Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 326: 326

“Vãn Vãn, em thật là làm anh đau lòng quá đi, em dám hổng tin anh!”

Lai Phúc vừa nghe thấy Lâm Vãn Nguyệt nghi ngờ liền gào toáng lên: “Anh đây là anh ma theo em sớm nhất đó nha, vậy mà em hổng tin... Hừ, thật là làm trái tim người ta tan nát mà, anh dù có vô dụng đến mấy thì ít nhất người hay ma anh cũng phân biệt được chớ!”

Lâm Vãn Nguyệt: “?”

Nghe tiếng phàn nàn của anh ta, cô cũng tỉnh táo lại đôi chút.

Lần đầu tiên phát hiện ra nam quỷ mà ghen tuông thì cũng khó chiều thật đấy, cô thấy hơi tê da đầu, vội vàng dỗ dành: “Hổng có đâu nà, hổng phải tại con vừa ngủ dậy nên hơi lú lẫn sao? Con cứ tưởng mình nghe nhầm thôi, con chắc chắn là hổng bao giờ nghi ngờ anh đâu!”

“Anh giỏi hơn mấy con ma khác nhiều lắm luôn, nếu hổng có anh bảo vệ con mấy lần thì sao con còn lành lặn thế này được, đúng hông nè?”

Lai Phúc được Lâm Vãn Nguyệt khen nức nở một trận, bấy giờ mới hơi hài lòng, bèn chìa tay ra nói: “Nếu anh đã tốt như vậy, thì chỗ em còn món gì ngon hông, loại kẹo nào anh chưa được thử á? Anh thấy một con ma tốt như anh thì nên được ăn kẹo ngọt nhất, em thấy sao?”

Lâm Vãn Nguyệt: “...”

Nhìn đôi mắt to đen láy của Lai Phúc, cô thực sự không nỡ thốt lời từ chối.

Chỉ là Lai Phúc theo cô lâu như vậy rồi, còn loại kẹo nào mà anh ta chưa từng nếm qua chứ?

Lâm Vãn Nguyệt ngẫm nghĩ một hồi trong đầu, rồi từ trong không gian biệt thự lôi ra mấy loại kẹo hồ lô kiểu mới.

Ngoài vị sơn tra truyền thống ra, thì còn đủ loại kẹo hồ lô dứa, kẹo hồ lô dưa chuột, kẹo hồ lô táo, kẹo hồ lô que cay, kẹo hồ lô chân gà hầm... có thể nói là chủng loại vô cùng phong phú.

“Oa!” Lai Phúc nhìn thấy nhiều món mới lạ chưa từng ăn, bên ngoài lại còn bọc một lớp đường ngọt lịm, lập tức thèm đến chảy nước miếng, phấn khích nói: “Vãn Vãn, đống kẹo này cho anh hết hả?”

“Dạ đúng rồi ạ.” Lâm Vãn Nguyệt gật đầu, lại nhìn ra phía sân ngoài, ám chỉ: “Vậy còn mấy kẻ lén lút mà anh nói...?”

“Vãn Vãn em cứ yên tâm, chuyện nhỏ này sao phải phiền đến em ra tay? Lát nữa anh đi xử đẹp bọn họ hết, thậm chí hổng cần bọn họ kịp ra chiêu luôn! Em cứ đợi đó, anh đi chút rồi về.”

Lai Phúc quệt nước miếng, chạy ra ngoài chào hỏi Tiểu Phấn Điệp và Hồ Cửu Nguyên một tiếng, bảo họ đừng manh động, cứ để đám người này cho anh ta xử lý.

Sau đó anh ta lao thẳng tới phía sau đám người áo đen, mặt mày vặn vẹo, cố ý nở nụ cười quái dị.

Đám người áo đen này đều được huấn luyện bài bản, xác định xung quanh không có ai mới tiến thêm một bước, động tác nhanh nhẹn lấy ra những chiếc vuốt rồng (long trảo thủ) đặc chế.

Bọn họ cầm trong tay quay vài vòng lấy đà rồi quăng vuốt lên bờ tường, sau đó nhanh chóng leo lên, toàn bộ quá trình vô cùng dứt khoát.

“Đám nhóc này dám coi thường anh hả? Vậy thì nếm mùi thủ đoạn của anh đây!” Lai Phúc nhổ hai bãi nước bọt vào lòng bàn tay, làn sương đen kịt gần như ngưng tụ thành thực thể đã bao quanh đôi tay anh ta, rồi anh ta lướt một vòng chạm hết lên người bọn họ.

Vừa vặn lúc những kẻ này đang ở trên bờ tường, chưa kịp nhảy xuống thì đã bị anh ta vuốt chân một cái thật mạnh.

Đám người này đều là người trần mắt thịt, không có linh hương hỗ trợ nên chẳng thể thấy Lai Phúc đang giở trò.

Thấy xung quanh không có ai nhìn tới, tên cầm đầu ra hiệu một cái, đám người áo đen tháo vuốt rồng đang móc trên tường ra, quăng sang phía ngược lại, chuẩn bị xuôi theo bức tường nhảy xuống bên trong.

Nhưng không hiểu chuyện gì xảy ra, tên cầm đầu vừa mới cầm lấy vuốt rồng thì người bỗng mất đà, ngã nhào từ trên cao xuống đất một cú thật nặng, hắn vốn được huấn luyện ý chí kiên cường nên nghiến chặt răng không để phát ra tiếng kêu đau.

