Một tiếng "tách" giòn giã vang lên, đám ma binh cảm thấy cổ chân thắt chặt, chưa kịp cúi đầu nhìn rõ dưới chân.
Giây tiếp theo "vút" một cái đã bị dây thừng buộc chặt treo ngược lên trời.
Vũ khí cầm trong tay rơi lạch cạch đầy đất.
"Cái quái gì thế? Có phục kích?!"
"Chuyện gì vậy? Chúng ta trúng kế rồi sao?"
"Mẹ kiếp, thằng khốn nào dám chơi đểu lão tử? Ngươi đợi lão tử xuống xem có lột da ngươi ra không!!"
Hơn mười tên Ma tộc đầu chúc xuống đất bị treo ngược lên nhưng cái mồm vẫn không chịu nghỉ ngơi, từng đứa tuôn ra những lời "hoa mỹ" đầy nhiệt huyết.
Lê Thính Vân chê ồn, một cái trận pháp cấm ngôn quăng qua, đám ma binh này liền im bặt như gà bị bóp cổ.
"Ư ư ư ư ư——" Lão tử sao không nói được nữa rồi???
Hai người bị đuổi nửa ngày trời đã quay lại.
Dịch Lăng có chút hồi hộp nói: "Thế mà thành công thật à?"
"Tất nhiên rồi." Phong Lạc Thành gan lớn hơn một chút, nhân lúc bọn chúng đều bị treo lên liền cười hì hì: "Đuổi đi, sao các ngươi không đuổi nữa? Lúc nãy đuổi theo bọn ta chẳng phải hùng hổ lắm sao?"
Ma binh: "... Ư ư ư ư ư."
Mắt tức đến đỏ ngầu, ngặt nỗi tư thế treo ngược cành cây này chẳng làm gì được.
"Được rồi." Lê Thính Vân không có kiên nhẫn nghe bọn chúng lảm nhảm, dứt khoát đi tới bóp cằm một tên ma binh nhét vào trong một thứ đen thui: "Nuốt xuống."
Tên ma binh bị tình huống đột ngột này làm cho ngớ người, không kịp phản ứng.
Họng hắn lên xuống một cái, thế là nuốt xuống luôn.
Nuốt... xuống rồi?!
Mắt hắn tức khắc trợn trừng như mắt ếch: "Ư ư ư——" Ngươi cho lão tử ăn cái thứ quỷ quái gì thế?
Lê Thính Vân nhìn hắn một cái, giọng điệu đờ đẫn: "Đừng nhìn ta như vậy, ta cũng không biết đâu."
Ma binh: "..."
Tổ sư cha nhà ngươi bốc phét!!
Chính tay ngươi đút cho lão tử mà ngươi dám bảo ngươi không biết???
Lê Thính Vân thật sự không biết.
Dù sao đều là lấy từ chỗ Cố Hạ, hắn thật sự không biết mấy thứ này dùng để làm gì.
Nhưng hắn dùng ngón chân cái cũng đoán được chắc chắn chẳng phải thứ gì tốt đẹp.
Phía sau các thân truyền khác cũng bắt chước theo, xông lên chẳng làm gì khác mà trước tiên là bóp cằm, sau đó làm y hệt nhét đan dược hắc ám vào.
Một đám thân truyền vốn là mầm non của chính đạo giờ cứ như những cỗ máy bóp cằm vô tình.
Bất kể là ai, cứ lên là bóp cằm răng rắc.
Đan dược nhanh chóng phát huy tác dụng.
Đám ma binh bị treo lên từng đứa mặt xanh mét, nhanh chóng mất đi ý thức.
Nói thật, bọn họ có lý do chính đáng để nghi ngờ là bọn chúng bị đan dược đó làm cho thối đến ngất đi.
Cũng không biết cái thứ biến thái như vậy là luyện ra kiểu gì, ngửi vào là thấy một mùi hôi thối nồng nặc.
Trong đám người này có lẽ chỉ có Phong Lạc Thành là hiểu rõ nhất sát thương của đan dược xuất xưởng từ Thái Nhất Tông.
Dù sao thì tán tu ăn vào tán tu điên, yêu thú ăn vào yêu thú tử.
"Bên này xong rồi, chúng ta đổi chỗ khác tiếp tục đi?"
"Được."
Lê Thính Vân vung tay một cái trận pháp ẩn nấp hình thành, để lại một đám ma binh hôn mê bất tỉnh rồi rời đi.
Không phải bọn họ tâm từ thủ nhuyễn, đối mặt với đám Ma tộc đã giết bao nhiêu tu sĩ này mà còn nương tay.
