Mẹ kiếp.
Lê Thính Vân bị hắn dọa cho giật mình: "Ngươi làm cái gì thế?"
"Cái đó." Hứa Tinh Mộ nuốt nước bọt: "Ta có chuyện này muốn nói với ngươi."
Hai người lượn lờ quanh phạm vi thiên lôi, ba con đại ma kia tu vi dù cao đến đâu, lúc này chỉ cần dám tới gần là bị một trận "píp píp bập bập", dù sao chỉ cần ra tay là ma khí nồng nặc đến mức khó mà lờ đi được.
Lê Thính Vân thấy vậy, liên tiếp mười mấy đạo sát trận dâng lên, đôi bên trong nhất thời cư nhiên giằng co không thôi.
Lúc này bị Hứa Tinh Mộ ra vẻ bí hiểm túm lấy, hắn mới chẳng thèm nghe cái tên này xàm xí: "Nói cái gì?"
"Nói ra ngươi có thể không tin, Cố Hạ đã xử đẹp Ma Tôn rồi đấy."
Lê Thính Vân: "..."
Hả?
Hắn rốt cuộc quay đầu lại, đánh giá Hứa Tinh Mộ vài lượt, trọng điểm rơi vào cái đầu của hắn: "Nói đi, thiên lôi đánh trúng hay là bị mấy tên Ma tộc kia đập trúng rồi?"
Hứa Tinh Mộ lúc đầu chưa hiểu ý, sau đó nhận ra thần sắc của hắn, lập tức tức giận: "Ý gì đây...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 1.204 đến hết truyện với 30.000 linh thạch