Chương 1191: Gan to bằng trời Cố Hạ

"Hửm?"

Đại trưởng lão đang đợi bên ngoài tai khẽ động, đột nhiên hỏi một tiếng, "Tiếng gì vậy? Các ông có nghe thấy không?"

Mấy vị trưởng lão khác của Huyền Minh Tông nghe vậy cũng nhao nhao nhìn qua, mắt lộ vẻ mờ mịt.

"Tiếng gì là tiếng gì?"

Tứ trưởng lão đang đi tới đi lui bên cạnh, ông híp mắt, cũng đi về phía này vài bước, miệng còn không ngừng lẩm bẩm, "Sao còn chưa ra nữa? Tôi đã nói cái cách dạy bảo đệ tử này của Thái Nhất Tông là không ổn rồi mà..."

Lời mới nói được một nửa, ông vừa hay đi tới vị trí chính giữa, bức màn chắn vốn dùng để ngăn cản bọn họ đột nhiên biến mất.

"???"

Ơ?

Giây tiếp theo, trong không khí vang lên một tràng âm thanh xé lòng.

Tiếng động đó từ xa tới gần, các trưởng lão càng nghe càng thấy quen tai.

"A a a a a——"

Trước mặt đột nhiên từ trên trời rơi xuống hai khối vật thể không xác định, trực tiếp cứ thế đập xuống.

Tứ trưởng lão không hề phòng bị, khoảnh khắc bị áp sát mặt thì tay không theo kịp não, khuôn mặt già nua bị dọa cho "mất sắc".

Ông phản xạ có điều kiện định vung một chưởng đập chết hai cái sinh vật không xác định dám tập kích trưởng lão này.

Đại trưởng lão: "Khoan đã!"

Ông hình như nghe ra tiếng này là của ai rồi?

Nhưng vẫn chậm một bước, ông nhanh tay lẹ mắt, chỉ kịp tùy tay vớt lấy một đứa trong đó.

"Rầm——"

"Oái!"

Tiếng va chạm và tiếng hét thảm vang lên liên tiếp.

Mọi người định thần nhìn lại.

Không ngờ lại chính là bảo bối thân truyền mà bọn họ hằng mong mỏi.

Lê Thính Vân là trực tiếp từ trên cao rơi xuống, vừa hay đập trúng Tứ trưởng lão vừa đi tới, vào thời khắc nguy cấp hộ thân phù trước ngực hắn vỡ ra đỡ lấy "thiết quyền yêu thương" đến từ trưởng lão.

Điều này mới giúp hắn tránh khỏi thảm kịch bị chính trưởng lão nhà mình vừa ló mặt đã bị hạ gục.

Hai người từ trên bình đài lăn lông lốc xuống cầu thang.

Đáng thương cho Tứ trưởng lão thảm hại bị chính thân truyền nhà mình nện trúng, lúc ngã xuống thì thành tấm đệm thịt, trực tiếp bị ngã cho tối tăm mặt mày.

"Thính Vân?"

Tất cả các trưởng lão đều ngây người.

Thiên giáng hảo đồ đệ, vậy mà lại nện cho trưởng lão nhà mình ngất xỉu luôn.

Mẹ nó chuyện này đi đâu mà nói lý đây hả?

Đại trưởng lão: "?"

Ông không nhịn được từ mũi phát ra một tiếng nghi hoặc "hửm", âm cuối lên cao vút.

Nếu đứa lăn xuống cầu thang là Lê Thính Vân, vậy thì cái đứa mình đang xách trên tay này là cái thứ gì?

Ông cúi đầu nhìn xuống, vừa hay đối diện với một đôi mắt to tròn quen thuộc mà vô tội.

Cố Hạ bị ông xách chắc chắn cổ áo sau, nhờ vậy mới tránh được cảnh tượng đen đủi cùng Lê Thính Vân lăn xuống cầu thang, thấy Đại trưởng lão cúi đầu nhìn mình, nàng nghiêng nghiêng đầu, nháy mắt với đối phương, "Hi~"

Đa tạ Đại trưởng lão cứu cái mạng chó này của nàng.

May quá, suýt chút nữa người bị ngã cho bán sống bán chết đã có thêm nàng rồi.

Đại trưởng lão: "..."

Không dám mở mắt, hy vọng đây là ảo giác của ông.

Đúng là gặp quỷ, không vớt được thân truyền nhà mình kết quả lại xách ra một con Cố Hạ.

Ông dở khóc dở cười buông tay đặt người xuống, "Không sao chứ?"

Cố Hạ lắc đầu.

Nàng thì không sao, nhưng bây giờ người có sao chắc là người khác rồi.

Lê Thính Vân chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ mọi thứ xung quanh, chỉ u u uất uất thốt ra một luồng hồn cốt:

"Cố Hạ, tôi hận cậu."

"..."

Cố Hạ hơi chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.

Cái đó ấy mà, nàng cũng không ngờ lúc bước ra khỏi cánh cửa đó thì đường dưới chân lại không giống với lúc bọn họ đi vào nha.

Hai người gần như cùng lúc ngã nhào ra ngoài một cách hỗn loạn, đến cả cơ hội điều chỉnh tư thế cũng không có, Cố Hạ cũng bị ngã một vố đau điếng, có điều vận khí nàng tốt hơn đối phương một chút, khoảnh khắc rơi ra ngoài liền được Đại trưởng lão nhanh tay lẹ mắt xách lấy.