Mà là vì địa cung hiện giờ khắp nơi đều là Ma tộc đang lùng sục bọn họ, nếu chết quá nhiều ma binh rất có thể sẽ bị lộ dấu vết.
Như vậy quá thiệt thòi.
Thế nên Cố Hạ bảo bọn họ cứ dùng bất cứ cách nào để khiến đám ma binh này ngất đi là được.
Tốt nhất là ngất luôn ba ngày ba đêm, đợi tông chủ và các trưởng lão vào đây rồi giao cho bọn họ xử lý.
Chuyện đâm đâm giết giết gì đó, không hợp với thiết lập nhân vật lương thiện mà nàng vừa mới dựng lên.
Sau khi Cố Hạ đưa ra cái chủ kiến tồi tệ đó, nàng đem hết đống đan dược âm gian không có chỗ phát huy trong túi ra cho Ma tộc nếm thử chút hương vị mới lạ, sau đó nàng phất tay áo một cái, không mang theo một áng mây nào.
Ngày hôm nay, hoàn toàn trở thành ác mộng của tất cả Ma tộc đi ra từ địa cung.
Đại đa số ma binh đều bị một đám thân truyền với nụ cười biến thái đuổi theo nhét đầy mồm đan dược dở tệ đến mức hoài nghi nhân sinh.
Cái mùi vị đó, cả đời này cũng không muốn ngửi lại lần thứ hai.
Mặc dù bọn họ đã đủ cẩn thận rồi, nhưng vẫn bị Bạch Mộng dẫn người đuổi tới.
Lúc cô ta dẫn người tới, đúng lúc bắt gặp Cố Hạ đang ngồi xổm phía dưới cầm một cọng cỏ đuôi chó chọc chọc cái gì đó, phía trên treo mấy tên ma binh mặt mũi không còn chút sức sống.
Bạch Mộng định thần nhìn kỹ, tốt lắm.
Khóe miệng cô ta không nhịn được mà giật giật, rốt cuộc đây là cái đứa kỳ quặc từ đâu chui ra vậy?
Đã đến nước này rồi mà sao nó vẫn có thể thong thả ung dung như vậy được chứ.
Bạch Mộng hít một hơi thật sâu, quyết định ngó lơ hành động của nàng, căm hận nói: "Cố Hạ, ngươi có giỏi thì chạy tiếp đi? Chẳng phải ngươi giỏi chạy lắm sao?"
Nghe thấy giọng cô ta, Cố Hạ lười biếng ngẩng đầu liếc cô ta một cái: "Không chạy, ngươi bảo ta chạy là ta chạy sao, thế thì ta mất mặt lắm."
Bạch Mộng: "..."
Cái mặt của ngươi đáng giá bao nhiêu tiền chứ?
Cô ta nghẹn lời một chút, sau đó nói: "Đám thân truyền kia đâu rồi?"
Cố Hạ nhún vai: "Không biết."
Bạch Mộng: "Xem ra quan hệ của các ngươi cũng chẳng ra sao nhỉ? Ngươi tốn bao nhiêu công sức chạy đến cứu bọn chúng, kết quả bây giờ chẳng phải vẫn bị bỏ rơi sao?"
Cô ta liếc Cố Hạ một cái, đắc ý: "Ta đã nói rồi, cái loại gà mờ như ngươi, ta chỉ cần một ngón tay là có thể nghiền nát ngươi rồi."
"Ồ."
Cố Hạ vứt cọng cỏ đuôi chó trong tay đi, hơi khơi dậy một chút hứng thú, ngoắc ngoắc ngón tay với cô ta, thốt ra mấy chữ: "Ngươi, lại đây đi."
"..." Thật, thật là quá kiêu ngạo mà.
Cái này mà nhịn được sao?
Bạch Mộng chắc chắn là không nhịn được, nhưng cô ta cũng không lỗ mãng đến mức cứ thế trực tiếp xông lên.
Cô ta phất tay ra hiệu cho một phần ma binh tiến lên, còn cô ta dẫn số ma binh còn lại đi theo phía sau.
Dù sao cái con Cố Hạ này thường xuyên không hành động theo lẽ thường, khó mà nói trước được có mai phục gì không.
Cho đến khi bọn họ chỉ cách Cố Hạ khoảng năm sáu mét, xung quanh vẫn im phăng phắc.
Bạch Mộng thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang treo lơ lửng hơi hạ xuống được một nửa.
Hạ xuống... cái con khỉ ấy a a a a!
Chúc các bạn ngủ ngon nha~