Điện hạ Ma tộc."
Liên Khuê tức đến mức nội thương, ngặt nỗi bị Cố Hạ nhét một viên đan dược loạn thất bát tao vào bụng, lúc này không nhấc nổi một chút sức lực nào.
Các thân truyền khác cũng bị hành vi thổ phỉ không chút khách khí của bọn họ làm cho kinh ngạc đến ngây người.
Dịch Lăng quệt mặt một cái, thần tình hốt hoảng: "Không phải chứ, còn, còn có thể làm như thế này sao?"
Hắn đúng là được mở mang tầm mắt rồi.
Diệp Tùy An không thèm ngoảnh đầu lại, nghiêm túc nói: "Tất nhiên rồi, đây đều là những gì bọn ta xứng đáng nhận được mà."
Dịch Lăng: "..."
Hắn quay đầu nhìn đại sư huynh nhà mình một cái, thận trọng hỏi: "Đại sư huynh, ta có thể gia nhập với bọn họ một chút không."
Chúc các bảo bối ngày Quốc khánh vui vẻ nhé, hy vọng mọi người có một kỳ nghỉ tuyệt vời~