Áp lực linh lực cuồn cuộn ép tới mức Khúc Ý Miên đã không thở nổi, ngũ tạng lục phủ vỡ nát khiến nàng ta chỉ có thể vô lực nằm bẹp trên mặt đất, không thể trốn thoát, trong máu tươi nôn ra bên cạnh còn lẫn lộn một số mảnh xương vụn.
Nhưng những thứ này nàng ta đều không rảnh bận tâm.
Luồng bất an từ sâu trong linh hồn khiến nàng ta càng thêm thấp thỏm nôn nóng, gào thét điên cuồng.
Ánh mắt Cố Hạ lạnh lùng: "Ngươi chẳng còn gì cả, thì liên quan gì đến ta?"
Nàng nghiêng đầu, tỏ vẻ vô cùng khó hiểu: "Ngươi chắc không phải cho rằng, kết cục hiện tại của mình là có thể xóa sạch mọi tội lỗi trước đây rồi chứ?"
Tam sư huynh nói đúng, trên đời làm gì có chuyện hời như vậy.
Tiếng chỉ trích mang theo oán hận của Khúc Ý Miên đột ngột im bặt.
Cố Hạ có thể từ đáy mắt nàng ta nhìn thấu suy nghĩ thật sự một cách rõ ràng.
Rõ ràng, nàng ta thật sự nghĩ như vậy.
"..."
Mẹ kiếp.
Cố Hạ thu lại biểu cảm, khô...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 5 giờ 24 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 30.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Ngẫu Hương