Nhưng nhìn tình hình hiện tại, có vẻ người thảm nhất không phải Lê Thính Vân, mà là Tứ trưởng lão bị làm tấm đệm thịt kia.

Cố Hạ sờ sờ mũi, "Ngại quá nha, nếu con nói tất cả chỉ là một tai nạn các ngài có tin không?"

Một đám trưởng lão: "..."

Con nhìn xem bọn ta có tin không nhé?

Cho nên nói cái đứa Cố Hạ này thực sự là có độc mà.

Mấy người nhìn Tứ trưởng lão lăn xuống cầu thang, thần sắc đều có chút vi diệu.

Lúc trước chỉ có ông là nhìn Cố Hạ ngứa mắt nhất.

Hít.

Đây lẽ nào chính là sự trả thù đến từ Cố Hạ?

"Gan to bằng trời Cố Hạ!"

Đã thấy người ra rồi, các vị trưởng lão cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đưa cả hai rời khỏi nơi này.

Cho đến lúc này Tứ trưởng lão mới rốt cuộc hồi phục lại, sau khi nhận ra vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, sắc mặt ông đen thui, giọng nói đầy nộ khí không thể che giấu.

Mẹ kiếp.

Hai cái nhóc con này đột ngột nện xuống suýt chút nữa đưa ông đi chầu ông bà luôn.

Bọn chúng có biết hành vi này của mình đã gây ra bóng ma tâm lý nặng nề cho một vị trưởng lão không hả?

Càng nghĩ càng tức, Tứ trưởng lão khi nói chuyện mũi dường như đang phun lửa, các trưởng lão khác đứng một bên không xen vào, dù sao bị mất mặt trước bàn dân thiên hạ, để đối phương tạm thời phát tiết một chút cũng là bình thường.

Vả lại, chuyện lần này hai nhóc con này gan quá to rồi, không mắng cho một trận ra trò thì sau này bọn chúng chắc chắn sẽ leo lên đầu lên cổ người ta ngồi mất.

Cố Hạ bị tiếng quát mắng xối xả vào mặt làm cho tóc mái cũng muốn dựng ngược lên.

Nàng rất thức thời mà xin lỗi, "Con xin lỗi con sai rồi ạ."

Trước khi ra ngoài Cố Hạ đã sớm đoán được phản ứng của các trưởng lão, chỉ là giữa chừng xảy ra chút tai nạn nhỏ, nàng không ngờ chưa kịp bắt đầu tính sổ thì hai đứa đã suýt làm trưởng lão xảy ra vấn đề.

Phen này hay rồi, sóng gió cũ chưa qua tội lỗi mới lại chồng thêm.

Thấy Lê Thính Vân không phản ứng, cứ như cú ngã vừa rồi làm não văng ra ngoài rồi, nàng bất động thanh sắc véo hắn một cái từ sau lưng.

Hít.

Lê Thính Vân giật mình một cái, theo sát mở miệng, đối với Tứ trưởng lão chân thành xin lỗi, "Xin lỗi Tứ trưởng lão, con vừa rồi không nên nện trúng người ngài."

Trên mặt thiếu niên viết đầy sự chân thành, còn có cả sự chột dạ.

"..." Cố Hạ nghe xong chỉ muốn trợn mắt trắng với hắn, cái tên này không lẽ thực sự để não đi du lịch rồi sao? Cái gì gọi là chạm đúng chỗ đau, chính là cái này đây.

Quả nhiên, Tứ trưởng lão nghe xong mặt cứng đờ luôn.

Đứa trẻ phá gia này bình thường cái sự tinh ý đi đâu mất rồi?

Ký ức mất mặt khó khăn lắm mới đè xuống được lại một lần nữa tấn công ông.

"Ngươi!" Ông lại hít sâu một hơi, không ngừng nhắc nhở chính mình trong đầu, đây là thân truyền nhà mình, con nhà mình, không thể chấp nhặt với nó được.

Cuối cùng đành phải chuyển mục tiêu, nhắm nộ hỏa vào kẻ đầu sỏ.

"Cố Hạ!"

Cố Hạ còn đang đứng xem náo nhiệt thì bị gọi bất thình lình, "Dạ?"

Lại là nàng nữa hả?

"Các ngươi dám vi phạm quy định tông môn, tự ý xông vào tầng cao nhất của Tàng Thư Các, hơn nữa còn giấu giếm tất cả trưởng lão." Tứ trưởng lão liệt kê từng tội trạng một mà bọn họ đã gây ra, càng nói càng hỏa lớn, "Làm đệ tử, các ngươi còn coi trưởng lão ra gì không hả?"

Cái này mẹ nó chính là nghịch tử mà.

Làm nghề bao nhiêu năm, Tứ trưởng lão chưa từng thấy đứa thân truyền nào phản phúc hơn nàng ta.

Đúng là được mở mang tầm mắt rồi.

Hai người đứng song song một chỗ, cúi gầm mặt, nghe từng lời trách mắng từ phía trên dội xuống.

Lê Thính Vân bất động thanh sắc bí mật nhắc nhở Cố Hạ.

...

BÌNH LUẬN