“Dựa vào cái gì?”
“Tôi thức khuya dậy sớm vì cái nhà này, làm việc bán mạng ngày đêm, cô muốn cái gì tôi cũng dốc hết sức thỏa mãn. Giờ cô làm sai chuyện, lại muốn phủi mông bỏ đi, cô còn chút lương tâm nào không?”
Tôi rũ mắt, xem như không nghe thấy từng câu từng chữ của anh ta.
Thấy tôi không phản ứng, cơn giận trong lòng anh ta càng bốc lên dữ dội.
Nhưng chưa kịp để anh ta phát tiết, điện thoại trong túi đã vang lên.
Khoảnh khắc nhìn thấy màn hình, chân mày anh ta lập tức giãn ra, sau đó chẳng thèm nhìn lấy một cái, dứt khoát ký tên vào bản thỏa thuận.
Trái tim đang treo l...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 4 giờ 42 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 500 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Kiêm Thừa Hai Phòng? Ta Gả Nhiếp Chính Vương, Ngươi Hối Hận Cũng Đã Muộn!