Chương 1216: Hắn mắng chúng ta như mắng chó vậy

Phía bên kia, nhóm ba người cuối cùng cũng miễn cưỡng thoát khỏi sự chấn động.

Nhưng ——

"Đậu xanh, cái gì thế kia?"

Hứa Tinh Mộ mở to mắt, nhìn từ góc độ này qua, trong giọng nói đầy vẻ không thể tin nổi.

"Rất đơn giản." Thẩm Vị Hữu giọng điệu hơi nhạt: "Thứ đến để trộm nhà."

"..."

Mặc dù vậy, nhưng tên này cậu có cần phải bình tĩnh thế không hả?

Lê Thính Vân hít sâu một hơi: "Tìm thấy rồi. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nơi này chắc là mục tiêu của chuyến hành trình này của chúng ta rồi."

"Còn cái trận pháp đó ——"

Anh hơi nheo mắt lại, mặc dù vẫn còn cách một đoạn, nhưng về cơ bản cũng có thể nhìn rõ rồi.

Trên bãi đất trống cốt lõi nhất của cấm địa, không biết bị kẻ nào bố trí pháp trận ở đây từ trước, trong từng đường vân trận pháp thấm đẫm máu tươi đỏ rực, dù cách xa thế này cũng có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, sát khí ngút trời.

Mà những sợi tơ bọn họ nhìn thấy suốt dọc đường cũng rất quen mắt, đều là t...

Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 1.204 đến hết truyện với 30.000 linh thạch

Đề xuất Cổ Đại: Thê Muội Thế Giá
BÌNH LUẬN