Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 130: Cúi cái đầu thông minh của huynh xuống đi

Vừa rồi hắn thực sự đã ngủ thiếp đi, lo lắng sợ hãi lâu như vậy, nhất thời không nhịn được cũng là bình thường.

Vì vậy không nhìn thấy cảnh Cố Hạ đốn ngộ cũng như sửa đổi trận pháp.

Chỉ đơn thuần tưởng rằng nàng vừa rồi là đang tìm xem truyền tống trận nằm ở đâu.

Ngoại trừ trận tu ra, các tu sĩ khác chỉ cần thần thức đủ mạnh cũng có thể nhận ra vị trí của trận pháp.

Chỉ có điều là không biết cách bố trận hay phá trận mà thôi.

Cố Hạ cạn lời: "Tất nhiên là đi cứu người rồi, đã nói là chúng ta phải cứu thế giới mà."

Dịch Lăng: "..."

Thế chẳng phải lúc đầu ta cứ tưởng hai người các người là thiếu niên trung nhị ảo tưởng sức mạnh sao?

Ai ngờ thực sự phải dựa vào các người để cứu thế giới rồi.

Hắn yếu ớt giơ tay: "Ta có một câu hỏi, ta nghe đại sư huynh nói, truyền tống trận có khả năng truyền tống ngẫu nhiên rất lớn."

"Chúng ta đông người thế này." Dịch Lăng khô khốc nói: "Đến lúc đó liệu có bị tản ra không?"

Trong số các thân truyền của Huyền Minh Tông, ngoài đại sư huynh của hắn ra còn có một trận tu.

Vì vậy ít nhiều hắn cũng có nghe qua.

Cố Hạ trầm tư: "Có lý đấy."

Đây cũng chính là điều nàng lo lắng, vạn nhất người bên kia chưa cứu được mà bên mình đã tự làm hỏng việc.

Thế thì hỏng bét.

Nhất thời mấy người rơi vào trầm tư.

Đột nhiên, Hứa Tinh Mộ đập tay một cái: "Có cách rồi."

"Cách gì?" Cố Hạ không hiểu hắn đang hốt hoảng cái gì.

Hứa Tinh Mộ lục lọi trong túi trữ vật, rồi lôi ra một sợi dây thừng: "Đây là một món trung phẩm pháp khí, là sư phụ đưa cho huynh trước đây."

"Huynh có ý này, chúng ta dùng nó buộc lại với nhau, thế chẳng phải sẽ không bị tách ra sao?"

Cố Hạ mắt sáng lên: "Cách này hay đấy."

Nàng thực ra cũng có ý tưởng này, nhưng nàng nghèo mà.

Trong túi trữ vật chẳng có mấy pháp khí, dây thừng bình thường thì độ chắc chắn không đủ.

Không ngờ vào lúc mấu chốt, nhị sư huynh của nàng cuối cùng cũng đáng tin cậy được một lần.

Giang Triều Tự cũng ngạc nhiên một chút: "Không ngờ đấy nhị sư huynh, huynh cũng có cái não này cơ à?"

Hứa Tinh Mộ: "..." Nói cái gì vậy hả!

"Bớt coi thường người khác đi, ta vẫn rất thông minh có được không?"

"Ừ ừ." Giang Triều Tự rất lấy lệ: "Biết rồi biết rồi, huynh là đại thông minh."

Cố Hạ: "..." Cười chết ta thì có ích gì cho các huynh không?

Nàng cạn lời, đưa tay lấy dây thừng buộc vào eo của mấy người, đầu kia buộc chặt vào người mình.

Sau đó bốn người đều bước đi cùng lúc, giống như cua xuống nồi vậy.

"Xông lên xông lên xông lên!!"

...

Truyền tống trận lóe lên linh quang, vài phút sau liền khôi phục lại vẻ bình lặng.

Mà Bạch Mộng lúc trước dẫn người đi bắt thân truyền thì sắp tức nổ phổi rồi.