“A da...”

“Suýt——”

Gợi ý: Góc trên bên phải trang web có các chức năng "Chuyển đổi phồn giản", "Điều chỉnh kích thước chữ", "Màu nền đọc"...

Nhưng chỉ nghe một tiếng ‘rắc’, chiếc răng hắn đang nghiến chặt vậy mà lại vỡ vụn!

Tên cầm đầu áo đen ngậm chiếc răng đầy máu, biểu cảm nhìn thôi cũng thấy buồn nôn, như thể đang chịu đau đớn tột cùng.

Những tên áo đen khác còn trên tường muốn ra tay giúp đỡ, một tên trong đó dứt khoát nhảy từ trên tường xuống.

Kết quả, những người trên tường lại nghe thấy một tiếng ‘rắc’ còn giòn giã hơn.

Lần này là tiếng xương gãy.

Lại còn là xương đùi!

“Á——”

Đoạn xương gãy đâm vào da thịt, một dòng máu lớn phun trào ra ngoài, mấy tên áo đen đang bám trên tường đều cảm thấy mặt mình nóng hổi, mùi máu tanh nồng nặc quanh quẩn nơi đầu mũi.

Tên đó thực sự không chịu nổi đau đớn, thét lên một tiếng kinh hoàng.

Chỉ là tiếng hét vừa mới vọt ra khỏi cổ họng được một giây thì đã bị tên cầm đầu bên cạnh tung một trảo khóa họng, những âm thanh còn lại đều bị tiếng máu phun trào từ huyết quản ‘phụt phụt’ che lấp.

“Cái thằng nhóc này cũng quá đen tối rồi! Ngay cả đồng bọn của mình mà cũng hổng cứu thì thôi đi, còn ra tay khóa họng, đúng là hổng có nhân tính! Còn mặt dày hơn cả đám ma tụi tui nữa!” Lai Phúc đứng bên cạnh xoa xoa cánh tay, vô cùng bất bình nhổ thêm mấy bãi nước bọt vào người tên đó.

Những tên áo đen khác không biết có phải bị câm hay không, dưới ánh mắt ép buộc của tên cầm đầu, đành phải từ từ bò xuống tường.

Chỉ tiếc là dù động tác của bọn họ có cẩn thận đến mấy thì vẫn cứ xảy ra sự cố liên tạch.

Không phải lúc tiếp đất bị trẹo chân thì cũng là lúc nhảy xuống bị đinh nhọn trên mặt đất đâm xuyên lòng bàn chân, có kẻ vận khí còn tệ hơn, đầu đập thẳng vào tường, máu chảy đầm đìa.

Tổng cộng có năm sáu tên áo đen kéo tới, giờ coi như là bay màu gần hết cả đội.

Một gia nhân nhà họ Tạ đang đi tuần tra, đêm hôm khuya khoắt đang lúc buồn ngủ díp cả mắt, hắn ngáp một cái rồi lén uống hai ngụm rượu, không tránh khỏi cảm thấy buồn tiểu.

Hắn thừa dịp không ai chú ý, một tay kẹp lấy cái chiêng trống dùng để gõ canh, tay kia vén vạt áo định giải quyết nỗi buồn.

Kết quả vừa ngẩng đầu lên liền thấy trong bụi cỏ nơi mình định "tiện nghi" có thứ gì đó lấp lánh, hắn định thần nhìn lại, hóa ra là một thanh trường đao!

Và mùi máu tanh nồng nặc bên cạnh cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của hắn.

“Hỏng rồi hỏng rồi, có thích khách! Có người đột nhập vào phủ rồi, hỏng rồi hỏng rồi, có chuyện lớn rồi!” Gia nhân tuần tra nhất thời hoảng hốt chỉ biết gào to, việc này làm đám người áo đen đang xui xẻo kia giật mình một phen, bọn chúng đang định tìm cách giết chết tên hạ nhân này.

Không ngờ cái chiêng trống kẹp dưới nách tên gia nhân bỗng ‘beng’ một tiếng rơi xuống đất, phát ra tiếng động cực lớn.

Đây tự nhiên là do Lai Phúc giở trò rồi.

Tên hạ nhân kia cuối cùng cũng nhớ ra mình có thể dùng thứ này để đánh thức cả phủ, vội vàng cầm gậy gõ liên hồi vào chiêng trống, vừa gõ vừa hét lớn: “Có thích khách, thích khách tới rồi!”

Tạ Hằng tuy cũng được coi là người có chức cao trọng quyền, nhưng Tạ phủ lại không đủ tư cách để trang bị thị vệ chuyên nghiệp.

Tuy nhiên lúc này trời tuy đã muộn nhưng Tề Tư Trần vẫn chưa đi ngủ, vẫn đang xử lý những công văn và thư tín từ kinh thành gửi tới.

Thị vệ canh gác bên ngoài nghe thấy tiếng kêu la, bẩm báo với hắn một tiếng rồi vội vàng đi bắt người.

Gợi ý: Chức năng "Tin nhắn nội bộ" của người dùng đã được tối ưu hóa, chúng tôi có thể nhận và phản hồi tin nhắn của bạn kịp thời, vui lòng kiểm tra tại trang "Tin nhắn nội bộ" trong Trung tâm người dùng!

Đề xuất Ngược Tâm: Khóa Thủy Tinh
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện