Vào lúc này, Bùi Vân chỉ cảm thấy phổi mình sắp nổ tung vì tức giận.
Hành động của Cố Hạ trước mặt vô số Ma tu cũng như tu sĩ, một cước đá gã lún xuống đất rõ ràng khiến gã cảm thấy mình mất hết mặt mũi.
"Đồ khốn!"
Bùi Vân lấm lem bụi đất bò dậy, "Ta phải giết ngươi... phụt."
Lời còn chưa dứt, một ngụm máu nghẹn ở cổ họng phun ra ngay tại chỗ.
Rõ ràng là, cú đá vừa rồi của Cố Hạ đã dùng hết sức lực, vị trí xương sống lại truyền tới một cơn đau thấu xương.
Gã dán chặt ánh mắt lên người Cố Hạ, nhìn bộ dạng hận không thể lột da rút xương nàng ngay tại chỗ.
Đám Ma tu ở gần đó nhao nhao lùi xa ba thước, sợ mình bị liên lụy.
Cấp dưới sợ gã, nhưng đám thân truyền thì không.
Uất Hanh lập tức chĩa kiếm về phía gã, không khách khí nói, "Trừng cái gì mà trừng? Vừa nãy đá ngươi nhẹ quá đúng không?"
Bùi Vân: "?"
Mẹ nó chứ.
Ánh mắt lập tức chuyển qua.
Chỉ là một Nguyên Anh Kỳ thôi, là gã không cầm nổi đao nữa hay là t...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 1.204 đến hết truyện với 30.000 linh thạch