Sáng sớm hôm sau, vợ chồng Dư Đông bị áp giải lên công đường.
Bất kể hai người có cầu xin khóc lóc thế nào, nhưng nhân chứng vật chứng rành rành, rất nhanh đã bị định tội.
Theo luật pháp Đại Yến, kẻ lừa gạt bắt cóc người khác làm thê thiếp hoặc con cháu, bị phạt chín mươi trượng, đi đày hai năm rưỡi, kẻ chưa bán được thì giảm một bậc, vì thế phán Dư Đông và Trương Thúy Hồng ngồi tù một năm rưỡi, phạt chín mươi trượng.
Hành vi của Dư Chiêu Đệ vốn dĩ cũng tính là đồng phạm, nhưng xét thấy tuổi nhỏ lại bị ép buộc, quan huyện không quá khắt khe, chỉ bảo cha con bé, tức là con trai Trương Thúy Hồng, đón về.
Con trai Trương Thúy Hồng vốn dĩ làm việc trên huyện, bình thường không ở trong làng.
Mấy đồng bạc kiếm được mỗi tháng cũng chỉ đủ chi tiêu cho bản thân.
Sau khi biết chuyện này, anh ta vừa giận vừa tức, vừa ra khỏi cửa đã tẩn cho Dư Chiêu Đệ một trận tơi bời, miệng không ngừng chửi bới cha mẹ mình.
Lời lẽ thô tục đến mức ngay cả Lâm Uy Minh và mấy người cùng làng đi cùng cũng không nghe lọt tai.
"Haiz..." Lâm Uy Minh lắc đầu nói: "Mấy đứa nhỏ nhà họ Dư gặp phải một người cha thế này, e là cũng chẳng biết sống sao cho nổi."
Mọi người gật đầu.
Không ngờ lời lão nói lại đúng thật!
Mấy ngày sau, mọi người phát hiện cửa nhà họ Dư đóng chặt, hình như không có ai ở nhà.
Sau đó mới nghe ngóng được, hóa ra con trai nhà họ Dư sau khi về làng đã đem con trai con gái mình gửi hết sang nhà ngoại Trương Thúy Hồng, ép buộc cậu và ông ngoại phải nuôi con cho mình.
Chỉ nói cả nhà mình đều bị Trương Thúy Hồng hại thảm, vậy thì đương nhiên nhà ngoại Trương Thúy Hồng phải chịu trách nhiệm.
Gửi con xong, con trai nhà họ Dư lại đem tất cả đồ đạc đáng giá trong nhà đóng gói mang đi hết, chẳng để lại chút gì, ngay cả người cũng chẳng biết đi đâu biệt tích.
Ông Lý chính nghe xong vẻ mặt trầm trọng, tối hôm đó liền triệu tập tất cả đàn ông trong làng đến nhà mình.
"Chuyện nhà họ Dư, chắc hẳn mọi người cũng nghe nói rồi, vậy tôi cũng không cần nói nhiều nữa." Ông Lý chính nghiêm khắc nói: "Vốn dĩ nhà họ cũng tính là một gia đình êm ấm, nhưng chính vì tham lam vô độ, đã hại cả một gia đình!"
"..." Mọi người im lặng không nói gì.
"Tôi hôm nay tìm mọi người tới cũng không vì chuyện gì khác, chỉ sợ một số người trong các anh nghĩ quẩn. Thấy nhà người ta sống sung sướng là thèm thuồng, mắt cũng thèm, liền muốn lén lút ra tay, trộm con gái nhà người ta về nuôi! Nếu để tôi biết được ai còn có ý nghĩ như vậy, tôi tuyệt đối không nương tay!" Ông Lý chính tuổi đã cao nhưng cũng thấy nhiều biết rộng, chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ngay vợ chồng Trương Thúy Hồng đánh mục đích gì.
Đã là Dư Đông và Trương Thúy Hồng nghĩ vậy, thì không loại trừ khả năng những người khác trong làng cũng có ý định tương tự.
Ông Lý chính chính là vì chuyện này mà triệu tập mọi người tới để răn đe một phen.
"Khụ khụ..." Quả nhiên có mấy người ngại ngùng cười hì hì: "Lão gia tử, xem ngài nói kìa, chúng ta cùng một làng sao có thể làm ra chuyện đó? Nhà họ Lâm sống tốt, chúng ta ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ thật, nhưng trừ lão già Dư Đông tay đen đó ra, ai mà làm nổi chuyện trộm con gái người ta chứ? Ngài cứ yên tâm đi, làng mình chẳng có mấy người lòng dạ đen tối thế đâu."
"Các anh có ý nghĩ đó là tốt." Ông Lý chính lại tiếp tục nói: "Đừng trách tôi không nói lời khó nghe trước, sau này nếu còn xảy ra chuyện như vậy, bất kể là trộm con nhà ai, nhất luật xử như nhà họ Dư, đều phải đưa đi báo quan, nhất định trừng trị nghiêm minh!"
"Các anh nếu muốn sống yên ổn thì cứ tử tế mà sống, đừng có suốt ngày nghĩ đến mấy trò tà môn ngoại đạo đó." Ông Lý chính ánh mắt chuyển hướng: "Dù bản thân các anh không có ý đó, cũng phải quản cho chặt vợ mình, đừng để người ta xúi giục."
"Mụ vợ nhà tôi không có ghê gớm như Trương Thúy Hồng đâu, lão gia tử cứ yên tâm ạ."
Ông Lý chính gật đầu nói: "Vậy thì tốt! Tôi khổ miệng khuyên nhủ các anh thế này, cũng không chỉ vì con nhóc nhà họ Lâm, mà còn là vì chính các anh đấy."
"Đã là con nhóc đó có bản lĩnh, thì cứ để nó yên ổn ở làng mình, đối với các anh chẳng phải cũng có lợi sao? Bất kể là bắt quỷ xem thần, hay là giúp xem mộ phần, đều là người cùng làng, chẳng lẽ lại thu tiền các anh chắc? Còn nhà Đỗ Phàm nữa, nếu không nhờ con nhóc đó chỉ hướng, e là thằng bé nhà Đỗ Phàm ngay cả mạng cũng chẳng còn, các anh dù không nghĩ cho người khác cũng phải nghĩ cho chính mình chứ."
"Đúng đúng đúng!"
Mọi người vội vàng gật đầu, quả thực là đạo lý này.
"Ngoài ra..." Ông Lý chính nói đoạn bất giác hạ thấp giọng: "Chuyện ông trời mưa xuống ấy, tôi đã bảo con trai tôi đi nghe ngóng mười dặm tám dặm quanh đây rồi, chỉ có vùng này của mình là mưa nhiều nhất thôi, bảo là không liên quan đến con nhóc đó thì còn may, chứ nếu có liên quan, ai dám động vào nó, chính là ảnh hưởng đến mạng sống của cả làng chúng ta!"
Vốn dĩ những lời đồn đoán đã tồn tại trong miệng dân làng, giờ đây bị ông Lý chính vạch trần, mọi người tuy thấy kinh ngạc nhưng lại cảm thấy đó là chuyện hiển nhiên.
Đàn ông sau khi về nhà đều đem lời ông Lý chính thuật lại cho vợ mình nghe.
"Tôi thấy lão gia tử nói đúng đấy, có con nhóc đó ở trong làng là có lợi cho chúng mình, bà đừng có suốt ngày chỉ biết nghĩ cho nhà ngoại nữa." Người đàn ông cảnh cáo.
Người đàn bà liền lườm một cái nói: "Còn cần ông phải nói sao? Tôi về thăm mẹ tôi, ngay cả chuyện này cũng chẳng dám hé môi với bà ấy, chỉ sợ lỡ mồm nói ra thôi."
"Vậy thì tốt... Sau này ấy, bảo con trai con gái mình cũng giúp trông chừng một chút, đừng để người làng khác trộm mất." Người đàn ông nghĩ đến chuyện nhà họ Dư, liền thấy lo lắng hẳn lên.
"Xem cái đồ vô dụng nhà ông kìa! Nhà họ Lâm còn chẳng sợ, ông lại sợ đến mức này." Người đàn bà bĩu môi, nhưng trong lòng vẫn ghi nhớ chuyện này.
...
Khác với những lời bàn tán xôn xao của những nhà khác trong làng, Lâm Uy Minh dùng gỗ điêu khắc cho Lai Phúc và Tiểu Phấn Điệp hai tấm bài vị nhỏ, đặt cạnh bài vị của cha mình.
Dẫn theo bốn đứa con trai và Lâm Vãn Nguyệt, định thắp nhang cho ba tấm bài vị.
"Cha ơi, bọn họ hông có ăn cái này đâu nà."
"Á, vậy chẳng phải cha uổng tiền rồi sao? Nhang này đắt lắm đấy." Lâm Uy Minh cầm nhang, cảm thấy mình lỗ to rồi.
Lâm Vãn Nguyệt đứng bên cạnh bịt miệng cười.
Lâm Trung Nguyên bốn anh em thấy em gái cười, cũng cười càng thêm phóng túng và to tiếng.
"Vậy mình không thắp lên, để đó làm cảnh cũng được." Lâm Uy Minh nhanh chóng nghĩ ra cách, trực tiếp cắm nhang vào trước ba tấm bài vị, không thắp lên thì sẽ không lãng phí rồi.
Lâm Uy Minh vỗ một cái lên đầu mấy thằng con, "Cười cái gì mà cười, còn không mau lại đây cảm tạ hai vị quỷ thần đại nhân! Nếu không nhờ hai vị ấy, các con ngay cả em gái cũng chẳng giữ nổi đâu."
"Dạ!" Bốn thằng nhóc lập tức nghiêm chỉnh lại, cung kính đứng trước bài vị, cúi người chào: "Đa tạ chị Tiểu Phấn Điệp và anh Lai Phúc đã cứu em gái em, sau này nhà em có gì ngon đều chia cho anh chị ăn cùng!"
Lâm Vãn Nguyệt cũng cùng bốn anh cúi chào, thầm đe dọa không lời: Các người đã nhận lễ bái của cha và các anh tôi rồi, thì đừng quên quan tâm họ nhiều hơn đấy!
Đề xuất Huyền Huyễn: Muốn Phi Thăng Thì Phải Giấu Cho Kỹ Cái Đuôi Vào