"Chậc."
Cố Hạ giọng điệu u ám ngắt lời nàng ta: "Sao thế? Mẹ ngươi chưa nói cho ngươi biết cha ngươi là ai à? Chạy tới đây tìm cha hả?"
"Hay là bây giờ ngươi lạy ta một cái đi, ta có thể miễn cưỡng làm cha ngươi."
Ôn Ngôn: "??????"
Khúc Ý Miên: "??????"
Diệp Tùy An: "..."
Hứa Tinh Mộ: "..."
Những người khác: "... 6."
Cô đúng là biết nói chuyện đấy Cố Hạ!!!
"Ngươi, ngươi!"
Sắc mặt Ôn Ngôn lúc xanh lúc trắng lúc đỏ, thay đổi liên tục cứ như cái bảng pha màu ngũ sắc vậy.
Cố Hạ áp căn chẳng cho nàng ta cơ hội buông lời độc ác, trực tiếp ngắt lời: "Còn chuyện gì nữa không? Không có việc gì thì đứng sang một bên đi."
Ôn Ngôn: "..."
Lập tức hết cả tính khí.
Ông chủ khách điếm kẹp ở giữa nhìn người này, lại nhìn người kia, cuối cùng thực sự không chịu nổi cái bầu không khí quỷ dị này nữa.
Lão nhét ba cái thẻ bài vào tay Cố Hạ, sau đó vù một cái biến mất khỏi trung tâm chiến trường.
Cố Hạ dùng ngón tay xoay xoay thẻ bài một vòng, nói với đối thủ đang đầy vẻ thất bại: "Chúng ta phải nghỉ ngơi rồi, các người cứ tự nhiên nha."
Ôn Ngôn: "Ngươi bớt đắc ý đi, chúng ta cứ chờ xem!"
Cố Hạ có thể có không gật đầu: "Vậy ngươi phải hành động nhanh lên một chút, chậm thêm chút nữa là ngoài phố chẳng còn chỗ nào cho các người ngủ đâu."
Vẻ mặt Ôn Ngôn vặn vẹo, nhìn nàng bằng ánh mắt hung tợn, bập bùng hai ngọn lửa giận nhỏ.
Diệp Tùy An khoác vai Cố Hạ đi lên lầu, cười rạng rỡ: "Hẹn gặp lại nha các vị, hy vọng các người ngủ ngon."
Những người khác cũng cười hì hì đi theo, thậm chí Thẩm Vị Huân khi đi ngang qua người của Thanh Vân Tông còn ra vẻ trịnh trọng vỗ vỗ vai hắn.
"Ngủ ngon nha! Ồ quên chưa hỏi, ngươi là đệ tử thân truyền nào của Thanh Vân Tông thế?"
Cố Lạn Ý: "..."
Hắn cười khẩy thốt ra một chữ: "Cút!"
Đồ Thẩm Vị Huân chết tiệt!
Bị mù mặt thì cứ ở lì trong Thái Nhất Tông cả đời đi!!!
Đừng có ra ngoài làm hại người khác!
"Ái chà chà." Thẩm Vị Huân né người sang một bên, trên khuôn mặt ôn hòa thoáng hiện một tia thấu hiểu: "Làm phiền rồi."
Sau đó dứt khoát đuổi theo sư muội nhà mình.
Nhìn cái điệu bộ đó giống hệt như nhận ra nếu mình chạy chậm một chút thì giây sau sẽ bị đánh tơi bời vậy.
...
Thấy bóng dáng người của Thái Nhất Tông dần biến mất, đặc biệt là Cố Hạ.
Khúc Ý Miên ấm ức vô cùng: "Làm sao bây giờ đại sư huynh? Tối nay chúng ta nghỉ ngơi ở đâu đây???"
Nàng ta mới không muốn thực sự ngủ ngoài đường đâu.
Một chút cũng, không!!!
Bạch Tụng lập tức đứng ra tỏa sáng vì tiểu sư muội: "Tiểu sư muội yên tâm đi, cho dù không có Cố Hạ bọn họ phá đám thì chúng ta cũng không đến mức phải ngủ ngoài đường đâu!"
Hắn vẻ mặt quả quyết.
"Thật sao huynh?"
"Đương nhiên rồi, chúng ta dù sao cũng là đệ tử thân truyền, làm sao cũng không đến mức rơi vào cảnh ngủ ngoài đường."
Dáng vẻ tin tưởng tuyệt đối của Bạch Tụng cuối cùng cũng dỗ được tiểu sư muội nở nụ cười trở lại.
Ôn Ngôn cũng rất biết điều: "Miên Miên, bạn không thể bỏ mặc mình đâu đấy, lúc trước mình đã rất cố gắng tìm chỗ ở cho các bạn mà."
Mặc dù chẳng tìm thấy căn nào, nàng ta thầm nghĩ trong lòng.
Khúc Ý Miên hơi đắc ý liếc nhìn nàng ta một cái, nhận lời ngay tắp lự: "Yên tâm đi Ngôn Ngôn, đến lúc đó bạn cứ ở cùng mình, sẽ không để bạn phải ngủ ngoài đường đâu!"
Bị hai đứa sư đệ sư muội hết câu này đến câu nọ "ngủ ngoài đường" làm cho đau đầu, Cố Lạn Ý phiền muộn không thôi.
"Tất cả im miệng hết cho ta!!"
Hắn thu hồi tầm mắt, day day thái dương, lạnh lùng nói: "Bạch Tụng, cầm linh thạch đi tìm thêm vài người, đổi lấy vài số phòng của bọn họ."
Chẳng trách bọn họ có tự tin, Thanh Vân Tông có một mỏ linh thạch trong tay, có thể nói là giàu nứt đố đổ vách.
Chỉ cần là chuyện có thể giải quyết bằng tiền, linh thạch của bọn họ bao nhiêu cũng có!
Bạch Tụng: "Được, đệ đi ngay đây."
Cố Lạn Ý đứng tại chỗ chờ đợi, trong mắt ngưng tụ hàn ý lạnh lẽo.
Cố Hạ, cứ chờ đó cho hắn!!!
Cố Hạ bọn họ về phòng riêng của mình một lát rồi lại tụ họp lại một chỗ.
Nàng chia sẻ những tin tức mình nắm bắt được ban ngày, định nghe xem ý kiến của mấy vị sư huynh khác.
Giang Triều Tự: "Hôm nay chúng ta cũng thám thính được sơ sơ, dấu vết xuất hiện của Điệp Ma trong thành không quá thường xuyên, chỉ có vài ngày gần đây mới xuất hiện tình trạng đa số tu sĩ mất tích."
"Hơn nữa phần lớn đều là tán tu, cho nên tốt nhất hãy giảm bớt những lúc hành động đơn lẻ."
Ngón tay thon dài trắng trẻo của Cố Hạ gõ gõ lên bàn, trầm tư: "Ngày mai có lẽ chúng ta có thể đến phủ thành chủ để tìm hiểu tình hình."
Đã gửi thư cầu cứu đến ba tông môn, vậy thì nàng thế nào cũng phải đi gặp vị thành chủ này một phen mới được.
"Phủ thành chủ?" Diệp Tùy An hếch cằm: "Ý hay đấy, đi cùng nhau hay là?"
"Chia nhóm đi đi, vẫn là đừng nên rút dây động rừng thì hơn."
Cố Hạ chọc chọc Hứa Tinh Mộ đang nằm bò trên bàn: "Ngày mai nhị sư huynh, tứ sư huynh và muội đi là đủ rồi, huynh và đại sư huynh đi xem trong thành có gì bất thường khác không."
Diệp Tùy An sảng khoái gật đầu: "Được, huynh biết rồi."
"Ồ đúng rồi." Nàng dường như nhớ ra điều gì, nhắc nhở hắn: "Chú ý đám người của Thanh Vân Tông một chút, đặc biệt là tiểu sư muội kia."
"Hửm???"
Cố Hạ nhận xét một cách khách quan: "Nàng ta chính là một cái máy tạo rắc rối di động đấy."
"Tốt nhất là cứ tránh xa nàng ta ra, để tránh có tình huống bất ngờ khác xảy ra."
Không thể trách Cố Hạ lo lắng đề phòng, chủ yếu là hào quang nữ chính quá mạnh, bọn họ lại vừa vặn đang ở địa bàn diễn ra lần gặp mặt đầu tiên của nam nữ chính, mức độ nguy hiểm tăng cao vọt.
Tam sư huynh bọn họ không biết, nhưng nàng thì bắt buộc phải cẩn thận đề phòng.
Diệp Tùy An: "Huynh biết rồi, muội yên tâm, huynh nhất định có bao xa thì tránh bấy xa!"
"Xong rồi." Cố Hạ vỗ vỗ tay, vươn vai một cái: "Muội buồn ngủ rồi, mọi người về tắm rửa rồi đi ngủ thôi."
Chủ đề của nàng nhảy vọt quá nhanh không lý do, khiến ba người kia vẫn chưa kịp phản ứng lại.
