Năm ngày sau, cả Thời Kim Đường và Tiêu Trì Uyên đều đã hoàn toàn bình phục.
Phần lớn bách tính ở Dụ Châu cũng đã khỏe lại, nơi đây dần dần khôi phục dáng vẻ phồn hoa như trước kia.
Thời Kim Đường buồn chán nằm bò ra bàn, câu hỏi nàng đặt ra cho Tiêu Trì Uyên ngày hôm đó, đến tận bây giờ hắn vẫn chưa cho nàng một câu trả lời rõ ràng.
Mấy ngày nay Tiêu Trì Uyên cũng bận rộn với các sự vụ khôi phục Dụ Châu, trong dịch trạm này chỉ còn lại một mình nàng.
Mỗi tối, ngoài việc chú ý xem khi nào Tiêu Trì Uyên trở về, Thời Kim Đường còn phải canh chừng xem hắn ngủ ở căn phòng nào, để đêm đến nàng cò...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 5 giờ 59 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Trọng Sinh: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế