Một đoàn bạch quang yếu ớt như ánh nến run rẩy thắp sáng, dường như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
Cố Hạ ngay cả hơi thở cũng bất giác nín lại, nhẹ nhàng hạ xuống mảnh đất trống vừa dọn sạch, không chớp mắt nhìn chằm chằm.
Cái thứ quỷ gì đây nữa?
Yên Quang Kiếm theo bản năng cũng ghé sát bên cạnh nàng, một bàn tay ngưng tụ kiếm khí, nhìn bộ dạng rục rịch muốn thuận tay tiễn nó đi luôn một thể.
Ưm ưm ưm!! Ngươi làm cái gì thế??
Cố Hạ một tay bịt miệng hắn, cưỡng ép ấn động tác của hắn xuống, Suỵt. Tiếng nhỏ thôi.
Nàng có thể cảm giác được, thứ này không có gì nguy hiểm, ngược lại còn tỏa ra một luồng hơi thở hiền hòa.
Thật là kỳ quái.
Rõ ràng thứ này giây trước còn đang đuổi theo đấm nàng, giây sau lại khiến người ta cảm thấy hiền hòa.
Loại hơi thở mâu thuẫn này đúng là có chút chia cắt.
Cố Hạ trầm tư, Yên Quang Kiếm bị nàng cưỡng ép tắt tiếng lúc này mới thừa cơ vùng vẫy ra được, mũi suýt chút nữa thì tức vẹo sang một bên...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 30.000 linh thạch