Thu Tranh sắp xếp vấn đề chỗ ở cho Mộc Nhất Phàm trước, cô vỗ ngực bảo đảm: "Ông cứ yên tâm, bảo đảm khiến ông hài lòng."
Chủ yếu là vì đúng lúc thật, chẳng phải trước đó cô đã đi xem nhà sao, sau đó... sau đó nói thật là cô quên bẵng chuyện này luôn, ngay lúc nãy trong khi đợi Mộc Nhất Phàm, cô bỗng sực nhớ ra.
"Tôi đã xem sẵn chỗ rồi."
Đồng hương cảm động hết sức: "Bà còn đặc biệt vì tôi mà đi xem nhà cơ à?"
Thu Tranh khẽ ho một tiếng, cô vốn không định nói đây là chỗ cô xem lúc trước định dọn ra ngoài ở, kết quả cùng một căn nhà, cùng một cậu em môi giới, dùng cùng một bài văn mẫu: "Chị ơi, căn này hot lắm, chị mà không chốt là tí nữa có người chốt ngay đấy."
Thôi đi ông ơi, Thu Tranh không nhịn được phản bác: "Lần trước ông cũng nói thế, bao lâu rồi? Chẳng phải vẫn còn đây sao?"
Cậu em môi giới ngượng ngùng một giây, lập tức chữa cháy: "Thế chẳng phải càng chứng tỏ chị có duyên với căn nhà này sao, nhìn xem, chính là đang đợi chị đấy."
"Hóa ra không phải xem cho tôi à." Giọng nói u ám của đồng hương vang lên bên tai.
Thôi xong, đến lượt Thu Tranh ngượng ngùng, cô thấp giọng giải thích: "Hầy, chẳng qua là trước đó định ra ngoài ở nên có xem qua mấy căn, căn này là căn tốt nhất tôi từng xem đấy."
Chẳng biết tại sao, cô cảm thấy sau khi nói xong câu này, tâm trạng của đồng hương có vẻ tốt lên hẳn, ngay cả ánh mắt cũng nóng bỏng thêm vài phần.
Cửa thang máy mở ra, Thu Tranh đi theo cậu em môi giới xuống trước, lờ mờ nghe thấy Mộc Nhất Phàm đang lầm bầm cái gì đó.
Tiếc là cô không nghe rõ, thứ anh ta nói là —
"Hóa ra bà muốn dọn ra ngoài ở."
"Xem ra tình cảm cũng chẳng ra làm sao nhỉ."
Sau khi vào phòng, Mộc Nhất Phàm đi tới đi lui, cuối cùng dừng lại ở cái ban công lớn giống như Thu Tranh lúc trước: "Cái ban công này rộng thật, hoàn toàn có thể để đống máy tập gym của tôi rồi."
"Đúng không?" Thu Tranh nhớ ra vị này là tín đồ gym mà, "Tôi thì nghĩ là vừa hay có thể trồng hoa cỏ của tôi."
"Ừm." Mộc Nhất Phàm gật đầu, tay khoa chân múa tay, "Chỗ này để hoa cỏ của bà, máy tập gym để bên kia, rồi chỗ này đặt một cái sofa nhỏ, bà có thể ngồi trên đó ngắm hoa, hoặc là ngắm tôi."
Thu Tranh lườm anh ta một cái: "Mơ đẹp nhỉ."
Cậu em môi giới đằng kia điện thoại reo, cậu ta nói một câu: "Chị ơi, hai người cứ xem đi, em nghe điện thoại cái."
Là điện thoại của khách hàng, kết quả cậu ta vừa mới nghe máy đã thấy người đàn ông bên kia khoác tay người Omega đó, còn đấm đấm vai cô ấy: "Hai người chia tay đi, chẳng lẽ tôi không muốn mơ đẹp sao? Đồ quỷ sứ, rốt cuộc bao giờ bà mới ly hôn với lão chồng nhà bà hả?"
Lúc nói chuyện, ánh mắt đó đúng là oán hận vô cùng.
Cậu em môi giới đồng tử chấn động, giây tiếp theo là tiếng gào thét của "con sóc đất" trong lòng. Có phải cậu ta vừa hóng được drama gì không? Vãi chưởng? Kim ốc tàng kiều?
"Bà Lý ơi, bà đợi em tí, khách của em hình như đang cãi nhau em phải vào can."
Đối phương im lặng nửa giây: "Cậu bật loa ngoài đi, tôi không nói gì đâu, tôi chỉ nghe thôi."
Thu Tranh dở khóc dở cười, ai còn bảo Mộc Nhất Phàm không cầu tiến nữa là cô làm loạn lên đấy, thế này mà không cầu tiến à? Cơn nghiện diễn xuất lên thì ai mà đỡ cho nổi?
"Dù sao lão chồng già ở nhà cũng già nua xấu xí rồi, sao mà trẻ trung đẹp trai bằng tôi được."
Thu Tranh khẽ ho một tiếng, cô nghĩ tới khuôn mặt của Ôn Diên: "Thực ra... cũng không hẳn..."
Mộc Nhất Phàm lườm cô: "Hay lắm, tôi biết ngay là bà vẫn còn tình cảm với hắn ta mà."
Cậu em môi giới vẻ mặt hóng hớt đầy hưng phấn, cứ nhích lại gần họ thêm tí nữa, thấy họ không nói chuyện nữa mới tranh thủ chen vào: "Chị ơi, chị xem căn nhà này, anh rể cũng hài lòng, hay là mình chốt nhanh đi chị."
Thấy khóe miệng Mộc Nhất Phàm đã nhếch lên rồi, cậu ta vội vàng thừa thắng xông lên: "Hơn nữa chỗ này của bọn em tính riêng tư cực tốt, bảo đảm không dễ bị tra ra đâu ạ."
Thu Tranh bèn bắt đầu mặc cả: "Thế ông xem căn nhà này, bao lâu rồi cũng không cho thuê được, có phải là nên bớt chút không?"
"Ối giồi ôi chị ơi. Chị xem đây là chỗ nào, địa đoạn này, trang trí này, thực sự không giảm được nữa đâu, chị cũng không muốn tùy tiện thuê một chỗ để anh rể phải chịu uất ức đúng không ạ?"
Mộc Nhất Phàm vẻ mặt mong chờ: "Thế bà cũng không muốn tôi chịu uất ức đúng không?"
Hảo hán, đừng hòng mê hoặc tôi, đầu có thể rơi, máu có thể chảy, giá không thể không chém.
"Không được không được, anh bớt cho tôi tí đi."
Cậu ta gọi chị, cô gọi anh, chủ yếu là mỗi người gọi một kiểu.
Cuối cùng cậu em môi giới đúng là có giảm giá, chắc là vì cậu ta và vị khách ở đầu dây bên kia điện thoại hóng drama vui quá rồi.
Cuối cùng là Thu Tranh vị "kim chủ" này trả tiền, nhưng Mộc Nhất Phàm lúc chuyển khoản cho cô còn chuyển dư ra, bảo là phí diễn chung.
Thu Tranh vẻ mặt nghiêm túc: "Ông có tinh thần này thì làm gì cũng thành công thôi, thật đấy."
Sau khi căn nhà ký hợp đồng chốt xong, hành lý vận chuyển bằng đường hàng không của Mộc Nhất Phàm cũng tới, hảo hán đúng là hảo hán, Thu Tranh nghi ngờ anh ta định định cư thật rồi.
Mộc Nhất Phàm không dọn dẹp ngay, hai người đi ăn cơm trước, trên đường, người đàn ông ngồi ở ghế phụ nhìn đông nhìn tây, thậm chí còn mở cái gương ở ghế phụ ra xem.
"Chỗ này không phải là chỗ dành riêng cho bạn trai bà đấy chứ? Tôi ngồi đây hắn ta không giận chứ?"
Thu Tranh dở khóc dở cười: "Thần kinh à? Ông diễn sâu quá rồi đấy nhé?"
Lúc rảnh, Thu Tranh kể cho anh ta nghe về đợt trị liệu gần đây của mình. Cùng là người Trái Đất, cô tự nhiên là không giấu giếm.
"Ông không biết đâu, tôi cũng không thể nói với anh ta là tôi không cảm nhận được tin tức tố, nên cảm giác cứ như đang nhắm mắt bỏ muối vậy, tối đen như hũ nút." Chỉ có thể dựa vào cảm giác, mà khổ nỗi cô chẳng có cảm giác gì.
"Lại đây tôi kiểm tra cho bà xem nào." Mộc Nhất Phàm hứng thú hẳn lên.
Thu Tranh thực ra cũng nghĩ vậy, Mộc Nhất Phàm là Beta, Beta ở thế giới này không có tin tức tố của riêng mình, sự nhạy cảm đối với tin tức tố cũng không cao bằng A và O, nhưng họ cũng có thể cảm nhận được, thậm chí là bị uy hiếp.
Cũng để xem xem rốt cuộc có phải là công cốc không.
Mà lúc này Mộc Nhất Phàm ở ghế phụ, dưới vẻ mặt bình thản, thực tế mỗi một nhịp thở đều kéo theo tiếng tim đập kịch liệt.
Tin tức tố của A và O ở thế giới này phổ biến như việc xức nước hoa hàng ngày ở Trái Đất vậy, đặc biệt là gia đình anh ta cũng coi như gia tộc lớn, Alpha và Omega xuất hiện không ngớt, anh ta bao nhiêu năm nay đã ngửi qua không biết bao nhiêu mùi tin tức tố rồi.
Có thể chẳng hiểu sao, lần đầu tiên anh ta nảy sinh tâm trạng căng thẳng đến thế này.
Mỗi một nhịp thở trước đó, dường như đều đang mong đợi, khoảnh khắc tiếp theo hít vào phổi sẽ mang theo hơi thở gì, vừa nghĩ vừa tim đập như sấm.
Chẳng biết từ lúc nào, trong xe lan tỏa một mùi hương.
Ngọt ngào, nhưng không ngấy, giống hương quýt, nhưng không hoàn toàn là vậy, không có cách nào dùng một từ ngữ chính xác cụ thể để hình dung, theo mỗi nhịp thở của anh ta, mùi hương lại nồng thêm một phần.
Đến cuối cùng, xung quanh thậm chí trong hơi thở của anh ta đều vương vấn mùi vị như vậy.
Rất thơm, Mộc Nhất Phàm từ sự cẩn trọng lúc đầu, không dám thở mạnh một cái, đến cuối cùng hơi thở cũng dồn dập thêm một chút.
Đây rõ ràng là mùi hương không mang bất kỳ ý nghĩa nào, nhưng cả khuôn mặt anh ta đều đang nóng bừng lên, vì một ý nghĩ bỗng nảy ra trong lòng vào khoảnh khắc nào đó —
Đây là mùi tin tức tố của Thu Tranh.
"Mộc Nhất Phàm?"
Giọng nói của Thu Tranh khiến Mộc Nhất Phàm hơi hoàn hồn.
"Hửm?"
"Thế nào rồi? Có không có không?"
"Ừm."
"Oa, thực sự có à. Tôi vẫn luôn muốn biết, tôi còn chẳng dám hỏi Ôn Diên, cảm giác thế nào?"
"Ừm."
"Ông ừ cái gì mà ừ?"
Thu Tranh đang lái xe tranh thủ liếc anh ta một cái, Mộc Nhất Phàm vốn dĩ mồm mép tép nhảy, lần này chẳng hiểu sao, nghẹn nửa ngày trời, mới quay mặt nhìn ra ngoài xe, nghẹn ra một câu: "Thơm."
Làm Thu Tranh sợ tới mức liếc anh ta mấy cái liền, vội vàng thu tin tức tố lại hết.
Đồng thời không ngừng phản tỉnh, không lẽ mình thả nhầm rồi chứ? Chắc là không đâu nhỉ? Cô nhớ mình học đúng là kiểu này mà? Đây là mùi thơm bình thường đúng không?
Đáng sợ thật, thôi đừng có thử bừa bãi nữa.
Tìm Ôn Diên? Nhưng cô nhớ, lúc mới quen, Ôn Diên đã nói rồi, hắn ghét nhất là O loạn xả tin tức tố trước mặt hắn.
"Thực ra..."
Mộc Nhất Phàm vốn định nói gì đó, bị tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên của Thu Tranh ngắt lời.
Hai người cùng liếc nhìn một cái.
Mộc Nhất Phàm đọc tên danh bạ: "Thiên nga trắng?"
Thu Tranh khẽ ho một tiếng, thực ra là sau lần Tô Doanh nghe điện thoại của cô, cô nghĩ trực tiếp để tên Ôn Diên đúng là không an toàn lắm, dù sao cái tên này cũng khá dễ nhận diện, để người ta thấy không hay.
Cô bèn đổi thành cái này.
"Là Ôn Diên đấy, tôi gọi cho vui thôi."
"Tôi giúp bà bật loa ngoài nhé." Mộc Nhất Phàm tốt bụng nói, sau khi bắt máy thì bật loa ngoài để trước mặt cô.
"Thu Tranh."
Hiếm khi có một lần, sau khi điện thoại kết nối là Ôn Diên nói trước.
"Sao thế?" Thu Tranh thấy giọng hắn hơi lạ.
"Đang ở đâu?"
"Ở ngoài." Thu Tranh nhìn quanh quất rồi nói ra một địa điểm.
"Tôi đang ở gần đó, có thể tới đón tôi một chút không?" Giọng người đàn ông mang theo sự khẩn cầu khó nhận ra, "Xe của tôi bị hỏng lốp rồi."
"Hả? Xe đang yên đang lành sao lại hỏng lốp? Thế anh gửi địa chỉ..." Nói được nửa câu, cô nhớ tới người ngồi bên cạnh, theo bản năng liếc nhìn một cái.
"Hay là cứ đi đón một chuyến đi." Mộc Nhất Phàm lộ ra nụ cười thấu hiểu, "Tuy đại thiếu gia nhà họ Ôn chắc chắn không thiếu xe dự phòng, tài xế, nhưng hắn ta đã nói là ở gần đây thì bà cứ đi một chuyến đi, tôi không vội đâu."
Quả nhiên, không ngoài dự đoán, sau khi cúp điện thoại, Mộc Nhất Phàm liếc nhìn một cái, không gửi định vị, mà gửi một cái tên địa điểm.
Nổ lốp gì đó, đa phần là giả thôi, anh ta thầm nghĩ.
Đầu dây bên kia, Ôn Diên đặt điện thoại xuống ngẩng đầu lên. Nhìn bức tường đầy ảnh này.
Đây là căn phòng Phương Lâm thuê, ngay tòa nhà đối diện căn hộ nhỏ của Thu Tranh.
Mà bức tường ảnh trước mặt chính là chụp lén, theo dõi vợ mình từ đủ mọi góc độ, trông có vẻ đã kéo dài được một thời gian rồi, mãi đến khi Thu Tranh dọn tới chỗ hắn mới dừng lại.
Sổ tay trên bàn, văn bản trong máy tính, tất cả chữ nghĩa, tràn ngập khắp nơi đều viết về tình yêu và sự hối hận dành cho Thu Tranh.
Ngay cả kính viễn vọng ngoài ban công, cũng được điều chỉnh hướng về phía phòng của Thu Tranh.
Trong căn nhà này thậm chí trống rỗng đến mức không có đồ đạc nào khác, chính là một không gian tồn tại chuyên biệt vì Thu Tranh.
Tay Ôn Diên đã siết chặt thành nắm đấm.
Quả nhiên... vẫn nên giết chết hắn ta đi.
Ân tình gì đó, cái gì nên trả thì sớm đã trả xong rồi, một sự tồn tại ghê tởm như thế này, quả nhiên không nên tồn tại trên đời này, càng không thể để hắn ta xuất hiện trước mặt Thu Tranh.
Giá mà hắn đón Thu Tranh đi sớm hơn thì tốt rồi, hắn đã lãng phí một năm trời này.
Kết quả phiên tòa trước đó đã có rồi, việc Từ Hân đi tù, việc xử phạt nhân viên công chức nhận hối lộ là điều không cần bàn cãi, còn Phương Lâm, vì không phải chủ mưu và người hưởng lợi trực tiếp, cũng không liên quan đến việc đột nhập cướp bóc và hối lộ công chức, thậm chí vì Từ Hân cuối cùng đã giúp hắn ta phủi sạch quan hệ, cuối cùng đã tránh được cảnh tù tội.
Ôn Diên không buông tha cho nhà họ Từ, càng không định buông tha cho Phương Lâm, chỉ là khi nhận được tin tới đây, Phương Lâm đã bỏ trốn rồi.
Chạy rất vội vàng, để lại căn phòng đầy những thứ chưa kịp mang đi này.
Ôn Diên nhìn chằm chằm vào vị trí trống ở trung tâm bức tường ảnh đó. Rất rõ ràng, lúc Phương Lâm đi, chỉ mang theo tấm ảnh đó.
Hừ, lấy cái gì cũng phải nôn ra hết, hắn sẽ không để lại bất cứ thứ gì cho tên đó đâu.
Lúc trợ lý bước vào, giáo sư vẫn đang gỡ từng tấm ảnh trên tường xuống. Sự hung bạo không ngừng tăng thêm trong đôi mắt đó, ngay cả người luôn ở bên cạnh như anh ta nhìn thấy cũng thấy lạnh sống lưng.
Trợ lý không nghi ngờ gì, nếu bây giờ Phương Lâm ở đây, e là cái mạng nhỏ thực sự khó giữ.
"Giáo sư."
"Ừm."
"Vẫn để hắn ta chạy mất rồi, vệ sĩ tạm thời mất dấu hắn ta."
Cơn thịnh nộ trong tưởng tượng không xuất hiện, có lẽ sau khi phẫn nộ đến cực điểm, con người ta lại càng bình tĩnh lại.
"Cử thêm người bảo vệ bà chủ, đừng để cái thứ đó có cơ hội tiếp cận cô ấy."
"Vâng ạ."
Trợ lý nói xong, lại lấy ra một lọ thuốc màu trắng, chỉ là bên ngoài lọ thuốc không có nhãn mác.
"Đây là tìm thấy trong phòng, giống như loại thuốc hắn ta vẫn thường uống, chắc là vội quá nên bỏ quên. Tôi đoán, trong thời gian ngắn như vậy, hắn ta có thể thoát khỏi sự kiểm soát của tin tức tố, dưới độ tương thích 85% mà lại chán ghét Từ Hân như vậy, có phải liên quan đến loại thuốc này không."
Ôn Diên đón lấy xem thử, nhìn bề ngoài chỉ là viên nang bình thường, không thấy có gì đặc biệt. Hắn trầm ngâm: "Tên Phương Lâm này đối với dược lý, chắc là mù tịt mới đúng. Đi tra thêm những người hắn ta tiếp cận trong một năm nay."
"Vâng ạ."
Ôn Diên đưa lọ thuốc lại cho trợ lý.
"Mang về hóa nghiệm đi."
"Vâng ạ."
Cuối cùng, tâm trạng Ôn Diên mới từ từ dịu lại một chút, tiếp theo, hắn phải đi gặp tên "tiểu tam" trà xanh kia rồi.
"Đỗ xe của tôi ở vị trí này." Là chỗ hắn đã nói với Thu Tranh.
"Vâng ạ." Trợ lý cũng không hỏi nhiều.
Nghĩ tới những lời trà xanh trong điện thoại của tên tiểu tam kia, Ôn Diên lại hận đến nghiến răng. Thu Tranh rõ ràng đã đồng ý rồi, đâu cần hắn ta phải giả vờ làm người tốt như thế.
Còn cố tình ly gián nữa.
Kẻ dòm ngó vợ mình quá nhiều, hắn không thể để bất cứ ai có cơ hội thừa nước đục thả câu. Có lẽ là sự hung bạo lúc nãy vẫn chưa hoàn toàn tan biến, có một khoảnh khắc, người đàn ông thậm chí nảy sinh ý định tống khứ Mộc Nhất Phàm đi hẳn.
Nhưng hễ nghĩ tới khuôn mặt của Thu Tranh, nửa ngày trời, cuối cùng vẫn thở dài một tiếng.
Hắn đã nghĩ tới vô số khoảnh khắc hai người thân mật với nhau, cũng... chưa chắc sẽ thua đúng không?
Đề xuất Cổ Đại: Phu Quân Thô Kệch Của Ta Lại Hóa Kẻ Quyền Cao Chức Trọng?