Thẩm Vị Huân là người đầu tiên đứng dậy, huynh ấy cả ngày hôm nay không hề tìm kiếm cảm giác tồn tại, vì nhiệm vụ mức độ này không cần huynh ấy phải nhúng tay vào, cho nên cứ luôn đứng ngoài quan sát hành động của mấy người Cố Hạ.
Phải thừa nhận rằng, tiểu sư muội này cũng có chút bản lĩnh trên người.
Mấy vị sư đệ khác đối với lời của nàng đều phục tùng răm rắp, bầu không khí lại vô cùng hòa hợp, không hề xuất hiện tình trạng mỗi người một ý chẳng ai phục ai.
Thẩm Vị Huân đưa tay ra, xách Hứa Tinh Mộ vẫn còn đang lười biếng trên bàn lên, sau đó nở một nụ cười rất có phong độ: "Tiểu sư muội ngủ ngon, bọn huynh đi trước đây, có việc nhớ gọi sư huynh."
Cũng chẳng thèm quan tâm sư đệ nhà mình bị siết đến mức trợn trắng mắt, hừ hừ hừ hừ nửa ngày trời mà không thoát ra được.
Giọng Cố Hạ uể oải: "Vâng ạ. Đại sư huynh ngủ ngon!"
Sau khi mấy vị sư huynh đều rời đi, Cố Hạ lấy viên linh tinh thạch trong túi càn khôn ra quan sát.
Linh khí nồng đậm trong nháy mắt tràn ngập khắp căn phòng, khiến cả cơ thể nàng thư giãn ra.
Lúc này Dưỡng Lạc Đa kẻ đã giận dỗi nàng cả ngày liền giống như chó đánh hơi thấy xương mà lần theo mùi bò ra ngoài.
Cơ thể mang theo những lớp vảy lành lạnh quấn quanh cổ tay trắng trẻo thon dài của nàng, đang tham lam hấp thụ linh khí từng ngụm lớn.
Cố Hạ gẩy gẩy hai cái nốt sưng nhỏ trên đầu nó, trêu chọc: "Chịu bắt chuyện với ta rồi à?"
"Tiểu Cửu đâu?"
Dưỡng Lạc Đa kiêu ngạo hừ một tiếng, trông có vẻ như đang đảo mắt trắng: "Nó ngủ như heo ấy, làm sao mà chăm chỉ được như ta. Nể mặt có nhiều linh khí thế này, ta đại nhân đại lượng không chấp nhặt với ngươi nữa!!!"
Nói xong cũng không quên âm thầm dìm hàng đối phương một vố.
Nó bò lên bàn cuộn tròn cơ thể lại: "Nói đi cũng phải nói lại, cái đứa tiểu sư muội trước kia của ngươi là cái giống loài kỳ quặc gì thế, hôm nay cứ không ngừng va chạm vào người ngươi, ồn ào đến mức bổn đại gia đều muốn bò ra ngoài nuốt chửng nàng ta luôn!"
Cố Hạ: "Đừng có bốc phét nữa. Với cái thân hình nhỏ bé này của ngươi, hai đứa bay ai nuốt ai còn chưa biết đâu!"
Ánh mắt nàng đầy vẻ hoài nghi, cảm thấy nó đang nói khoác.
Dưỡng Lạc Đa cuống lên: "Đừng có coi thường người ta thế chứ! Ta đây chỉ là đang hóa thành dạng thu nhỏ thôi được chưa, chứ không phải thật sự chỉ có bấy nhiêu kích cỡ đâu."
"Ngươi cứ chờ đó, bổn đại gia tu luyện thêm chút nữa sẽ cho ngươi chiêm ngưỡng cơ thể uy vũ bá đạo của ta!!!"
"Ồ." Cố Hạ cố ý trêu nó, cái ánh mắt không tin tưởng đó khiến tiểu hắc long tức nổ đom đóm mắt, hận không thể lập tức chạy ra ngoài biến thành nguyên hình cho nàng mở mang tầm mắt.
Nhưng rất tiếc, Cố Hạ không cho phép.
Nó chỉ có thể thu mình lại thành một cục than đen, tức tối nỗ lực hấp thụ linh khí.
Nhất định phải làm lóa mắt chó của Cố Hạ mới thôi!
...
Sáng sớm hôm sau, Cố Hạ vừa ngáp vừa đi ra ngoài.
Sau đó đâm sầm vào người của Thanh Vân Tông.
Nàng thân thiện vẫy vẫy tay: "Hi hi hi, sớm nha Cố Lạn Ý."
Đề xuất Hiện Đại: Khi Sương Tan, Tình Này Mới Tỏ