Vốn tưởng rằng đã nắm chắc phần thắng, không ngờ chạy sạch sành sanh.

Lúc đầu nàng ta còn lo có bẫy, ngồi xổm bên ngoài cho muỗi đốt nửa ngày.

Sau đó phái người vào xem.

Mẹ kiếp.

Đừng nói là thân truyền, đến cái bóng ma cũng chẳng thấy.

Gương mặt Bạch Mộng vặn vẹo: "Cố, Hạ!!"

Chẳng cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là do cái con ranh Cố Hạ đó làm.

Nàng ta đang tức tối, hối hận vì lúc đầu không một chưởng vỗ chết Cố Hạ.

Bỗng nhiên nhận ra truyền tống trận trong phòng mình có một trận dao động.

"!!!!!"

Sắc mặt Bạch Mộng như bảng pha màu, đủ loại màu sắc hiện lên.

Không kịp nghĩ nhiều, nàng ta dẫn người vội vàng quay về.

Đáng chết!

Tuyệt đối không được để mấy tên đó làm hỏng đại sự của điện hạ.

Nếu không hậu quả không phải nàng ta có thể gánh vác được.

Còn cái con Cố Hạ đó, thế mà dám tự chui đầu vào lưới, đợi sau khi bắt được nhất định phải là người đầu tiên xử lý nàng!

Phía bên kia.

Sau một hồi trời đất quay cuồng, Cố Hạ chậm rãi mở mắt, quan sát môi trường xung quanh.

Cũng không biết cái truyền tống trận này là dẫn tới nơi nào.

Nàng nhìn sơ qua, trước mặt trông giống như một tòa địa cung, mấy con quạ bỗng nhiên thấy người lạ liền bị kinh động, vỗ cánh bay loạn xạ.

Tối om om, trông càng thêm âm u đáng sợ.

Tiểu Cửu từ trong tay áo Cố Hạ thò đầu ra, thấy mấy thứ này phiền phức, há miệng phun ra một ngọn lửa thiêu sạch sẽ.

Cố Hạ vội vàng ngậm miệng nó lại: "Bình tĩnh nào Tiểu Cửu, chúng ta đến để tìm người, không phải đến để đánh nhau."

Nàng xoa xoa đầu Tiểu Cửu để an ủi, nhìn vào tòa địa cung u ám bên trong.

Nếu không có gì bất ngờ, đám thân truyền mất tích kia chắc là bị ném vào trong này rồi.

Cố Hạ lấy ra một viên Lưu Ảnh Thạch nhét vào ngực, chuẩn bị ghi lại những thứ bên trong để sau này mang về cho Phương Tận Hành bọn họ xem.

Nàng đang tạo dáng kiểu người trầm tư, thì ba người cùng rơi xuống kia đang nhe răng trợn mắt lồm cồm bò dậy từ dưới đất.

Hứa Tinh Mộ phủi phủi quần áo, thắc mắc: "Sao lại thiếu một người nhỉ? Dịch Lăng đâu?"

"Hửm?" Cố Hạ giật giật sợi dây trên tay, ngạc nhiên: "Có phải rơi xuống hố rồi không, tìm thử xem."

Hứa Tinh Mộ chụm hai tay lại thành hình loa: "Này! Huynh đệ, còn sống không?"

"Nếu còn sống thì làm ơn kêu lên một tiếng đi!"

Vài giây sau, bên dưới truyền lên một giọng nói yếu ớt mà đầy bực bội: "Cúi cái đầu thông minh của huynh xuống đi."

Hứa Tinh Mộ: "Ồ."

Đầu ngón tay hắn thắp lên một ngọn linh hỏa, cầm kiếm chọc bên trái một cái bên phải một cái, cuối cùng cũng phát hiện ra ở cách hắn vài mét có một cái — hố lớn.

"Tìm thấy rồi!"

Cái đầu thông minh của nhị sư huynh chỉ biết ngẩng cao thôi nhé~

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Đại Lão Toàn Năng Lật Xe
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện