"Vãn Vãn, em có muốn đi lên núi cùng tụi anh không?"
Mấy đứa trẻ trong thôn đều đeo gùi, hoặc xách giỏ đứng đợi trước cửa nhà họ Lâm.
"Ưm..." Lâm Vãn Nguyệt vẫn còn hơi ngái ngủ, dụi mắt đi ra hỏi: "Các bạn đi đâu thía nà?"
"Đi lên núi hái nấm đó, lát nữa bà Đỗ dẫn tụi mình đi cùng, bà ấy bảo chỗ đó nấm nhiều lắm luôn!"
"Nương tớ bảo tớ hái nhiều nấm vào, đợi đến buổi họp chợ giữa tháng là có thể mang đi bán rồi, bảo là sẽ mua thịt cho tớ ăn!"
Lũ trẻ tụ tập lại một chỗ, ríu rít kể lể.
"Ồ." Lâm Vãn Nguyệt cũng không muốn tách rời các bạn nhỏ, gật đầu đồng ý: "Thế con phải gọi các anh nữa nà."
Lâm Tử Hàn và Lâm Tử Thu đối với chuyện lên núi hái nấm, hái quả vốn đã có hứng thú cực lớn, lại có nhiều người đi cùng như vậy, càng thêm hớn hở.
Một đám trẻ con nắm tay nhau, nói những lời thì thầm, đi theo sau bà lão Đỗ lên núi hái nấm, trông không giống như đi làm việc, mà giống như các bé mẫu giáo đi dã ngoại cùng cô giáo vậy.
Lâm Vãn Nguyệt bấm đốt ngón tay tính toán, xét theo lứa tuổi của đám trẻ này, chẳng phải chính là lứa tuổi đi mẫu giáo sao?
"Nào nào nào, các cháu nhìn kỹ nhé! Loại nấm này là ăn được, nhưng lúc hái các cháu nhớ cẩn thận một chút, đừng làm hỏng phần rễ bên dưới, vài ngày nữa nó lại mọc ra đấy." Bà lão Đỗ dặn dò.
Bản thân bà động tác rất nhanh, loáng cái đã hái được mấy cây nấm lớn, ném vào cái gùi sau lưng.
Chỉ trong mấy ngày nay, bà đã cõng về nhà mấy gùi nấm rồi.
Nếu không bị con trai bà là Đỗ Phàm nói ra, e là bà đã muốn chiếm chỗ này làm của riêng rồi.
Lũ trẻ này vốn đã quen với việc chạy nhảy ngoài đồng nội, chuyện hái nấm đối với chúng là dễ như trở bàn tay, động tác còn khá nhanh nhẹn.
"Bà Đỗ ơi." Có một bé gái tết hai cái bím tóc chổng ngược, nhảy chân sáo đến trước mặt bà lão Đỗ, hái một cây nấm màu xanh to bằng quả trứng ngỗng, tò mò hỏi: "Thế cái này thì sao ạ? Cái này có ngon không bà?"
"Vứt ngay đi, vứt ngay đi! Nấm này không ăn được đâu." Bà lão Đỗ giật lấy cây nấm trong tay bé gái, ném sang một bên.
Những đứa trẻ khác đang vui vẻ nhặt nấm đều ngẩng đầu lên nhìn về phía này.
Bà lão Đỗ nhíu mày, vẻ mặt nghiêm nghị: "Các cháu phải nhớ kỹ, có một số loại nấm là không ăn được đâu! Đặc biệt là cái này, loại nấm màu xanh này nhìn là biết có độc rồi, mang về nhà ăn là chết người đấy, loại nấm này không được lấy, chạm cũng đừng chạm vào!"
"?" Lâm Vãn Nguyệt vẻ mặt đầy khó hiểu.
Cây nấm màu xanh bị bà lão Đỗ ném đi tên là nấm Thanh Đầu (nấm lục), không chỉ màu sắc rực rỡ hương vị ngon, mà thậm chí còn có chút dược tính.
Nếu không phải chính mình rắc nhiều bào tử, thì ngay cả ở hậu thế, dù có bỏ tiền mua cũng là loại nấm đắt đỏ.
Thế mà bà lão Đỗ lại coi nó là nấm có độc?!
Bà lão Đỗ lo lắng lũ trẻ không nhận biết được những loại nấm có độc, lại nhặt dưới đất lên mấy loại khác nhau, bảo chúng nhận diện từng cái một: "Không chỉ cái màu xanh này, còn có cái này, và cả những cái này nữa, đều phải nhìn cho kỹ! Những cái này toàn bộ đều không ăn được, muốn hái thì chỉ được hái loại màu trắng này thôi, loại này ngon."
Lâm Vãn Nguyệt hiểu rồi.
Cách phân biệt loại nấm của bà lão Đỗ rất đơn giản.
Bà đã ăn rồi, "hổng có hẹo" thì là không độc.
Bà chưa ăn bao giờ, thì mặc định là có độc.
Thực ra điều này cũng không thể nói là lỗi của bà lão Đỗ, bà cũng lo lắng lũ trẻ vô tình ăn phải thứ có độc.
Nhưng, trong bãi nấm này toàn bộ đều là bào tử do Lâm Vãn Nguyệt rắc xuống mọc thành, toàn bộ đều là các loại nấm không độc.
Nếu thực sự làm theo các loại nấm có thể ăn của bà lão Đỗ, thì sẽ gây ra sự lãng phí cực lớn.
"Ăn được nà, đều ăn được hết nà!" Lâm Vãn Nguyệt đi tới, hái hết những loại mà bà lão Đỗ nói không ăn được, nhét một miếng vào miệng.
Nấm nấu chín nhờ tác dụng của axit amin nên có vị tươi ngon đặc biệt, nếu có thể kết hợp với mỡ lợn, nướng trên lửa xèo xèo, thì hương vị sẽ càng thêm thơm ngon hấp dẫn.
Nhưng nếu là nấm tươi chưa qua chế biến mà nhét trực tiếp vào miệng, thì sẽ không có được hương vị ngon lành như ngày thường, ngược lại còn mang một mùi tanh nồng của bùn đất.
Bà lão Đỗ: "!!!"
Kìa, con bé này sao liều thế?
Ít nhất cũng phải rửa một chút rồi mới đưa vào miệng chứ...
"Nương tớ nói rồi, Vãn Vãn lợi hại lắm! Em ấy bảo ăn được thì chắc chắn là ăn được, tớ phải hái nhiều một chút!" Bé gái nhìn quanh một lượt, sau đó không thèm để ý đến lời bà lão Đỗ nữa, quay người ném hết những cây nấm nhìn thấy trên mặt đất vào gùi.
Những người khác thấy vậy cũng làm theo, đều sợ bị người khác lấy mất thì mình thiệt.
Cha nương của chúng cũng nói như vậy, đều bảo con bé nhà họ Lâm không giống người thường, đặc biệt có phúc khí.
Bảo chúng chơi cùng con bé nhà họ Lâm nhiều vào, cũng được hưởng chút phúc lây.
Bây giờ chính miệng Lâm Vãn Nguyệt đã nếm thử giúp chúng rồi, vậy thì chắc chắn đều là nấm không độc.
"Lũ nhóc các cháu..." Duy chỉ có bà lão Đỗ đứng một bên vừa giận vừa bất lực.
Bà rõ ràng cũng là vì tốt cho chúng, sao chẳng có đứa nào chịu nghe lời thế nhỉ?
"Bà Đỗ ơi, thật nà ăn được nà." Lâm Vãn Nguyệt quay đầu lại nhìn bà lão Đỗ.
Bà lão Đỗ bấy giờ mới sực tỉnh, nếu nhiều loại nấm như vậy đều nhặt được, chẳng phải bà có thể nhặt được nhiều hơn sao?
Vả lại Lâm Vãn Nguyệt là một đứa trẻ ngoan, chắc chắn không phải cố ý làm mất mặt bà.
Không rảnh nghĩ nhiều, bà lão Đỗ cũng vội vàng nhặt nấm.
Bà dù sao cũng là người lớn, tay chân lanh lẹ, ngay cả bàn tay cũng to hơn, một buổi sáng hái được số nấm nhiều hơn lũ trẻ kia rất nhiều.
Nhưng ngay cả lũ trẻ này, đứa nào đứa nấy cũng chất đầy gùi, lúc mang về nhà, ngay cả cha nương chúng cũng phải kinh ngạc.
"Thế mà lại có nhiều nấm thế này thật à? Xem ra Đỗ Phàm nói không sai." Người đàn ông ngạc nhiên nhìn số nấm con trai mình cõng về.
"Nhiều thì nhiều..." Người vợ thương con, vội vàng đổ nấm trong gùi ra, lại cau mày: "Nhưng những loại nấm này có ăn được không? Sao trước đây chưa thấy bao giờ nhỉ?"
Đây cũng là sơ suất của Lâm Vãn Nguyệt.
Lúc rắc bào tử, cô bé hoàn toàn không nghĩ tới việc những loại nấm này phân bố ở các vùng địa lý khác nhau, có nhiều loại nấm và nấm rừng vốn dĩ chưa từng mọc ở gần thôn Ninh An, nhưng cũng nhờ mấy trận mưa đó, thế mà chúng lại mọc lên hết.
"Ăn được ăn được!" Lũ trẻ hớn hở giải thích với cha nương: "Vãn Vãn bảo những loại nấm này đều ăn được hết, chính em ấy còn ăn thử rồi, bảo là ngon lắm."
Nghe thấy là Lâm Vãn Nguyệt bảo ăn được, hai vợ chồng này đều không còn nghi ngờ gì nữa, lấy mỗi loại một ít rồi cho vào nồi nấu canh.
Lúc uống canh buổi trưa, quả nhiên hương vị ngọt lành tươi mát, mỗi người hai bát canh nấm lớn vào bụng, no căng cả bụng.
"Cảm giác được ăn no thật là tốt quá. Sau này ngày nào con cũng phải lên núi hái nấm!" Cậu bé ợ một cái, vẻ mặt đầy thỏa mãn.
Hai vợ chồng nhìn khuôn mặt nhỏ gầy gò của con trai mình, đều không kìm được lòng xót xa.
"Nhà nó này, con bé nhà họ Lâm chẳng lẽ thực sự là một ngôi sao may mắn sao?" Người vợ ướm hỏi: "Kể từ khi nhà họ Lâm nuôi con bé đó, ngày tháng trôi qua mới gọi là có hy vọng, không ngờ, ngay cả chúng ta cũng được ăn no rồi."
"Cái đó còn phải hỏi? Chắc chắn rồi!" Người đàn ông khẳng định chắc nịch, "Chúng ta phải bảo vệ con bé đó cho thật tốt, lần này ai còn dám cướp bé Vãn Vãn, lão tử là người đầu tiên xông lên!"
Đề xuất Hiện Đại: Anh Ngoại Tình, Tôi Ly Hôn, Quỳ Gối Cầu Xin Tôi Làm Gì?