Chưa từng có một tên thân truyền nào giống như Cố Hạ, chỉ cần đứng trước mặt thôi đã khiến Ma Tôn hận không thể tung một chưởng vỗ chết nàng ta.
Mấy lần trước dù hành động bị Cố Hạ phá hỏng hắn cũng không để tâm lắm, theo hắn thấy Cố Hạ dù có thiên phú dị bẩm đến đâu cũng không thay đổi được một sự thật.
Nàng chỉ là một tên Hóa Thần, và cũng chỉ là một tên Hóa Thần mà thôi.
Có lẽ cho nàng thêm vài năm nữa thực sự có thể mang lại mối đe dọa nhất định cho ma tộc, nhưng ít nhất hiện tại nàng còn chưa làm được.
"Vốn dĩ còn muốn giữ mạng ngươi thêm một thời gian nữa." Ánh mắt lạnh lẽo của Ma Tôn rơi trên người nàng, "Nếu ngươi đã nhất quyết tự tìm đường chết, vậy bản tôn sẽ thành toàn cho ngươi."
Cố Hạ lập tức chuông báo động reo vang.
Nguy hiểm!
Nàng có thể cảm nhận được Ma Tôn lần này là thực sự nảy sinh sát tâm rồi.
Ờ thì.
Tin tốt: Cách kéo thù hận đã có hiệu quả rồi.
Tin xấu: Dường như có chút hiệu quả quá mức rồi.
Cố Hạ từ lúc bắt đầu giằng co kéo dài thời gian với Ma Tôn đã luôn tính toán thời cơ hộ tông đại trận mở lại.
Vì vậy thần thức nàng luôn căng thẳng chú ý tới động tĩnh không xa, khoảnh khắc bắt được trận pháp mở ra, nàng không chút do dự kích hoạt truyền tống trận mà mình đã vô tình để lại dưới chân nhóm Tạ Bạch Y lúc trước.
Lúc này mới tránh được vận mệnh bi thảm bị đám ma tộc ùa lên nhấn chìm của bọn họ.
Thời cơ mở trận pháp của các trưởng lão bên trong rất khéo léo, động tác của Cố Hạ cũng rất kịp thời, cho nên ngay từ đầu đối mặt với sự lạnh lùng giễu cợt của Ma Tôn, nàng mới tỏ ra đặc biệt bình tĩnh.
Dưới mí mắt của Ma Tôn mà làm những động tác nhỏ này, ngoại trừ nàng ra ước chừng cũng chẳng có người thứ hai có cái gan đó đâu.
Lúc này Cố Hạ không khỏi thực lòng cảm ơn sự khinh miệt đến từ Ma Tôn.
Nàng biết rõ với tu vi của mình, những chuyện trước đó trong mắt Ma Tôn ước chừng chẳng khác gì trò trẻ con cả.
Chính vì tâm lý khinh thường đó của đối phương mới cho nàng cơ hội lén lút làm loạn.
Nếu không Ma Tôn mà thực sự nhìn chằm chằm từng cử động của nàng, thì đó mới thực sự là khó nhằn.
May mà tất cả đều như nàng đã lên kế hoạch, thuận lợi đến không ngờ.
Chuyện bên trong giao cho Lệ Thính Vân và đại sư huynh bọn họ rồi, nguy hiểm thực sự vẫn ở đây.
Cố Hạ rất rõ sau khi Ma Tôn phản ứng lại thì không cần nghĩ cũng biết sẽ phẫn nộ đến nhường nào, cho nên nàng ngay từ đầu đã luôn cảnh giác đối phương.
Nhưng nàng vẫn bị tu vi không chút che giấu của Ma Tôn ép cho hơi thở trì trệ.
Đây chính là thực lực hoàn toàn không có bất kỳ bảo lưu nào đến từ cao thủ cấp Độ Kiếp.
Chỉ là một hàng khí lãng hất lên, cả cơ thể Cố Hạ không khống chế được trực tiếp bay ngược ra xa mấy trăm mét, sau đó đập mạnh xuống đất.
May mà hướng đó chính là vị trí của nhóm Tạ Bạch Y, bọn họ cũng dưới cảm giác áp bách này mà gần như không nảy sinh nổi ý nghĩ phản kháng.
Đồng tử đen láy của thiếu niên đột nhiên co rụt lại, khoảnh khắc Cố Hạ đập xuống hắn đưa tay đỡ lấy tấm lưng mảnh khảnh của đối phương, định giúp triệt tiêu luồng lực phản chấn kia.
Rõ ràng là hắn vẫn đánh giá thấp uy lực ra tay của Ma Tôn, cả hai trực tiếp cùng lúc bị luồng lực phản chấn kia đập lún xuống đất, mặt đất lún xuống xuất hiện một cái hố sâu hoắm.
"..."
Tạ Bạch Y rên rỉ một tiếng, cảm thấy dường như mình đã nhìn thấy tổ tiên.
Vốn dĩ đã thảm lắm rồi, còn bị Cố Hạ vô tình giẫm lên hai cái, hắn bình tĩnh nhìn chằm chằm vào vị trí phát ra tiếng rắc rắc.
Bụi bặm trên mặt đất dần tan đi, Cố Hạ ho khan hỏi hắn, "Huynh không sao chứ? Ta vừa nãy dường như nghe thấy tiếng gì đó?"