Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 7

Sau khi Tạ Trạch rời đi, tin tức về hôn lễ của chúng tôi nhanh chóng lan truyền khắp nơi.

Ngày hôm sau, cánh cửa phòng tôi bị A Tuyết giận dữ đá văng. Gương mặt cô ta không còn vẻ ung dung tự tại thường ngày, mà thay vào đó là ánh mắt hung ác, trừng trừng nhìn tôi.

"Con tiện nhân như cô mà cũng dám..."

Tôi chẳng hề sợ hãi. Ngay khi cô ta giơ tay định tát tôi, tôi đã dùng sức giữ chặt cổ tay cô ta, rồi thuận tay giáng xuống hai cái bạt tai thật mạnh.

Gương mặt trắng nõn của A Tuyết lập tức hiện lên hai dấu bàn tay đỏ rực, đối xứng hoàn hảo hai bên, trông lại có phần... thuận mắt.

Cô ta ôm mặt hét lên thảm thiết: "Người đâu! Mau vào đây, đánh chết con tiện nhân này cho ta!"

Tôi khoanh tay trước ngực, đứng thẳng trước mặt cô ta, khinh miệt hất cằm: "Cô cũng chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao. Thân là linh sủng mà bị nuôi đến mức không còn chút sức chiến đấu nào, tôi cũng thấy thương hại cho cô đấy."

A Tuyết bị chọc trúng chỗ đau, sắc mặt lập tức trở nên khó coi đến cực điểm.

"Cô biết cái gì! Là chủ nhân không nỡ để tôi mạo hiểm!"

Tôi chẳng buồn đôi co, chỉ nở nụ cười nhạt nhìn cô ta, nhưng chính nụ cười ấy lại khiến cô ta càng thêm phát điên.

Nghe tiếng hét của cô ta, đám người hầu nhanh chóng ập tới, căn phòng của tôi chật kín người, từng ánh mắt bất thiện bao vây lấy tôi.

A Tuyết giơ tay chỉ thẳng vào tôi: "Lột sạch quần áo của nó ra cho ta!"

Cô ta vậy mà lại dám sai người hợp sức nhục mạ tôi!

Tôi vội vàng tụ yêu lực, nhưng rồi hoảng sợ nhận ra trong cơ thể không còn lấy một tia sức mạnh nào. Chỉ dựa vào sức của người phàm, tôi tuyệt đối không thể chống lại đám đàn ông này.

Trong khoảnh khắc sinh tử, tôi chợt nghĩ ra điều gì đó, đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía A Tuyết.

Bắt gặp ánh mắt tôi, cô ta nở nụ cười đắc ý.

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã nằm trong lòng Tạ Trạch. Anh ôm tôi đầy xót xa, nước mắt từng giọt rơi xuống mặt tôi, nóng hổi và mặn chát.

Tôi mở miệng định nói, mới phát hiện giọng mình đã khàn đặc, cổ họng đau rát như bị lửa thiêu.

"Đừng chạm vào em... em bẩn rồi."

Tạ Trạch lại ôm tôi chặt hơn, như thể muốn khảm tôi vào da thịt mình.

Anh ôm tôi rất lâu. Tôi tựa đầu vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đập thình thịch, lặng lẽ rơi nước mắt.

Rất lâu sau, tôi khàn giọng hỏi: "A Tuyết đâu rồi?"

Tạ Trạch khựng lại một chút, quay mặt đi không dám nhìn tôi.

Tôi vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay anh, động tác ấy kéo theo những vết thương trên người. Chỗ vừa được băng bó lại rách ra, máu thấm đỏ cả lớp băng gạc.

"Không sao, em hiểu cả rồi. Trong lòng anh, em vĩnh viễn đứng sau A Tuyết. Mọi uất ức em chịu đều là đáng đời. Cho dù cô ta có làm nhục thi thể người thân em, cho người hầu làm nhục em, em cũng nên rộng lượng mà tha thứ cho cô ta."

Nói đến đây, tôi sụp đổ quỳ xuống đất, khóc nức nở không thành tiếng.

Đôi mắt tôi vương đầy máu và nước mắt, tôi ngẩng đầu nhìn Tạ Trạch: "Tạ Trạch, em cầu xin anh... anh thả em đi có được không? Em mất người thân, lại mất cả sự trong sạch, em chẳng còn gì nữa rồi. Em không còn tư cách để tranh giành với A Tuyết nữa."

"Anh cứ để em đi đi, để em tự tìm một nơi nào đó tự sinh tự diệt, được không?"

Những lời này như nhát dao đâm thẳng vào tim Tạ Trạch.

Sự do dự trong mắt anh biến mất, thay vào đó là ánh nhìn kiên định: "Người đâu, dẫn A Tuyết tới đây."

A Tuyết bị người hầu áp giải tới, quỳ trước mặt tôi, trong mắt vẫn đầy vẻ bất phục.

"Chủ nhân, tôi là linh sủng của ngài, tôi chỉ quỳ lạy một mình ngài."

Tạ Trạch trực tiếp bóp cổ cô ta, nhấc bổng lên: "Chỉ là một con súc sinh hèn mọn, cũng dám nghi ngờ uy nghiêm của nữ chủ nhân sao?"

A Tuyết không thở nổi, mặt đỏ bừng, đến khi sắp ngất đi, Tạ Trạch mới ghê tởm buông tay, hất văng cô ta sang một bên.

"Phế yêu lực của ả đi, coi như bồi tội cho nữ chủ nhân."

A Tuyết không dám tin, ngẩng phắt đầu lên: "Không! Chủ nhân, ngài không thể đối xử với tôi như vậy!"

Nhưng khi mất đi sự che chở tuyệt đối của Tạ Trạch, cô ta chẳng qua cũng chỉ là một con súc sinh vô dụng. Rất nhanh, dưới động tác gọn gàng của người hầu, yêu đan của cô ta bị móc ra. Cô ta nôn ra máu, người mềm nhũn ngã xuống đất.

Tạ Trạch nâng yêu đan đưa tới trước mặt tôi.

Tôi chẳng hề khách khí, cầm lấy rồi nuốt thẳng vào bụng.

Thời gian qua lơ là tu luyện, lại bị A Tuyết hạ Nhuyễn Gân Tán, đan điền của tôi đã khô kiệt đến cực điểm. Yêu đan vừa vào bụng đã như hạn hán lâu ngày gặp mưa rào, vô cùng dễ chịu.

Thấy sắc mặt tôi tốt hơn, trong mắt Tạ Trạch lóe lên tia hy vọng.

Nhưng anh vừa định mở miệng thì bị đội chấp pháp của Cục Quản Lý Yêu Quái phá cửa xông vào cắt ngang.

Đám chấp pháp viên đông nghịt bao vây nơi này kín kẽ.

Người bạn luyện đan của tôi không vội không vàng bước ra từ sau đám đông, đi tới trước mặt tôi.

Anh ta dừng lại, ánh mắt đối diện với tôi, chậm rãi mỉm cười.

Đề xuất Huyền Huyễn: Manh Manh Tiên Du Ký
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện