Khúc Ý Miên ngay lập tức nhận ra điều chẳng lành.
Nàng ta khó khăn ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy hai người vốn dĩ còn bị nàng ta nắm trong tay khống chế đã biến mất không thấy bóng dáng đâu.
Giữa không trung có hai thanh linh kiếm đang lơ lửng ở đó, mỗi thanh đang móc vào cổ áo của một thủ tịch đung đưa qua lại, khi thấy nàng ta nhìn qua còn không quên khiêu khích mà rung rung mũi kiếm lạnh lẽo.
Thẩm Vị Tuân và Tạ Bạch Y đang bị treo giữa không trung đều là một mặt ngơ ngác.
Mất đi con tin, Cố Hạ tự nhiên cũng không cần phải chịu sự kiềm chế của người khác nữa, thấy Khúc Ý Miên thoát được một kiếp nàng cũng không giận, điều chỉnh tư thế một chút rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Không ngờ dù cho như vậy, Khúc Ý Miên lại đột nhiên bật cười thành tiếng.
"Cố Hạ!"
Nàng ta đột ngột ngừng tiếng cười, hung tợn nhìn Cố Hạ: "Ngươi tưởng như thế này là ngươi thắng được rồi sao?"
"Ta nói cho ngươi biết, mơ đi!"